Chương 598: Thất Lạc thành (2)
Vù! Lôi Lâm cũng đứng lên lên, trên tay loé lên một tầng sáng màu trắng.
Trong nháy mắt, vô số quang ảnh sồ cúc to lớn nở rộ trên quảng trường rộng lớn, sóng gợn vô hình không ngừng lưu chuyển, từng cánh hoa thuần túy do ánh sáng tản ra, bay trên bầu trời.
Mưa hoa bay bay, không ít rải rác đến trên mặt chín pho tượng phù thủy thượng cổ.
“Hả?” Vừa lúc đó, Lôi Lâm đột nhiên ngẩng đầu.
Trong cảm nhận của hắn, cơn mưa hoa này dường như đã xúc động vào cơ quan hoặc là vu thuật nào đó, chín tượng đá cao lớn ở trung tâm kia lúc này đang chầm chậm rung động.
Một luồng khí tức thê lương cửu viễn, lại mang theo lực lượng tràn trề hiện ra giữa quảng trường.
Mà các phù thủy chung quanh đã không còn cảm thấy kinh ngạc, trái lại dành thời gian nhắm mắt cảm thụ, Lôi Lâm tự nhiên biết đây là bọn hắn cố ý như vậy.
Lôi Lâm cũng thả ra tinh thần của chính mình, để tâm linh kết nối cùng luồng khí tức kia.
Ầm! Giống như dung nham bạo phát, lại giống biển gầm kéo tới, chấn động to lớn liên tục xuất hiện trong đầu Lôi Lâm, cùng lúc đó, rất nhiều đoạn ngắn hỗn loạn cũng xẹt qua đầucủa hắn.
“Đây là. . . Khí tức của phương pháp minh tưởng cao cấp!”
Lôi Lâm nhìn lướt qua vẻ mặt Hi Lâm có chút say mê một chút, lập tức phản ứng lại.
“Đối với những phù thủy ở Ám Cực Vực này, thiếu hụt tài nguyên từ dị thế giới nên phương pháp minh tưởng của bọn hắn căn bản không thể tiến bộ, mà hiện tại khí tức phương pháp minh tưởng từ thượng cổ vu sư này chính là đang chỉ rõ phương hướng cho bọn họ!”
Tuy rằng đây chỉ có tác dụng làm một chỉ dẫn, nhưng chỗ tốt đối với phù thủy cấp một vẫn rất lớn, đồng thời, nói không chừng sẽ xuất hiện loại phù thủy thiên tài, thông qua loại khí tức thượng cổ này có thể sửa chữa phương pháp minh tưởng của mình, hóa giải được vấn đề tài liệu thượng cổ thiếu hụt.
“Đáng tiếc! Trong này cũng không có thượng cổ thuật sĩ, tác dụng dẫn dắt đối với mình cũng không lớn, đồng thời, phù thủy cấp hai đã xác định ra con đường của chính mình, vì thế những phù thủy đã lên cấp hai kia cũng không lọt mắt những thứ này. . .”
Chờ đến lúc mưa hoa qua đi, chín tòa tượng đá thật to cũng khôi phục yên tĩnh, đông đảo phù thủy mới dần mở mắt ra.
“Được rồi! Tiếp theo sẽ tiến hành hạng thứ hai của hội nghị, điều giải thỏa thuận!”
Một vị phù thủy đứng chính giữa, trong tay cầm thiên bình nhẹ nhàng nói, âm thanh lại xuyên qua một loại con đường không biết tên nào đó, truyền đến tai mỗi một vị phù thủy ở đây.
Sau đó lại có hai tên phù thủy đang ngồi đi lên phía trước, lớn tiếng tranh luận cái gì, thỉnh thoảng còn thả ra quang ảnh ghi chép.
Mà uỷ viên chấp hành cầm thiên bình sau khi nghe qua, thường thường sẽ đưa ra phán quyết.
Hai bên phù thủy đại thể đều bình tĩnh tiếp nhận rồi, tình cờ cũng có kẻ không phục, trực tiếp ở chính giữa quảng trường bắt đầu tranh tài.
“Loại phán quyết của uỷ viên chấp hành này có thể tin tưởng sao?” Lôi Lâm quay sang hỏi Hi Lâm.
“Đa số uỷ viên chấp hành là một vị trưởng giả công chính, phán quyết của ngài luôn được chúng ta tín phục, đồng thời, trên tay ngài cầm Hoàng Kim thiên bình, chính là tượng trưng cho quy tắc công bằng, niềm tin của tự thân cũng không cho phép ngài ấy làm ra chuyện gì trái với công chính và pháp lý!”
Hi Lâm khẽ giải thích với Lôi Lâm, “Vấn đề thế này không nên hỏi ở bên ngoài, bằng không chúng ta sẽ bị phù thủy khác căm thù!”
“Ồ!” Lôi Lâm thờ ơ gật gật đầu.
Chẳng qua, nhìn từng người đi lên như thế, hắn cảm thấy có chút tẻ nhạt.
Tuy rằng hắn cũng hiểu rõ hội nghị liên tịch điều giải mâu thuẫn, là vì duy trì sức chiến đấu toàn thể phù thủy Ám Cực Vực mức độ lớn nhất, phòng ngừa nội đấu, để ứng đối ngoại địch!
Nhân loại ở Ám Cực Vực không phải là chúa tể duy nhất, không nói tới đông đảo hắc ám thú ngoại vực, chính là Tinh Linh đế quốc hàng xóm kia cũng làm cho rất nhiều người lo lắng.
Nhưng loại lý niệm này vốn không hợp với Lôi Lâm, theo hắn, nếu như hắc vu sư nắm quyền, đã sớm cực kì hiếu chiến đối ngoại, liên tục chinh chiến, sau đó thông qua cách chọn lựa máu tanh để chiêu thu học đồ, đưa lên chiến trường chấn động thấp, sau đó lần lượt tăng dần độ khó, như vậy người sống sót cuối cùng mới thật sự là phù thủy tinh nhuệ!
Một vị áp chế mâu thuẫn cũng không thể làm.
Làm như vậy, càng như kết quả sau khi bạch phù thủy cùng hắc vu sư thỏa hiệp tư tưởng với nhau.
“Lôi Lâm! Tiếp theo chính là đánh giá đẳng cấp học phái, ngài phải cẩn thận!” Hi Lâm cẩn thận nhắc nhở Lôi Lâm.
“Yên tâm!” Lôi Lâm lạnh nhạt trả lời, mà vào lúc này, hai ánh mắt không có ý tốt đảo qua nơi này.
Lôi Lâm hơi nhướng mày, cũng nhìn lại.
Ở khu vực ghế ngồi của học phái Bát Trảo Chi Chu, Sử Cách Lực nhanh chóng cúi đầu, nhưng đáy mắt vẫn lóe lên vẻ dữ tợn.
“Mày tuyệt đối sẽ không qua được cửa ải ngày hôm nay! Từ sau ngày hôm nay, Hi Lâm sẽ là của tao rồi!”
“Chuẩn bị lá bài tẩy gì sao? Hoặc là Sương Mù Rừng Rậm muốn trực tiếp ra tay?”
Lôi Lâm rất thờ ở, Sử Cách Lực này lúc trước nhìn thấy hắn giống chó rơi xuống nước chỉ biết ảo não đào tẩu, hiện tại rõ ràng là có dựa dẫm.
Nhưng đối với Lôi Lâm tới nói, lực lượng của một học phái loại vừa, thực sự là còn chưa đáng kể!
“Được rồi, tiếp theo tiến hành mục thứ nămcủa hội nghị! Đánh giá đẳng cấp học phái!” Uỷ viên chấp hành nói.
Mà phù thủy ở đây trong nháy mắt đều tập trung tinh thần.