Chương 603: Hóa sương mù (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2,216 lượt đọc

Chương 603: Hóa sương mù (1)

Trên cánh đồng hoang hắc ám, một chiếc xe ngựa đang thong thả chạy đi.

Kéo xe chính là hai con ngựa chiến, bởi vì đường về không vội nên hai con ngựa này đều phi thường ung dung, còn thỉnh thoảng phì mũi, dùng miệng lôi kéo cành cây ven đường.

Quanh xe ngựa có một vòng sáng màu trắng mờ mịt chiếu sáng thổ địa chu vi.

Đây là hiệu quả do phù thủy dùng cố định quang minh thuật triển khai trên thùng xe.

“Lôi Lâm, ngài để Áo Bác cùng Y Lợi Á cố ý để ngựa kéo xe chậm lại, lại để cho em chuẩn bị cái này là có ích lợi gì sao?”

Mà trong thùng xe, trên tay Hi Lâm cầm một quả cầu thủy tinh toả ra gợn sóng phù văn, đột nhiên ngẩng đầu hỏi.

“Đương nhiên vì đợi người!” Lôi Lâm nửa nằm trên đệm mềm trong thùng xe, con mắt hơi nheo lại.

“Là… Sử Cách Lực của Bát Trảo Chi Chu sao?”

Hi Lâm vốn là một người phụ nữ thông minh, vẻ mặt lập tức thay đổi.

“Không chỉ thế, còn có thể có phù thủy của Sương Mù Rừng Rậm, dù sao, nơi này nhưng còn có sự tồn tại của ta mà!”

Lôi Lâm cười nhạt, đột nhiên đi ra ngoài xe ngựa.

“Giáo… Giáo sư, ngài xem!”

Ngựa xe dừng lại, Áo Bác đang đánh xe hơi lắp bắp, mà ở phía trước, lượng lớn sương mù đã chặn đường, hình thành một bức tường sương mù.

Tuy rằng Ám Cực Vực cũng có sương mù dày, nhưng xuất hiện ở đây, hơn nữa còn dày như vậy thì có vẻ không bình thường, bên trên còn có lực lượng vu thuật rõ ràng lộ ra ngoài, hiển nhiên đối phương đã quyết định ở đây cướp giết!

“Sương mù kết giới! Vu thuật đặc hữu của Sương Mù Rừng Rậm, quả nhiên chính là bọn hắn!”

Từ phía sau Lôi Lâm, truyền đến một tiếng thở dài của Hi Lâm: “Chúng ta làm sao bây giờ?”

Không thể không nói, sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, Lôi Lâm đã hoàn toàn chiếm cứ vị trí chủ đạo trong lòng Hi Lâm, khi có chuyện xảy ra cô ta lập tức trưng cầu ý kiến.

“Dựa theo kế hoạch lúc trước! Các ngươi không cần nhúng tay. Chú ý bảo vệ tốt chính mình là được!”

Lôi Lâm nhảy xuống xe ngựa, đi tới trước bức tường sương mù.

Dưới ánh sáng chiếu rọi, những sương mù xám xịt này giống hồ dán vậy. Bên trên còn có một số vòng xoáy loại nhỏ không ngừng gợn sóng.

“Dù có quy tắc và chế độ chấn nhiếp nhưng phù thủy cũng dù sao cũng là phù thủy! Vì lợi ích mà ạo muội chút nguy hiể thì có đáng là gì?”

Lôi Lâm cười nhạt.

Dưới tình huống này, chỉ cần diệt toàn bộ bọn hắn ở đây, động tác làm sạch sẽ một chút thì cho dù còn có di chứng về sau, cũng hoàn toàn có thể chịu nổi.

Chẳng qua hắn cũng không sợ hãi gì, trái lại có chút cao hứng.

“Đồng thời đưa tới cửa, đúng là bớt đi không ít chuyện!” Lôi Lâm chợt đặt hai tay lên bức tường sương mù.

Răng rắc! Răng rắc!

Một tầng băng vụ màu trắng theo bức tường không ngừng lan tràn, đông lại vòng xoáy khói xám ở bên trên.

Nhất thời, bức tường sương mù mê cung dường như cũng hóa thành vách kính, óng ánh long lanh, còn mơ hồ xuất hiện hình chiếu của cảnh vật chung quanh.

Đây là dư âm năng lượng do Lôi Lâm không ngừng cải tạo tự thân để thích ứng với hàn băng phóng xạ, hiện tại dùng để thả ra ngoài.

“Ừm! Không sai!” Lôi Lâm nhìn hai tay của chính mình.

Hiện tại hai tay hắn ra càng thêm trắng như tuyết như ngọc, thậm chí mơ hồ có thể nhìn thấy vẻ óng ánh.

” Cải tạo tính thích ứng với phóng xạ hàn băng đã hoàn thành, sau khi trở về có thể sử dụng băng thiêu huyết mạch dấu ấn!”

Lôi Lâm mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng điểm lên tường băng!

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!

Một điểm tỉ mỉ vết nứt, từ hắn chỉ xuất hiện. Đồng thời không ngừng lan tràn ra phía ngoài ra.

Mấy giây sau khi, lượng lớn vết nứt liền che kín toàn bộ tường băng, vô số băng tiết bay tán loạn. Lại hóa thành điểm điểm óng ánh bay xuống.

Ầm ầm!

Sau một tiếng ầm ầm vang lớn, bức tường bằng sương mù giống từng khối gỗ bị đẩy ngã, tán loạn trên mặt đất.

Theo sương mù tản đi, ánh sáng trên xe ngựa lập tức chiếu ra mấy bóng người.

“Sử Cách Lực! Quả nhiên chính là anh! Còn có Tây Tư!”

Hi Lâm nghiến răng.

Chặn ở trước xe ngựa của bọn hắn quả nhiên chính là đám người Sử Cách Lực, chỉ là ngoài hai người kia ra còn có thêm mấy ông lão, trên người đều toả ra khí tức bán nguyên tố hóa, một chút sương mù màu xám còn từ ngón tay của bọn hắn không ngừng chảy ra.

Mà lúc này trên mặt mấy ông lão này đều mang theo vẻ kinh sợ. Hiển nhiên là rất kinh ngạc vì Lôi Lâm có thể dễ dàng phá giải kết giới sương mù.

“Các hạ quả nhiên thật sự là một vị cấp 1 đỉnh cao!”

Trong đám người kia, Tây Tư bất nam bất nữ rõ ràng mới là người cầm đầu. Hắn ta khẽ khom người hành lễ.

“Đây là chuyện giữa học phái chúng ta cùng Tự Nhiên Chi Minh, Lôi Lâm các hạ hay không tạm thời lui ra có thể? Chờ chuyện lần này qua đi. Dù đối phương đưa ra điều kiện gì, chúng ta cũng có thể tăng gấp bội!”

Mà theo âm thanh hạ xuống, giống như sợi xích bị cởi ra, một luồng khí tức hung hăng cũng từ trên người Tây Tư lao ra , khiến sắc mặt Hi Lâm trắng nhợt, Áo Bác cùng Y Lợi Á suýt chút nữa đã trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

“Cấp 1 đỉnh cao! Hắn dĩ nhiên cũng là cấp 1 đỉnh cao!”

Ngón tay Hi Lâm lập tức nắm chặt quần áo.

Dưới ảnh hưởng của phù thủy cùng đẳng cấp, nếu như là phù thủy bình thường, có lẽ sẽ lựa chọn thỏa hiệp, nhưng Lôi Lâm lại trực tiếp lắc đầu từ chối, đối với hắn mà nói, bất kỳ kẻ nào mưu toan mơ ước hang động hàn băng thì chỉ có một loại, đó là người chết!

“Vậy thì mong tha thứ cho sự vô lễ của ôi!”

Tên phù thủy gọi là Tây Tư này vẫn cứ thong dong hữu lễ như vậy, nhưng một giây sau, khí tức trên người hắn lại tiếp tục phát sinh biến hóa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right