Chương 606: Trọng thương (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1,176 lượt đọc

Chương 606: Trọng thương (2)

“Lôi Lâm!” Hi Lâm lập tức chạy lên, trong đôi mắt mang theo sầu lo không hề che giấu.

“Ta không sao!” Lôi Lâm khoát tay áo một cái, “Đã ghi chép mọi việc xuống sao?”

“Đều ghi chép được rồi! Ta sẽ lập tức đưa tin đến hội nghị liên tịch để tố cáo bọn họ!” Hi Lâm sắc mặt căm giận.

“Không! Trước tiên không cần!” Lôi Lâm khoát tay áo một cái.

“Còn có, mang cả Sử Cách Lực đi, đây chính là chứng nhân then chốt!”

“Vâng!” Tuy rằng Hi Lâm còn hơi nghi hoặc một chút, nhưng sau khi thấy Lôi Lâm đại phát thần uy, lúc này cô ta cũng không dám ý kiến gì, lập tức thu dọn chiến trường, chỉ chốc lát sau, hai con ngựa chiến đã hí lên, xe ngựa một lần nữa chậm rãi khởi động.

Bởi vì phải để không gian cho Lôi Lâm dưỡng thương nên Hi Lâm trực tiếp đi ra bên ngoài, ngồi cùng 2 người Áo Bác.

Mà bên trong buồng xe chỉ còn dư lại Lôi Lâm và Sử Cách Lực bị đông thành tượng đá.

Một vòng hạt năng lượng căn bản màu đen trong nháy mắt hình thành, ngăn cách bên trong xe ngựa.

Cả người Lôi Lâm chấn động rồi đứng lên.

Lúc này hắn nào có dáng vẻ bị trọng thương?

“Nửa đường tập kích, còn có nhân chứng là có thể nắm lấy điểm yếu, tố cáo đối phương một bút, nhưng nhiều nhất chỉ có thể dao động địa vị của Sương Mù Rừng Rậm học phái một cchuts, nếu muốn nhổ tận gốc thì vẫn không quá hiện thực!”

Lôi Lâm hiểu rất rõ nhưng chuyện như thế này.

Đồng thời, đối phương rat ay muốn giết bọn họ như thế còn Lôi Lâm làm ra phản kích, thậm chí đánh giết phù thủy của đối phương cũng là chuyện có thể chấp nhận, nhưng nếu như còn đuổi theo không tha, tiêu diệt cả đối phương sào huyệt, vậy thì trái với quy tắc của thế giới dưới nền đất.

Đại thế ở Ám Cực Vực là các phù thủy cố gắng đoàn kết ở mặt ngoài, cùng đối kháng với sinh vật hắc ám cùng Tinh Linh đế quốc, tuyệt đối không cho phép kiểu tiêu hao như thế!

Loại tội danh này cho dù là phù thủy cấp hai chọc phỉa đều phi thường phiền phức, huống chi hiện tại Lôi Lâm vẫn chưa hoàn toàn khôi phục.

Bởi vậy hắn nhất định phải dụ dỗ đối phương phạm vào sai lầm càng lớn hơn, sau khi mới tiện danh chính ngôn thuận hạ thủ.

“Lần này sau khi nhìn thấy thực lực của mình, mong rằng đối phương sẽ càng thêm bất an!”

Lôi Lâm mỉm cười, sờ sờ cằm.

“Đồng thời mầm móng cừu hận đã gieo xuống rồi, sau khi tự nhận thực lực không kém nhiều, mình lại bị “Trọng thương”, hơn nữa thế giới hàn băng mang tới lợi ích to lớn! Đối phương tuyệt đối sẽ không nghĩ cách hòa giải, trái lại sẽ muốn nhanh chóng giết chết mối họa là mình này!”

Cơ sở của học phái cỡ trung, tự nhiên phi thường phong phú. Đồng thời, ngoại trừ phái chủ ra. Còn có rất nhiều phù thủy cường đại, nếu như cùng nhau tiến lên. Cho dù là cấp 1 đỉnh cao cũng sẽ đau đầu.

Lần này Tây Tư không toàn lực ứng phó, tự nhiên là tự tin vào thực lực mạnh mẽ.

Mà lần sau, hắn nhất định sẽ dốc toàn bộ lực lượng!

Chẳng qua, điều này cũng hợp ý nguyện cửa Lôi Lâm. Đối phương cũng đã giết tới cửa nhà, muốn tiêu diệt cả học phái! Dưới tình huống này, cho dù hung hãn phản kích, diệt cả đối phương cũng là chuyện hợp tình hợp lý chứ?

Đồng thời, trong khoảng thời gian này cũng đủ cho Lôi Lâm sử dụng huyết mạch dấu ấn băng hóa, khôi phục thực lực hoàn chỉnh.

Chỉ cần khôi phục lại thuật sĩ cấp hai thì lúc đó không phải kiểu muốn tới thì tới, muốn đi thì đi nữa, chỉ cần không phải đụng tới lão quái vật cấp ba như lần trước, thì luôn có lực tự bảo vệ!

“Tiếp theo!” Lôi Lâm chuyển mắt đến Sử Cách Lực trong khối băng.

Mà lúc này ngay cả con mắt của con nhện nam liền đều không động được, chỉ có thể lộ ra vẻ xin tha.

Lôi Lâm khẽ mỉm cười, đi tới. . .

Chờ đến sau khi xe ngựa đi đến thác nước lớn, Lôi Lâm mới từ trên xe bước xuống, sắc mặt trắng bệch.

Mà Sử Cách Lực đã từ khối băng đi ra, chỉ là dáng vẻ hôn mê bất tỉnh, bị Hi Lâm trực tiếp dặn người giam lại.

Đây đương nhiên là ý tứ của Lôi Lâm.

Sau khi thông qua một số thủ đoạn biết Sử Cách Lực cũng không biết chuyện về thế giới hàn băng, nhiều nhất chỉ biết Sương Mù Rừng Rậm thèm nhỏ dãi hang động hàn băng nên Lôi Lâm dĩ nhiên là không còn sát tâm.

Theo hắn thì Sử Cách Lực là một thủ hạ không sai, chí ít thực lực bán nguyên tố hóa cũng đủ làm rất nhiều chuyện ở Ám Cực Vực.

Đồng thời, làm một chứng nhân đắc lực, tuy rằng Lôi Lâm không tin được chuyện này, nhưng luôn có thể giảm thiểu một chút phiền toái.

Tuy rằng hắn không sợ phiền phức, nhưng cũng rất ghét phiền phức, có thể giảm thiểu đi cũng là lựa chọn không tồi.

Cuối cùng, thực lực Tự Nhiên Chi Minh thực sự quá yếu, đồng thời Lôi Lâm phải hoàn thành đại kế của chính mình, cũng cần một ít thủ hạ đắc lực.

Thậm chí, Lôi Lâm mơ hồ có chút không yên lòng đối với Hi Lâm.

Cũng không phải hắn lo lắng cô ta sẽ làm phản, mà là người phụ nữ này quá mức thông minh, sau khi nắm giữ thực lực mạnh mẽ, e là cô ta sẽ ưu tiên cân nhắc lợi ích của chính mình, lại phục tùng dặn dò Lôi Lâm.

Phản loạn thì không đến nỗi, nhưng ỷ vào thân phận của chính mình, chuyện dương thịnh âm suy vẫn sẽ không thiếu.

Bởi vậy, nhất định phải dẫn người của mình vào rồi tiến hành phân hoá cùng khống chế.

Trong ý tưởng Lôi Lâm, thực lực Tự Nhiên Chi Minh đem sẽ mở rộng, mà những việc này đều cần người của chính mình.

Nếu không bị che đậy chỉ là nhẹ.

Tin tưởng rằng sau khi Sử Cách Lực nhìn tháy Sương Mù Rừng Rậm bị diệt, nhất định sẽ làm ra lựa chọn sáng suốt, mặt khác, hắc vu sư muốn khống chế linh hồn thì có thể có rất nhiều thủ đoạn đấy!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right