Chương 609: Xâm lược và tiến công (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 3,401 lượt đọc

Chương 609: Xâm lược và tiến công (1)

Dưới sự phán xét của hội nghị liên tịch, tuy rằng Sương Mù Rừng Rậm sẽ không bị diệt phái, nhưng khẳng định là phải xuất huyết nhiều, nói không chừng còn bị trừng phạt là hạ thấp đẳng cấp đánh giá, tổn thất lượng lớn lợi ích!

Càng không cần phải nói còn có Lôi Lâm đang “Trọng thương” ở đây!

Nếu như đã kết làm tử thù, vậy cũng chỉ có cách là một phương triệt để bị tiêu vong mới là kết cục cuối cùng!

Mà đối phương đều không thể chịu đựng những việc này.

Bởi vậy, bọn họ nhất định sẽ tập trung tất cả nhân thủ, thừa dịp Lôi Lâm còn đang dưỡng thương này, hoàn toàn khiến Tự Nhiên Chi Minh bị diệt phái!

Mà đây cũng là hy vọng của Lôi Lâm.

“Mình cố ý cho hắn mấy ngày đi triệu tập thủ hạ, hi vọng đừng để cho mình thất vọng!” Khóe miệng Lôi Lâm khẽ cong lên hiện ra ý cười.

Chợt đầu của hắn hơi nghiêng, nhìn về phía lối ra hẻm núi.

“Đến rồi!”

Mà vào lúc này, ở ngoài hẻm núi, một hàng phù thủy mặc áo choàng màu đen đứng thành một vòng, mơ hồ vây quanh mấy bóng người ở giữa.

Cầm đầu là một người đàn ông trung niên có khuôn mặt âm u, đúng là phái chủ học phái Sương Mù Rừng Rậm đã chạy trốn ngày đó.

“Hê hê! Cổ Tư, ông đúng là chật vật, lại bị một giáo sư danh dự của học phái loại nhỏ đánh trọng thương thành như vậy!”

Cổ Tư này tự nhiên là tên thật của ông ta, mà Tây Tư chính là tên giả.

Đứng sóng vai với Cổ Tư là một ông lão có diện mạo tầm năm mươi, sáu mươi tuổi, trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn, mũi cong như mũi ưng, hơn nữa hai mắt hẹp dài mà sắc bén, so với Cổ Tư lại càng có vẻ âm trầm bạo ngược.

Mà sau khi nghe được lời nói đầy ý cười nhạo nào, trong đôi mắt đám phù thủy của Sương Mù Rừng Rậm không hề giận dữ, giống như hoàn toàn không nghe thấy vậy.

Nguyên nhân sao, tự nhiên chính là do trên người ông lão này tản ra gợn sóng năng lượng mạnh mẽ.

Quanh ông lão này, giữa hư không lan ra từng tia năng lượng, đây cũng là một vị phù thủy cấp 1 đỉnh cao cường đại!

“Lúc trước nếu như ông đổi thành ta thì kết cục cũng không khá hơn chút nào!”

Đối mặt với sự cười nhạo này, Cổ Tư chỉ hừ lạnh một tiếng, trong lòng vẫn còn sợ hãi đối với thực lực của Lôi Lâm.

Mà sắc mặt ông lão biết rõ thực lực của Cổ Tư cũng chìm xuống: “Nếu như thương thế của tên Lôi Lâm kia đã phục hồi như cũ rồi. Vậy ta muốn thù lao gấp đôi!”

“Gấp đôi thì gấp đôi!” Cổ Tư cắn răng một cái, lập tức đồng ý.

“Ta đã tiêu hao một tấm bùa hộ mệnh quang minh thời thượng cổ mới có thể khỏi hẳn trong thời gian ngắn như vậy, đối phương cơ bản không có khả năng nắm giữ thứ này. . .”

Đây là Cổ Tư tự tin đối với với cơ sở học phái của mình, theo hắn, Tự Nhiên Chi Minh chỉ là học phái loại nhỏ thì làm gì có vật gì tốt?

“Hê hê! Nói cũng đúng, đồng thời, nhiều nhất đối phương cũng chỉ có trình độ tương đương với ông, làm sao có thể chống lại hai chúng ta liên thủ?”

Ông lão cười hì hì.

“Phái chủ đại nhân! Đã bố trí xong sóng gây nhiễu tháp tín hiệu rồi!” Lúc này, một phù thủy bán nguyên tố hóa tiến lại đây, hành lễ nói với Cổ Tư.

“Được! Lập tức tiến công, ta muốn học phái Tự Nhiên Chi Minh bị xoá tên khỏi Ám Cực Vực từ hôm nay!”

Trên mặt Cổ Tư lóe lên vẻ dữ tợn, đột nhiên vung tay lên!

Mười mấy tia sáng màu sắc khác nhau lập tức đột nhiên cùng nhào tới trong hẻm núi, mỗi người đều là phù thủy cấp một!

Là một học phái cỡ trung, phù thủy chính thức ở Sương Mù Rừng Rậm dù là được bồi dưỡng ra hay mời chào tới cũng không tính là vấn đề gì quá lớn, hơn nữa phù thủy có thọ mệnh lâu dài, nên số lượng cũng có hơn ba mươi vị phù thủy chính thức.

Mà lần này Cổ Tư chính là mang hơn một nửa nhân thủ ra ngoài.

Oành!

Mười mấy vệt ánh sáng vọt tới lối vào hẻm núi, lập tức bị một màng ánh sáng vu thuật phòng ngự cản lại.

“Chỉ là phòng ngự vu trận của một học phái loại nhỏ! Phá cho tao!”

Từ trong ánh sáng truyền đến một tiếng hét dài, lập tức lượng lớn ánh sáng màu đen ngưng tụ, hình thành một cây búa to, trên tay cầm còn có xích sắt màu đen quấn quanh, lưỡi búa lóe ra tia sáng lạnh bức người.

Răng rắc!

Lưỡi búa to lớn mạnh mẽ chém xuống phía dưới!

Trong tiếng vang ầm ầm, màng ánh sáng kia lập tức tan vỡ thành điểm sáng tan ra, không ngừng ảm đạm.

“Có địch tấn công!”

Hi Lâm là phù thủy chính thức nên phản ứng lại đầu tiên, sắc mặt của cô ta lập tức trắng bệch, một luồng gió đưa cô ta đến trước phòng thí nghiệm băng.

Bạch! Tia sáng đen lóe lên. Một chuột đồng lớn cỡ bé trai cũng bò đi ra, hai râu mép hoa râm thật dài kéo trên đất.

“Tiểu Hi Lâm! Lần này phiền phức rồi! Nếu như ông còn có thể sống đến cuối cùng thì cháu ít nhất phải dâng lên quả mọng gấp mười lần trước!”

Chuột đồng sờ sờ râu mép của chính mình, có vẻ hơi không quá tình nguyện.

“Đáng ghét! Nếu không phải lúc trước ký kết khế ước cùng lão già đáng chết kia. Mình cũng không cần thiết nhất định phải tử thủ ở nơi này!”

“Tất cả học đồ lập tức tập trung đến chỗ ta!”

Ngay cả thời gian để Hi Lâm cười khổ cũng không có, không để ý tới nói chuyện cùng chuột đồng, trực tiếp thông qua vu trận liên hệ toàn bộ học đồ trong học phái.

Cô ta hiểu phi thường rõ lần này vô cùng có khả năng là người của Sương Mù Rừng Rậm tới tấn công!

Mà trong chiến đấu giữa các phù thủy chính thức, đẳng cấp học đồ chính là đưa món ăn! Cũng không cần lấy ra để mất mặt xấu hổ, đồng thời tạo thành thương vong.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right