Chương 612: Mạnh mẽ phản kích (2)
Thân ảnh Lôi Lâm lóe lên, trong nháy mắt đã đi đến trước mặt Cổ Tư.
Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!
Trong lúc hắn di động, mười mấy mũi tên băng trắng như tuyết đột nhiên bắn ra.
Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!
Dưới mũi tên băng này, thiên phú phòng ngự của phù thủy cấp một chẳng khác nào tờ giấy, dễ dàng bị cắt ra, lập tức, đầu của mấy phù thủy giống dưa hấu vỡ vụn.
“Ngươi. . .”
Cho dù là Cổ Tư đang thi pháp cũng không khỏi muốn rách cả mí mắt khi chứng kiến tình cảnh khốc liệt này.
Nhiều phù thủy cấp một như vậy đã là hơn một nửa thực lực của Sương Mù Rừng Rậm, hiện tại lại bị một chiêu hủy diệt! Ông ta khổ cực nhiều năm như vậy, trong nháy mắt đã tổn thất bảy, tám phần mười!
Nhưng ông ta đã không kịp nghĩ những chuyện này nữa, bởi vì thân ảnh Lôi Lâm đã đến trước mặt ông ta rồi.
“An Đệ Tư bảo vệ! !” Cổ Tư đột nhiên hô to, từ trên mặt, trên y phục, ủng bắn ra từng con kiến màu đen, tạo thành một tấm khiên màu đen kỳ dị.
“Vô dụng!” Sắc mặt Lôi Lâm lãnh đạm, đưa tay phải ra.
Một vầng sáng màu đen trong nháy mắt che kín bàn tay, vảy màu đen tỉ mỉ hiện lên.“Khoa Mạc Âm chi lân! Xà hóa cục bộ!”
Ba!
Trên bàn tay Lôi Lâm mang theo sức mạnh to lớn, trực tiếp xuyên qua tấm chắn, con kiến trên tấm chặt lại há miệng gặm nuốt lớp vảy, phát ra tiếng vang làm người ghê răng, nhưng vẫn không có thể đột phá.
“Một quyển sách bảo tồn vu thuật cấp hai, chính là lá bài tẩy cuối cùng của mày sao? Đúng là khiến tao thất vọng!”
Trong đôi mắt Lôi Lâm bùng lên tia sáng màu bạc. Tay phải trực tiếp bắt được cổ tay Cổ Tư.
Đùng! Quyển sách đã kích phát hơn nửa nhất thời mất đi tất cả ánh sáng, lộ ra một quyển sách bằng da dê rách nát. Rơi xuống đất.
“Còn có di ngôn gì sao?”
Lôi Lâm giam cầm lại lực lượng tinh thần của Cổ Tư, lanh nhạt hỏi.
“Mày sẽ phải bị hội nghị liên tịch trừng phạt, tao xin thề!” Con ngươi Cổ Tư biến hồng.
Đùng! Sau đó, đầu của ông ta cũng nổ tung lên, óc màu trắng và máu tươi bắn tung toé.
“Chỉ có thế sao? Đúng là vô vị!”
Lôi Lâm thu tay phải về.
Rồi hắn lại đi tới trước mặt ông lão mũi ưng kia, đặt tay phải lên đỉnh đầu ông lão đã thở mong manh.
“Thần phục hay chết?”
Ông lão đã mất rất nhiều máu, sắp tử vong. Lúc này giẫy giụa mở miệng: “Ta. . . Ta đồng ý thần phục ngài! Đại nhân!”
“Vậy thì lập ra khế ước, giao ra một tia linh hồn bản nguyên! Bằng không kết cục của mày sẽ giống như bọn họ!”
Ngữ khí của Lôi Lâm vô cùng thản nhiên, nhưng một đống thi thể nằm đó khiến ông lão không dám vi phạm.
“Ta! Y Luân, đồng ý thần phục dưới chân ngài! Trở thành người hầu khiêm tốn nhất của ngài! Sau đó, ý của ngài chí chính là sứ mệnh cả đời ta!”
Cho dù hai mắt ông lão đã mơ hồ, nhưng vẫn cố giãy dụa nói.
Một gợn sóng sâu xa thăm thẳm sinh ra giữa hai người.
“Rất tốt!” Lôi Lâm thu hồi lực lượng tinh thần màu bạc đang giam cầm ông lão.
“Đại nhân!” Y Luân quỳ xuống đất hành lễ, vết thương trên người đã ngừng chảy máu, đồng thời bắt đầu tự động khép lại.
Trước đó bị Lôi Lâm dùng lực lượng tinh thần giam cầm nên mất đi năng lực tự lành. Mà một khi khôi phục tự do, phù thủy có rất nhiều biện pháp để trị liệu cho chính mình.
“Xin ngài nhận lấy người hầu trung thành của ngài!” Tuy rằng khôi phục tự do, nhưng vào lúc này ông lão Y Luân không dám phản kháng một chút nào —— ông ta đã bị Lôi Lâm hoàn toàn dọa sợ.
Mà theo âm thanh Y Luân. Một tia bản nguyên linh hồn lưu chuyển từ trán ông ta nhẹ nhàng đi ra, đi tới trên tay Lôi Lâm.
Sau khi mất đi tia bản nguyên này, sắc mặt Y Luân trắng bệch, trên mặt lấm tấm mồ hôi.
Mà Lôi Lâm lại cẩn thận thu lại bản nguyên linh hồn trên tay.
Bản nguyên linh hồn của phù thủy đối với bọn hắn vốn phi thường trọng yếu, một khi Lôi Lâm hủy diệt bản nguyên trên tay, Y Luân kia lập tức sẽ bị trọng thương, thậm chí lập tức tử vong. Kết quả tốt nhất cũng là phát điên!
Có thể nói, sau khi nắm giữ bản nguyên linh hồn. Lôi Lâm đã nắm giữ mệnh môn của ông lão Y Luân.
“Được rồi! Đều giải quyết xong!” Lôi Lâm vỗ tay một cái.
Quá trình nghịch chuyển kinh thiên như bẻ cành khô này khiến Hi Lâm không kịp tỉnh lại.
“Đại nhân! Ngài. . .” Hi Lâm cũng không biết mình nên nói gì cho phải.
“Ngài. . . Đã lên cấp hai rồi sao?” Cô ta trầm ngâm một lúc lâu. Mới cẩn thận từng li từng tí một hỏi.
“Ừm!” Lôi Lâm cười phi thường hài lòng: “Lần bị thương này trái lại đã giúp ta bất ngờ đột phá ràng buộc của phương pháp minh tưởng, đạt đến cảnh giới cấp hai. . .”
Đây rõ ràng là lời nói dối, nhưng Hi Lâm cũng không dám hỏi thăm đi.
Phù thủy cấp hai đã là sức mạnh hàng đầu của loại học phái cỡ lớn! Do thực lực chênh lệch qua lớn, Lôi Lâm nói gì thì Hi Lâm đều chỉ có thể chấp nhận!
“Còn có, đánh thức mấy học đồ kia rồi đi theo ta!”
Lôi Lâm chỉ tay mấy học đồ trên đất, Áo Bác cùng Y Lợi Á cũng ở trong đó.
“Hả? Làm cái gì?” Trên mặt Hi Lâm có chút mê hoặc.
“Tự nhiên là tàn nhẫn mà báo thù!”
Trên mặt Lôi Lâm lộ ra nụ cười lạnh: “Đối phương đều đã nhiệt tình tìm đến cửa như thế, chúng ta làm sao có thể không đáp lễ một chút?”
“Thế nhưng. . . Hội nghị liên tịch. . .”
Hi Lâm chỉ nói nửa đầu, lập tức nuốt xuống lời nói của chính mình, thời điểm như thế này, đã không thể để cô ta lựa chọn.