Chương 618: Cấp độ thứ ba (2)
Lôi Lâm đi tới trước cửa, giơ tay muốn gõ cửa.
Răng rắc!
Nhưng hắn chưa kịp hành động thực tế, cửa lớn kim loại che kín hoa văn đã tự động mở ra hai bên, lộ ra không gian bên trong.
Ở giữa phòng khách có một ông lão, đang ngồi trên ghế cũng do kim loại tạo thành, mỉm cười nhìn Lôi Lâm.
“Lôi Lâm các hạ! Cậu quả nhiên đã tiến vào cảnh giới phù thủy cấp hai!” Ông lão đứng dậy, mỉm cười nhường ra một chỗ ngồi.
Vị phù thủy này mặc quần áo vải thô, tướng mạo phổ thông, giống như một ông lão bình thường, nhưng Lôi Lâm lại không dám khinh thường mà đáp lễ.
“Ta chỉ là may mắn tiến thêm một bước nhỏ trên con đường truy tìm chân lý mà thôi!”
Lôi Lâm phi thường khiêm tốn, từ trên người ông lão này, hắn cảm giác được lực lượng tinh thần thực chất hóa còn dày nặng hơn hắn, đã vượt xa tích lũy của hắn.
Đương nhiên, lực lượng tinh thần cao là một chuyện, sức chiến đấu thực tế lại là một chuyện khác, Lôi Lâm có huyết mạch bổ trợ và mấy át chủ bài bí mật, tự nhận hắn sẽ không rơi xuống hạ phong, nhưng hắn cũng không cần biểu hiện ra.
“Ha ha. . . Mời ngồi! Chắc cậu còn không biết tên của ta đúng chứ? Ta tên là La Căn, là phái chủ của Mai Nhĩ Hoắc Khắc học phái!”
Ông lão tên La Căn kia cười híp mắt tự giới thiệu mình.
“La Căn phù thủy là Thủ Hộ giả đông vực, ta đã sớm nghe qua đại danh!” Lôi Lâm mỉm cười trả lời, đồng thời đi tới trên ghế ngồi xuống.
“Ồ?” Trên ghế tuy rằng hiện ra ánh sáng kim loại lộng lẫy, nhưng không có cảm giác cứng rắn, trái lại giống sô pha lún xuống phạm vi nhất định, khiến Lôi Lâm thoải mái ngồi ở đó.
“Thế nào? Đây chính là kim loại sinh mệnh mà ta cố ý thu phục được từ ngoại vực!”
Nhìn thấy vẻ mặt này của Lôi Lâm, trên mặt La Căn lộ ra một nụ cười.
“Rất tốt!” Lôi Lâm lạnh nhạt đánh giá, tuy rằng loại kim loại sinh mệnh này kém xa sinh vật kim loại hoàn toàn do nguyên tố tạo thành trong thế giới chân thực kia, nhưng ở đây cũng rất hiếm có rồi.
“Cả căn phòng này e rằng cũng là một sinh vật kim loại lớn đúng không? Hiện tại, chúng ta đang ngồi trong thân thể của nó để nói chuyện. . .”
“Ha ha, che giấu khí tức của “Ám kim” là thiên phú độc nhất, có thể nhanh chóng đoán được thế này, Lôi Lâm cậu là người thứ nhất!” La Căn cười với vẻ hài lòng, vỗ vỗ mặt bàn: “Ám kim, đi ra chào hỏi!”
Răng rắc! Răng rắc!
Kim loại giống dòng nước lưu chuyển, trên mặt bàn hình thành một khuôn mặt có chút thô lỗ: “Xin chào Lôi Lâm đại nhân!”
Vào lúc này, bởi không cần che giấu nữa, Lôi Lâm cũng có thể cảm nhận được rõ ràn từ trong phòng kim loại này một luồng sóng năng lượng tương đối mình, đổi thành phù thủy thì cũng tương đương với cấp 1 đỉnh cao.
Hai bên lại trò chuyện thêm vài câu nữa tồi La Căn mới tiến vào đề tài chính.
“Lôi Lâm phù thủy các hạ, ý đồ đến của ta có lẽ cậu cũng rất rõ rồi?” Lúc này vẻ mặt ông lão mơ hồ biến thành nghiêm túc.
“Đương nhiên!” Lôi Lâm gật gật đầu.
“Như vậy, đối với việc học phái Tự Nhiên Chi Minh làm trái quy tắc ra tay diệt trừ học phái Sương Mù Rừng Rậm, đồng thời con ra tay với các thế lực nhỏ chung quanh, xin hỏi cậu giải thích thế nào?”
La Căn nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm, giống như Lôi Lâm chỉ cần nói một lời không hợp là ông ta sẽ lập tức động thủ.
“Việc này sao?” Lôi Lâm cười nhạt ngửa mặt lên, mười ngón tay giao nhau, dáng vẻ không thèm để ý.
“Sương Mù Rừng Rậm tới cướp giết chúng ta trước, sau đó lại đột phá đến tổng bộ Tự Nhiên Chi Minh chúng ta, tạo thành lượng lớn thương vong, suýt chút nữa đã tiêu diệt học phái Tự Nhiên Chi Minh, vì thế sau đó chúng ta mới hung hăng phản kích, ta nhớ việc này phù hợp với quy tắc báo thù được truyền lưu ở đông vực mà?”
Lôi Lâm cười nhạt, đưa quả cầu thủy tinh mà trước đó Hi Lâm ghi chép xuống cho đối phương: “Đồng thời, chúng ta cũng có nhân chứng, nếu như ngài muốn nghe lời nói của hắn một chút, lập tức liền có thể đi theo ta gặp hắn một chút. . .”
“Thế nhưng, hiện tại ám Tinh Linh đế quốc bất ổn, hắc ám thú triều càng là tới gần, Lôi Lâm các hạ, cậu cũng không nên quá mức tùy hứng, chỉ cần thoáng triển lộ hồi thực lực của cậu ra thì Cổ Tư sẽ khuất phục. . .”
Sau khi nhận lấy quả cầu thủy tinh, La Căn không lập tức xem, nhưng vẻ mặt đã hòa hoãn không ít, chỉ là lông mày vẫn còn nhíu chặt.
“Hắn mạo phạm ta! Tôn nghiêm của một vị phù thủy cấp hai!”
Lôi Lâm nheo mắt lại, bầu không khí mơ hồ biến thành căng thẳng, “Hắn dĩ nhiên đã suýt quấy rối ta lên cấp, loại nghiệt này tội, chỉ có cách là dùng toàn bộ máu tươi của hắn mới có thể cọ rửa. . .”
“Đây chính là lời giải thích của cậu sao?” La Căn nhin chằm chằm vào Lôi Lâm.
“Đây là sự thực! Không phải biện giải! ! !” Lôi Lâm lại không chút khách khí phản bác lại.
Hai tia sáng màu bạc mơ hồ va chạm trong không khí, phát ra tiếng vang lanh lảnh.
“Ha ha. . .”
Đột nhiên, trên mặt La Căn nở một nụ cười, khiến không khí căng thẳng cũng được hóa giải vô hình.
“Nếu như là đối phương động thủ trước, hắn lại mạo phạm cậu, vậy ta cũng không có lời nào để nói. . .”
“Cảm tạ ngài đã hiểu cho!”
Lôi Lâm cũng mỉm cười đáp lễ.
Việc này kỳ thực đều nằm trong tính toán của hắn, dù sao, phù thủy đều là nhân tinh, càng già càng như vậy!
Một học phái cỡ trung và một vị phù thủy cấp hai, việc lựa chọn này không cần cân nhắc!