Chương 625: Đa Luân (2)
Vẻ mặt Hi Lâm đầy ưu sầu, dù sao cô ta hiểu phi thường rõ quyền thế hiện nay của chính mình đều đến từ chính Lôi Lâm, nếu như Lôi Lâm xảy ra chuyện gì, e là toàn bộ Tự Nhiên Chi Minh dù không lập tức sụp đổ, cũng sẽ xuống dốc không phanh.
“Yên tâm, ta chắc chắn!” Lôi Lâm tươi cười nói.
Nếu hắn đã quyết định đi tới, tự nhiên là có đầy đủ chuẩn bị đối với con đường phía trước, đồng thời xác định chính mình có thể tự vệ.
Dù sao, cho dù là chiến dịch trình độ cỡ lớn như thế này, phù thủy cấp hai ngã xuống cũng là chuyện phi thường hiếm thấy.
Hơn nữa, chính mình cũng sẽ không xuất hết lực, chỉ là đơn thuần tọa trấn thôi, nếu hắn thật sự quyết tâm muốn chạy trốn, có chủ mẫu hắc Tinh Linh nào có thể bắt được hắn?
Nói thẳng ra thì trên thực tế Lôi Lâm chỉ quyết định đi ngang qua sân khấu mà thôi, một khi thế cuộc không đúng sẽ lập tức lui lại.
Bây giờ, hắn đã hoàn toàn khôi phục thực lực thuật sĩ cấp hai, thậm chí còn có một chút tiến bộ, tự tin chỉ cần không gặp phải lão quái vật là phù thủy cấp ba thì không sợ gì cả!
Nhưng nghĩ tới đây, trong lòng Lôi Lâm lại có chút tối tăm.
Trong thế giới phù thủy có rất nhiều lực lượng siêu phàm tồn tại, chiến lực cá nhân tăng vọt, loại chiến tranh cỡ lớn này thường thường sẽ dùng kết quả chiến đấu giữa các cao tầng làm căn cứ, hiện tại Ám Cực Vực rõ ràng đang ở thế phòng thủ, vậy có phải là nói sức chiến đấu bên phe mình đầu nằm ở thế yếu đây?
Chẳng qua, Hi Lâm và Y Luân đều không thể biết chuyện như vậy, có lẽ cũng chỉ có những phù thủy cấp hai kia mới có thể hiểu rõ tình huống.
“Mặc kệ như thế nào cũng phải đi nhìn, đồng thời, mình làm đồ tốt, trực tiếp phân phát cho học đồ của Tự Nhiên Chi Minh lại quá dễ thấy, mà tình huống trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, đây là cơ hội phi thường tốt. . .”
Lôi Lâm thoáng suy nghĩ.
“Đại nhân! Ta cáo lui trước!” Nhìn thấy Lôi Lâm rơi vào trầm tư, Y Luân liền trực tiếp lùi ra.
Trong lòng Hi Lâm có chút thất vọng, cầm làn váy hơi hành lễ.
Đúng lúc cô ta chuẩn bị xin cáo lui, Lôi Lâm đột nhiên cười cợt: “Em chờ một chút. . .”
Hi Lâm nghe vậy, trên mặt lộ ra một ý cười mị hoặc. . .
Đa Luân thành là trấn lớn quan trọng ở biên cảnh của ám cực đông vực, cả tòa thành đều dùng đá hoa cương màu đen dựng thành, nhìn từ xa giống như một pháo đài to lớn.
Mà hiện tại, rất nhiều binh sĩ phàm nhân đứng đầu tường, thỉnh thoảng còn có xa đội cùng binh sĩ từ cửa thành ra vào.
Trên đầu tường dựng từng hàng gia huy cờ xí của các gia tộc quý tộc lớn, còn có rất nhiều bóng người toả ra thực lực kỵ sĩ dẫn tiểu đội tuần tra.
Kiểm tra ở cửa thành rất chặt chẽ, thậm chí còn có mấy phù thủy chính thức mặc áo bào xám tọa trấn.
Vốn dĩ trong Đa Luân thành có chừng mười vạn cư dân bình thường, nhưng hiện tại, đại đa số đã đổi thành quân nhân.
Sau khi hội nghị liên tịch quyết định, giai cấp quý tộc được phù thủy nâng đỡ phải chấp hành vô điều kiện, toàn bộ Đa Luân thành đều tiến vào chuẩn bị thời chiến, dùng tốc độ cực cao vận chuyển lên.
Mà ở vị trí trung tâm Đa Luân thành, trong một dãy biệt thự tốt nhất, cũng không phải nơi quý tộc ở, mà chuyên môn dựng ra để cho các phù thủy cao quý ở.
Rất nhiều phù thủy ăn mặc đủ loại trang phục không ngừng ra vào chỗ này ra, thậm chí còn dựng lên trận pháp phòng ngự vu thuật lớn, thậm chí có phù thủy còn đang dò xét tường thành, thỉnh thoảng lợi dụng vu thuật gia cố.
“Bầu không khí khủng bố khiến người ta nghẹt thở!”
Một học đồ cấp ba mặc áo bào màu xám học cất bước trên đường phố có chút vắng vẻ, thỉnh thoảng còn nhìn sang hai bên.
Mà những đội binh lính tuần tra đi ngang qua còn thỉnh thoảng hành lễ với phù thủy đại nhân cao quý.
“Đều là người sắp chết rồi, mình còn tính là phù thủy đại nhân gì đâu?”
Trong lòng Ngải Lâm cười khổ.
Tên học đồ này tự nhiên chính là nhân loại đầu tiên mà Lôi Lâm gặp được khi đến Ám Cực Vực.
Lúc trước Ngải Lâm và hai học đồ cấp ba khác mạo muội thâm nhập vào cánh đồng hoang vu Ô Đề, vừa vặn được Lôi Lâm cứu, nhưng cũng bởi vậy mà bị Lôi Lâm sưu hồn, bởi vì di chứng bá đạo về sau nên quên đi rất nhiều thứ.
“Ai. . .”
Ngải Lâm thở dài.
Lần trước hành trình tới cánh đồng hoang vu Ô Đề, tuy rằng may mắn thu được tài liệu sinh vật khiến hắn đổi được một số ma thạch lớn, nhưng hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được.
Mà càng khiến hắn sợ hãi chính là sau khi trở về, hắn phát hiện tư chất linh hồn của chính mình giảm xuống một cấp! ! !
Bởi Lôi Lâm không kiêng dè thao tác, mấy người Ngải không chết đã là gặp may mắn, mà khi khu ký ức linh hồ bị tùy ý bóp méo, càng tạo thành hậu quả nghiêm trọng.
Sự tiến bộ của phù thủy trên thực tế gắn liền cùng một nhịp thở với linh hồn tư chất, tư chất của Ngải Lâm vốn đã rất bình thường, chỉ có cấp ba, hiện tại đã biến thành tư chất cấp hai, nhất thời cảm giác trời cũng sắp sụp xuống.
Hắn hiện tại còn nhớ sau khi đôi mắt của đạo sư kiểm tra cho mình đã hiện ra vẻ tiếc nuối và thở dài, “Đó là bị sinh vật kỳ dị tập kích, linh hồn tư chất giảm xuống, cũng không bù đắp nổi nữa, đáng tiếc! Đáng tiếc!”