Chương 632: Thoáng qua mười nằm (2)
Thậm chí, cho dù hắn trở thành phù thủy chính thức, bởi vì Lôi Lâm nắm giữ tiên cơ nên cũng không thể phát hiện.
Nếu muốn tỉnh ngộ lại, ít nhất phải lên cấp hai tương đương như Lôi Lâm thì mới có thể tiên đoán được hành động của Lôi Lâm, mà từ bố trí tiến hành nhằm vào này thì rất đáng tiếc, Lôi Lâm sẽ không cho hắn cơ hội này.
“Chẳng qua bây giờ nhìn lại thì Thánh Quang Chúc Hỏa sau khi trải qua chíp cải tạo, tuy rằng không thôi diễn ra tầng thứ cao hơn, nhưng đã giải trừ được vấn đề không phải nữ giới thì không được tu luyện rồi. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm.
“Mẫu thí nghiệm vẫn quá ít!” Chợt, hắn chuyển mắt, nhìn về phía dây chuyền năm màu cùng notebook tàn tạ trên bàn.
Những vật này nhiều nhất chỉ tính là kỳ vật vu thuật đặc thù, lời giải thích là ma khí gì đó chỉ có thể lừa gạt loại học đồ như Ngải Lâm này thôi.
Chẳng qua thế cũng đầy đủ rồi.
“Ở trên chiến trường, sinh tử đều không tự chủ được, hiện tại mình tung xuống những mồi nhử này, cho dù biết có vấn đề, cũng nhất định phải nuốt vào!”
Lôi Lâm lộ ra nụ cười định liệu trước.
Về phần tại sao không trực tiếp mua nô lệ hoặc là chọn từ Tự Nhiên Chi Minh bên? Như vậy mục tiêu quá lớn, bất lợi cho bố trí sau này của Lôi Lâm.
Mà lúc này Ngải Lâm đã hoàn toàn bị linh cảm đến tương lai dọa cho khiếp sợ.
“Vù vù. . . Mình sẽ chết! Ở ba ngày sau! Chết dươi tay một con hắc ám thú có thực lực của phù thủy chính thức!”
Ngải Lâm thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch, ngay cả thân thể đều không tự chủ được mà run rẩy.
“Sợ cái gì? Đó chỉ là một khả năng trong dòng sông tương lai mà thôi! Trước đó ta đã tiên đoán là chính mình chết mấy chục lần rồi rồi, không phải đều sống tới bây giờ sao?” Mai Lâm lên tiếng, vẻ mặt xem thường.
“Đúng! Đúng!” Ánh mắt Ngải Lâm sáng lên, hiện tại hắn rốt cuộc biết được sau khi nắm giữ sức mạnh vận mệnh, sẽ mang đến cho hắn bao nhiêu chỗ tốt.
“Vậy chúng ta làm gì bây giờ?” Ngải Lâm bắt đầu tích cực suy nghĩ.
“Rất đơn giản! Trực tiếp xin dời khỏi khu vực này, hoặc là làm bộ bị thương, tránh thoát mấy ngày nay lại tính!” Mai Lâm lộ ra vẻ đầy kinh nghiệm.
. . .
Hắc Ám Tinh Linh thế tiến công, hơn xa vẻn vẹn hạn chế với ám cực phía Đông đơn giản như vậy.
Ở Ám Cực Bắc Vực, phù thủy bị Hắc Ám Tinh Linh tập kích càng kinh khủng hơn, đông đảo thành thị đều bị chiếm, mãi đến khi mấy phù thủy cấp hai ra tay mới thoáng hoà hoãn lại, nhưng cũng khiến đám Ám Tinh Linh đẩy chiến tuyến lên mấy trăm dặm, thậm chí Hắc Ám Tinh Linh còn thỉnh thoảng phái ra hàn thù kỵ sĩ tinh nhuệ thâm nhập vào biên cảnh, giống như đang tìm kiếm cái gì đó.
Mà thế cuộc ở Ám Cực Đông Vực bên này vẫn rất bình tĩnh.
Dựa vào ba đại thành Đa Luân trận hình tam giác phòng ngự, còn có trợ giúp cuồn cuộn không ngừng từ phía sau nên tạm thời duy trì cân bằng.
Ngay cả như vậy, lượng lớn hắc ám thú là bia đỡ đạn và Ám Tinh Linh, cũng tạo thành thương vong cho các phù thủy đóng giữ.
Không tính tới học đồ, thậm chí ngay cả phù thủy chính thức, cũng có mấy vị ngã xuống.
Còn người bình thường và kỵ sĩ đã hoàn toàn không thể thống kê ra số lượng thương vong.
Thời gian chớp mắt đã mười năm trôi qua.
Lúc này Lôi Lâm đã thay ca mấy lần, trong khoảng gian này cũng trở về Tự Nhiên Chi Minh mấy lần.
Chỉ là trong khoảng thời gian này, hắn luôn phi thường khiêm tốn, rất ít khi ra tay, bởi vậy danh tiếng cũng không hiện ra.
Nhưng chỉ có chính hắn mới biết trong khoảng thời gian này, chính mình đã thu được tiến bộ lớn cỡ nào.
“Lôi Lâm! Lần trước cậu nhờ ta tìm kiếm Địa Khôi Thú Chi Tâm, ta đã chiếm được rồi, có năm mươi khắc , đã đưa đến phòng thí nghiệm của cậu rồi!”
Một phù văn sáng lên, truyền ra giọng nói của Đế Khắc Tư.
“Đa tạ! Ta sẽ liên hệ với anh sau!”
Lôi Lâm trả lời một câu, trong đôi mắt lộ ra vẻ vui mừng: “Rốt cuộc đã tìm được! Hiện tại tất cả điều kiện đều đã tập hợp!”
Hắn không thể chờ đợi được lập tức đi tới phòng thí nghiệm, mà ở cửa lớn, một vị phù thủy mặc áo bào đen đã cung kính cúi đầu: “Đây là Địa Khôi Thú Chi Tâm mà Đế Khắc Tư đại nhân muốn ta chuyển giao, mời ngài kí tên!”
“Ừm!” Lôi Lâm gật gật đầu, nhận lấy tài liệu, sau khi kiểm tra mỗi một viên Khôi Thú Chi Tâm, hắn hài lòng gật gật đầu.
Nhanh chóng ký tên trên giấy da dê cho phù thủy áo bào đen, một dấu ấn hắc xà nhất thời hình thành.
Thấy thế, phù thủy áo bào đen hành lễ, cung kính lùi ra.
Lôi Lâm đi vào phòng thí nghiệm, tiện tay khởi động cách ly cùng phòng ngự, một tầng ánh sáng phù văn liên tục lưu chuyển ở bên ngoài.
“Hiện tại các loại tài liệu đều đã thu thập đủ, có thể thử bố trí thuốc!”
Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ tươi cười, hắn liếc mắt nhìn số liệu của chính mình.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp hai có huyết mạch: Khoa Mạc Âm cự xà; sức mạnh: 21. ; nhanh nhẹn: 14. 4; thể chất: 29. 9; tinh thần: 127. 9; pháp lực: 127(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định) ”
Trong hơn mười năm này, hắn mỗi ngày đều tu luyện phương pháp minh tưởng cao cấp, rèn luyện tinh thần lực của mình.
Đồng thời, hắn mơ hồ có cảm giác, thông qua việc không ngừng tu luyện Khoa Mạc Âm chi đồng, một số tâm tình nôn nóng liều lĩnh tật xấu gì đó của hắn cũng dần dần được loại bỏ.
Trước đó vì tốc độ lên cấp của hắn thực sự quá nhanh, khó tránh khỏi có khiến cơ sở bất ổn.
Nhưng những việc này trải qua mười năm qua đã được bù đắp lại.