Chương 649: Đồng hành (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 3,751 lượt đọc

Chương 649: Đồng hành (2)

“Nhưng mà… An toàn của ngài?” Hi Lâm biết, Tự Nhiên Chi Minh quật khởi được như thế hoàn toàn là dựa trên cơ sở thực lực cường đại cơ sở của người đàn ông này, một khi mất đi hắn, Hi Lâm quả thực không dám nhận nghĩ tới hậu quả.

“Vấn đề an toàn của ta thì em không cần lo lắng, dù sao ta sẽ không đặt mình vào tử cảnh, đồng thời, em vẫn chưa yên tâm về thực lực của ta sao?”

Lôi Lâm chậm rãi nói rằng.

Hi Lâm gật đầu, trong lòng đột nhiên yên ổn, là người tiếp xúc nhiều nhất cùng Lôi Lâm, quan hệ cũng là người thân mật nhất, cô ta biết người đàn ông này có thực lực sâu không lường được.

Có lúc chỉ lộ ra một điểm nhỏ của tảng băng chìm, đã khiến cô ta có cảm giác khủng bố đến nghẹn thở.

“Được rồi! Truyền lệnh xuống, chọn ra một nhóm phù thủy cùng học đồ, mười ngày sau chúng tasẽ xuất phát!”

Lôi Lâm hạ lệnh.

“Vâng!” Hi Lâm khom mình hành lễ, lui xuống, hiện tại Tự Nhiên Chi Minh chính là do Lôi Lâm làm chủ, một khi hắn đã đưa ra quyết định thì sẽ không có bất kỳ người nào có thể phản đối.

Bởi cường lực khống chế, tuy rằng lúc đầu có chút rối loạn, nhưng lệnh động viên vẫn đâu vào đấy mà tuyên bố.

Tuy rằng rất nhiều học đồ sợ hãi chiến loạn ở Trung Vực, nhưng học đồ khát vọng đi mạo hiểm, thu được tài nguyên và đột phá lên phù thủy cũng không phải số ít.

Còn mấy cao tầng kia? Sự sống chết của bọn hắn đều nằm trong lòng bàn tay Lôi Lâm, nào còn có chuyện muốn đi hay không?

Sau mười ngày, một xa đội khổng lồ đi lên con đường đi tới Trung Vực.

Mà ở khe thung lũng Tự Nhiên Chi Minh, Hi Lâm mặc áo bào màu tím, mắt nhìn xa đội chậm rãi tiến lên, mãi đến khi biến mất ở phía chân trời mới thôi.

Không biết xuất phát từ cân nhắc gì, Lôi Lâm để Hi Lâm ở lại nơi này.

“Nhất định phải sống trở về!” Trong lòng Hi Lâm yên lặng cầu khẩn, rồi trở lại Tự Nhiên Chi Minh.

“Phái chủ đại nhân!” Mấy phù thủy chính thức cùng học đồ mau chóng hành lễ, bọn họ đều biết quan hệ của Hi Lâm và Lôi Lâm, đồng thời đối phương vẫn là phái chủ trên danh nghĩa, tự nhiên không dám thất lễ.

Nhìn thấy tình cảnh này, tuy rằng trong lòng Hi Lâm lúc đầu có chút vắng vẻ, nhưng chợt lại có tâm tình khác từ đáy lòng bay lên.

“Đứng lên đi! Hắc Ám Tinh Linh đã rút quân khỏi Đông Vực, rất nhiều tài nguyên điểm trước đó bị bọn hắn chiếm lĩnh đều trống không, đây chính là cơ hội của chúng ta!”

Giọng nói của Hi Lâm vang lên, cao quý mà lạnh lẽo, khiến cho người không dám nhìn thẳng.

“Loại nữ nhân này vẫn nên buông tay một lần mới thú vị!”

Mà trong một chiếc xe ngựa sang trọng do địa hành long lôi kéo trên, Lôi Lâm sờ sờ cằm, khóe miệng lộ ra ý cườ tà mị.

Kiểu phụ nữ như Hi Lâm, chính là phải có quyền lực hun đúc, mới sẽ mở ra búp hoa xúc động lòng người nhất, vì thế hắn mới cố ý để lại không gian cùng quyền lực cho đối phương.

Đến lần sau gặp mặt, đối phương cũng sẽ không khiến hắn thất vọng.

Đồng thời, lần này hắn đi Trung Vực là muốn làm đại sự, Hi Lâm không đủ thực lực, hắn cũng không có tâm tình ở thời điểm này mà lên giường với cô ta, nên chỉ có ném ở một bên.

“Trung Vực a!”

Lôi Lâm yên lặng suy nghĩ về tin tức về Trung Vực mà gần nhất thu thập được.

Nơi đó là trung tâm toàn bộ Ám Cực Vực, nhân khẩu đông đúc, đồng thời số lượng học phái cỡ lớn cũng hơn xa mấy vực khác, mà càng kinh khủng chính là…

“Bảo vệ toàn cảnh…” Lôi Lâm thở dài.

Chức vị bảo vệ nàybình thường đều do phù thủy thực lực cường đại nhất đảm nhiệm.

Mà La Căn bảo vệ Đông Vực, hắn cũng đã gặp qua mấy lần, thực lực hẳn là không chênh lệch nhiều với hắn, dựa theo lệ này thì vị đại nhân kia trong số các phù thủy cấp ba cũng là nhân vật khủng bố, nếu không phải tuổi thọ của vị này đã hết, Lôi Lâm thật sự không dám chơi như thế ngay dưới mắt.

Xa đội chậm rãi đi về phía trước, mà mặc kệ là hắc ám thú du đãng hoặc là giặc cướp, cũng không dám tiến lên mạo phạm, thậm chí, sau khi nhìn thấy cờ xí từ xa đã bỏ chạy tứ tán.

Đám cường đạo có nhãn lực tự nhiên biết đây là phù thủy thành lập xa đội, mà hắc ám thú càng lcó thể cảm ứng được khí tức mạnh mẽ, đều sẽ không đến tìm cái chết.

Bởi vậy, dọc đường này đúng là khá yên bình.

Hơn nữa, trên đường đi điểm, xa đội Tự Nhiên Chi Minh còn tụ tập mấy nhà học phái cỡ trung khác, thậm chí còn có mấy học phái loại nhỏ.

Bọn hắn cũng hưởng ứng hiệu triệu, muốn đi Trung Vực tọa trấn.

Chẳng qua, sau khi nhìn đến tiêu chí của Tự Nhiên Chi Minh, phái chủ những học phái này lập tức liền lên đến bái kiến, đồng thời khép nép thương lượng chuyện liên hợp.

Dù sao, danh tiếng Lôi Lâm của Tự Nhiên Chi Minh cũng được truyền ra ngoài, đây chính là phù thủy cấp hai đại nhân! Có hắn tọa trấn thì xa đội có thể một đường không kinh không hiểm địa đến Trung Vực.

“Tuy rằng bên trong có mấy người có chủ nghĩa lý tưởng, nhưng đa số vẫn là kẻ có dã tâm muốn đánh cược một lần!”

Sau khi gặp qua những người này, Lôi Lâm lạnh nhạt bình luận.

Nhưng hắn vẫn gật đầu đồng ý thỉnh cầu của những người này, đông đảo xa đội sáp nhập, đã biến thành một nhánh đội ngũ to lớn hơn, giống dòng sông chảy về trung bộ.

Bởi phù thủy đều có thuật ánh sáng vĩnh hằng, bởi vậy xa đội đều không cần dùng đuốc chiếu sáng.

Thái Dương thạch to lớn bị đặt trên đỉnh xe ngựa đi đầu, thuật quang minh chiếu tới một số chỗ âm u, khiến xa đội một mảnh sáng sủa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right