Chương 666: Phản ứng cùng đối sách (2)
Còn đồ trang sức quý giá trên tay tổ mẫu Đều là giả! Tất cả đã sớm đem đi cầm đồ rồi.
Cô gái im lặng, biết rằng gia tộc vì cung cấp nuôi dưỡng một phù thủy như mình mà phải đánh đổi lớn đến mức nào.
“Ta nhất định sẽ thu được chức quán quân trong giải thi đấu thanh niên phù thủy, để chấn hưng gia tộc!” Cô thề.
“Được! Vì lời thề của Lỵ Lỵ! Chúng ta cùng nâng chén chúc mừng!”
Bà lão phù thủy cười nói, giơ cái chén trong tay lên.
“Cụng ly!” Đám thân thích ngồi dưới hô một tiếng, lập tức uống sạch ly rượu trong tay, sau đó chẳng khác nào một con sói đói nhắm tới mỹ thực trên bàn.
Cho dù bọn họ là hậu duệ của gia tộc phù thủy, hoa quả cũng không phải đồ vật có thể ăn được mỗi ngày!
Mà mụ phù thủy nhìn thấy cảnh này, trên mặt lộ ra vẻ cay đắng, khiến cho Lỵ Lỵ ngồi một bên càng thêm lo lắng, cũng kiên định hơn với niềm tin trong lòng.
...
Tại Ám Cực Bắc Vực Xa xôi.
Từng hàng tù binh nhân loại, bị dây thừng lớn trói lại, rồi bị xua tới một tòa thành thị.
Vô số bóng người bị đẩy đi, điểm tương đồng duy nhất là trên mặt bọn họ đều là vẻ tuyệt vọng cùng mất cảm giác.
Những người này vốn là con dân Bắc Vực, nhưng sau khi Bắc Vực bị công phá lại chưa kịp dời đi, thậm chí căn bản không có thực lực dời đi, vì thể đều trở thành tù binh.
Trong bọn họ nếu có người may một chút thì có thể làm đầy tớ, mà đại đa số tù binh chỉ có một kết cục! Đó là trở thành tế phẩm cho chủ mẫu mỗi gia tộc!
Ở chỗ cao nhất trong Hắc Nham thành, một thiếu nữ Hắc Ám Tinh Linh tuyệt mỹ lộ ra sắc lạnh lùng nhìn tình cảnh này.
“Nhân loại có năng lực sinh sôi quá mạnh mẽ, số lượng nhân khẩu của bọn họ gấp chúng ta mấy chục lần thậm chí hơn trăm lần! Chúng ta phải thống trị thế nào? Biện pháp duy nhất chính là giết! Tàn sát bọn họ đến trình độ ít hơn chúng ta, thậm chí tuyệt diệt thì không cần sợ việc không ổn định gì…”
Một mệnh lệnh lạnh lùng đến cực điểm, đồng thời cũng không có chút nhân tính từ trong miệng thiếu nữ không ngừng truyền ra.
Mà ở sau lưng cô ta, từng mật vệ Ám Tinh Linh tinh nhuệ cung kính mà lui lại, truyền đạt mệnh lệnh xuống, tạo ra một cảnh máu tanh.
Càng kinh khủng hơn chính là thi thể của một số nhân loại chết rồi còn có khả năng bị thu về, bị địa tinh, người lùn, thậm chí Hắc Ám Tinh Linh coi như quân lương!
“Chuyện địa huyệt hàn thù hoàng thế nào rồi?” Thiếu nữ nhàn nhạt hỏi.
“Trải qua tra xét, đã có thể khẳng định cơ thể mẹ của địa huyệt hàn thù chưa chết, đoàn kỵ sĩ tinh nhuệ của chúng ta cũng được trấn an rồi, thế nhưng khí tức cơ thể mẹ trong thánh địa biến mất vẫn khiến đám địa huyệt hàn thù có chút gây rối…”
Một chủ mẫu khác đội kim quan, mặc thuộc da màu đen, bộc lộ ra tửng mảng da dẻ lập tức khom người bẩm báo nói.
“Rác rưởi!” Trong mắt thiếu nữ loé ra vẻ lạnh lùng: “Huyết tế thủ lĩnh hộ vệ thánh địa đi!”
“Rõ!” Ý lạnh trong giọng nói này khiến cho thân thể vị chủ mẫu phía sau run lên.
“Mà tên phàm nhân kia dám khinh nhờn Thánh địa Hắc Ám Tinh Linh chúng ta! Nhất định phải lấy máu thịt cùng linh hồn của hắn, mới có thể cọ rửa sỉ nhục của chung ta!”
Thiếu nữ lập ra thề.
“Đại nhân! Nơi này còn có tình báo mới nhất của Long Ba Đốn!”
Vào lúc này, cửa lớn đột nhiên mở ra, một Hắc Ám Tinh Linh cả người bao phủ trong vải đen mỏng nửa trong suốt, nâng một ống tròn cung kính mà quỳ xuống, dùng hai tay dâng lên cho thiếu nữ.
Thiếu nữ cười nhạt, một tia gió lên cuối lấy ống tròn tới trên tay của cô ta.
“Thiên tài thịnh hội ở Trung Vực?”
Sau khi xem xong thư tín, thiếu nữ cắn môi, bờ môi ướt át đỏ tươi cùng làn da nhẵn nhụi trắng nõn hình thành là sự chênh lệch rõ ràng nhất , khiến cho mấy tên hộ vệ chung quanh đều không khỏi âm thầm nuốt mấy ngụm nước miếng.
Thiếu nữ lại trầm ngâm một lúc rồi mới phát ra mệnh lệnh.
“Triệu tập chủ mẫu các gia tộc, ta muốn tổ chức hội nghị quý tộc hắc ám!”
Đối với chuyện lần này, cô ta mơ hồ cảm giác một thời cơ, một cơ hội tốt tiêu diệt phù thủy ở Trung Vực!
Nhưng cùng lúc, sâu trong linh hồn cô ta lại có một cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Sau một hồi lâu suy nghĩ, thiếu nữ thở dài một hơi, quyết định đưa vấn đề này tới hội nghị để thảo luận.
...
Sau khi tin tức thiên tài thi đấu được tung ra ngoài, toàn bộ Ám Cực Vực, thậm chí cả Hắc Ám Tinh Linh, địa tinh, người lùn đế quốc, đều rơi vào sóng ngầm cuồn cuộn.
Rất nhiều phù thủy, thậm chí dị tộc, đều chạy tới Ám Cực Trung Vực .
Trong lúc nhất thời, thật sự có vẻ phong vân dũng động.
Mà vào lúc này Lôi Lâm lại là Lã Vọng buông cần, lẳng lặng chờ đợi giải thi đấu khai mạc —— bởi vì là người đưa ra ý kiến, thực lực cũng đầy đủ, vì thế hắn cũng kiếm được một vị trí bình thẩm.
Còn người của Tự Nhiên Chi Minh đều bị hắn phái đi ra ngoài, làm rất nhiều chuyện kỳ quái.
Y Luân là thủ hạ số một của Lôi Lâm lại càng bận bịu đến mức cả ngày không thấy bóng người, cũng không biết Lôi Lâm âm thầm bố trí nhiệm vụ gì cho ông ta.