Chương 671: Chiến đấu
Tuy rằng người chủ trì đã nói trận chung kết cuối cùng có thể có nguy hiểm, nhưng các phù thủy có mặt ở đây đều không ai lùi bước.
Phù thủy giới vốn không phải nơi tốt lành, phù thủy có thể sống đến hiện tại, trên tay tự nhiên cũng không phải chưa từng dính máu tanh, sớm đã có chuẩn bị tâm lý đối với những tình huống này.
Mà lần này, mấy học phái cỡ lớn khẳng khái chi tiền làm thưởng lớn và cả truyền thừa của cấp ba phù thủy có khả năng kia, cũng đủ cho bọn hắn vì thế mà đánh cược sinh mệnh.
“Rất tốt! Nếu như không có ai lui ra, như vậy ta tuyên bố, trận chung kết cuối cùng bắt đầu! ! !”
Người chủ trì đột nhiên vung tay lên.
Oành! Oành! Oành!
Ba pháo hoa lớn đủ mọi màu sắc giống sao chổi vạch phá bầu trời, mà ban nhạc chung quanh lập tức tấu lên nhạc khúc sục sôi.
Ong ong!
Từng tia năng lượng màu tím lưu chuyển qua lại trên vu trận, lực lượng không gian không ngừng ngưng tụ, cuối cùng hình thành lỗ thủng lớn.
Từng phù thủy dự thi sau khi nhận lấy bùa hộ mệnh cùng thuật thức thoát đi sẽ bước vào vu trận, ánh sáng lóe lên! Bóng dáng của bọn hắn nhất thời biến mất không còn tăm hơi.
Đợi đến sau khi một vị phù thủy cuối cùng đều tiến vào bí cảnh, từ bốn phía đấu trường đột nhiên bay lên một màn ánh sáng lớn.
Trên màn ánh sáng lấp loé bóng người, lại bị phân ra mười mấy ô vuông lớn, ở mỗi một ô vuông trong cũng có thể nhìn thấy bóng dáng các phù thủy khác nhau.
Dĩ nhiên có thể chiếu ra cảnh tượng ở các địa điểm trong bí cảnh khiến phù ở đây thủy thỉnh thoảng phát ra tiếng thán phục.
“Kỹ thuật giám sát thật tài tình, đồng thời, cũng cam lòng dùng tới…”
Lôi Lâm thầm than ở trong lòng.
Hắn cũng không phải không phát ra được loại kỹ thuật giám sát này, nhưng quá mức tiêu hao.
Cũng chỉ có hội nghị liên tịch ở Trung Vực, các học phái cỡ lớn xuất huyết, mới có thể đạt đến hiệu quả như thế này, đồng thời cũng chỉ có một ngày, nhiều hơn nữa sẽ phá sản.
Chẳng qua không tiếc giá cao thi triển ra như thế. Hiệu quả tự nhiên không tệ, hầu như thân ảnh mỗi một vị phù thủy đều hiện rõ trên màn hình.
...
” Cảm giác thật tệ!” Duy Lâm vung thập tự kiếm trong tay lên .
Một ánh sáng hình cung bắn ra, chém một con đỉa lớn ở đối diện thành hai đoạn, mà con đỉa kia sau khi chia làm hai khúc cũng không lập tức tử vong, mà vẫn không ngừng vặn vẹo trên đầm lầy, bắn lên từng bọt nước.
Duy Lâm vừa bị truyền tống tới nơi này chính là một đầm lầy lớn, còn bị đám đỉa lớn tiến công, khiến hắn có dự cảm không tốt.
“Chủ nhân, phải cẩn thận, ta cảm ứng được lực lượng giám sát rất lớn!”
Vào lúc này, áo giáp trên người hắn đột nhiên nứt ra, lộ ra một con mắt, mà cường thực thiết giáp lại đang giao lưu với chủ nhân của mình.
“Đây là thuật giám sát Áo Khắc Nhĩ hệ thực vật, lợi dụng rễ cây và dây leo thực vật làm số liệu truyền tiếp, nếu như chủ nhân muốn bí mật hành động, tốt nhất nên tránh né nơi có nhiều thực vật!”
Cường thực thiết giáp thông qua tinh thần để không ngừng giao lưu với chủ nhân của mình.
Là cường thực võ giả, Duy Lâm không chỉ kế thừa cường thực thiết giáp của một vị tiền bối, thực lực tăng lên rất nhiều mà còn thu được lượng lớn tri thức và kinh nghiệm, tương đương với bên người luôn mang theo một lão gia gia.
“Không trách ta cảm thấy không thoải mái, hóa ra là bị giám thị!” Duy Lâm chợt gật gù. Nhanh chóng rời đi đầm lầy.
“Ai? Đi ra?”
Ngay trên đầm lầy, lỗ tai Duy Lâm hơi động, thập tự kiếm chỉ vào một lùm cây bên cạnh.
“Không nên động thủ. Chúng ta không có ác ý!” Hai phù thủy có tướng mạo tương tự đi ra.
“Duy Lâm đại nhân, chúng ta chỉ là vô tình bị truyền tống đến gần đây mà thôi.”
“Thậm chí, chúng ta còn muốn đến giúp đỡ phù thủy rơi vào trong đầm lầy này đây!”
“Đồng thời, chúng ta cũng rất kính nể đối với thực lực của Duy Lâm đại nhân, sao dám đối phó với đại nhân chứ!”
“Đúng vậy!Đúng vậy!” Hai tên phù thủy thật giống huynh đệ sinh đôi này cứ một người nói xong một câu thì người thứ hai lại rất nhanh mở miệng phụ họa, cả quá trinh không hề dừng lại, càng không cho Duy Lâm cơ hội lên tiếng.
Mà trên thực tế, dáng vẻ hắn cầm thập tự kiếm, trên người mặc áo giáp chất thịt cũng đã sớm bị các phù thủy dự thi ghi nhớ ở đáy lòng.
Trước kia mình vốn e ngại phù thủy chính thức mà nay bọn hắn lại cung kính đối xử như thế khiến trong lòng Duy Lâm có một cảm giác lâng lâng.
“Nếu như Lôi Lâm đại nhân cũng nhìn thấy việc này . Nói không chừng cũng sẽ cảm thấy vui mừng đây! Mà hình như Lôi Lâm đại nhân vẫn luôn ngồi trên ghế thẩm phán. Lúc nào tìm một cơ hội đi tới chào hỏi một hồi…”
Duy Lâm sùng bái Lôi Lâm đại nhân từ tận đáy lòng, đối với nội gian là phù thủy cao tầng mà Duy Na Ti nói tới, hắn căn bản chưa từng hoài nghi Lôi Lâm.
Thậm chí, nếu không phải Duy Na Ti, Ngải Lâm, Mạnh Phỉ Tư ba người liên hợp ngăn cản, từ lúc vào thành hắn đã chuẩn bị tìm tới Lôi Lâm đại nhân rồi.
“Ha ha… Ha ha…” Duy Lâm hơi ngượng ngùng sờ đầu một cái, cười khúc khích.
Mà sau khi hai huynh đệ sinh đôi thấy cảnh này thì nhìn nhau một chút, trong đôi mắt đều có một tia khác thường.
“Duy Lâm đại nhân!” Một người vừa nói, thân thể lại đến gần thêm vài bước.
“Nơi này nguy hiểm như vậy, chúng ta hoặc đồng thời hành động được chứ?”
Oành! Ngay khi hắn vừa dứt lời, trong nháy mắt, vài dây leo bụi gai màu xanh lục đã đâm thủng tầng đất xuất hiện, trói chặt hai chân của Duy Lâm.
“Động thủ!” Phù thủy trước đó đánh ra dây leo công kích lập tức rống to.
“Áo uy pháp bóng!” Tên đệ đệ đứng ở phía sau nhất thời bóp nát một thủy tinh phù văn, phối hợp đọc vài âm tiết, công kích vu thuật mạnh mẽ bắn ra.
Một bóng chất lỏng màu tím đồng thời không ngừng toát ra bong bóng ăn mòn màu trắng, vọt thẳng tới đầu Duy Lâm.
Trải qua tình báo tư liệu thu thập trước đó, hai huynh đệ này tự nhiên biết áo giáp trên người Duy Lâm có khả năng phòng ngự rất mạnh, bởi vậy chuyên môn nhắm vào đầu hắn là nơi không có áo giáp bảo vệ.
Hai huynh đệ phối hợp thiên y vô phùng, công kích trí mạng kết hợp lại càng là uy lực khủng bố tới sáu mươi, bảy mươi độ.
Trình độ như thế này, cho dù là nham thạch cự núi, đều sẽ bị ăn mòn ra vô số hố.
“Ha ha! Kẻ ngu si! Dù mày mạnh hơn bọn tao thì thế nào? Đu sao cũng là thi đấu, chúng ta còn không dám đánh cược một lần sao?”
Lão đại cười nhạo nói, trong đôi mắt nhìn Duy Lâm mơ hồ có một tia khoái ý.
Hắn khó chịu đã lâu về danh hiệu thiên tài của đối phương, hiện tại có cơ hội có thể trả thù lại, tự nhiên là vô cùng hài lòng.
“Chủ nhân!”
Ngay khi quả bóng ăn mòn sắp đến trước mặt, mỗi vị trí từ áo giáp trên người Duy Lâm hiện ra từng con mắt.
Những con mắt này tuy rằng khá nhỏ, nhưng cũng toả ra ánh sáng trí tuệ, lúc này trong mắt lộ rõ vẻ tức giận.
Oành! Một tầng màng thịt hiện lên ngoài đầu Duy Lâm, hình thành một tầng mũ giáp phòng ngự.
Áo uy pháp bóng đánh tới, phát ra tiếng nổ cực lớn, thân thể Duy Lâm không ngừng bay ngược, nhưng quỷ dị chính là không có một giọt máu nào chảy ra.
Mà Duy Lâm giữa không trung, áo giáp trên người càng xảy ra biến hóa to lớn.
Màng thịt biến cứng, hình thành hình thức áo giáp, rất nhiều con mắt tụ lại, cuối cùng chỉ còn dư lại mười ba con ngươi lớn, khảm nạm trên áo giáp, nhìn cực kỳ doạ người, mà loại hình thái này mới là hình thức mạnh nhất của cường thực thiết giáp!
Xì xì! Một chút năng lượng màu tím mang tính ăn mòn vẫn không ngừng tác dụng ngoài thân thể Duy Lâm, nhưng những năng lượng kia chỉ mang đến một chút phiền toái nhỏ cho áo giáp, không ăn mòn được một lỗ nào.
Tình huống như thế, lập tức khiến hai huynh đệ phug thủy đối diện trợn mắt ngoác mồm.
“Chạy!” Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, lập tức làm ra quyết định.
Phù thủy có thể cứng đối cứng bọn hắn, đều là người mạnh mẽ sâu không thấy đáy, bọn hắn cũng không muốn trực tiếp bị nốc ao ở đây.
“Các ngươi!” Duy Lâm tức giận đến mức sắc mặt đỏ bừng, hắn đột nhiên nhảy một cái.
Răng rắc! Dưới nền đất trực tiếp nổ tung ra hai hố to, trong nháy mắt Duy Lâm đã xông tới trước mặt hai tên phù thủy.
“Giết!” Duy Lâm giơ thập tự kiếm trong tay lên.
Duy Lâm chân chính bộc phát ra, đã là phù thủy cấp 1 đỉnh cao, thậm chí chạm tới bình cảnh cấp hai, hai phù thủy sinh đôi lại chỉ là có thực lực tầm bán nguyên tố hóa.
Một khi Duy Lâm chân chính quyết định, đánh giết đối phương quả thực là dễ dàng.
Phốc! Thập tự kiếm xẹt qua cổ một tên phù thủy, sau đó trên người tên phù thủy này sáng ngời.
Một cột sáng màu trắng bao vây hắn ở bên trong, trong nháy mắt đã biến mất trong bí cảnh.
“Mày cũng đi thôi!” Lần này Duy Lâm cũng không nhẹ dạ nữa, mà đâm lợi kiếm vào trái tim một gã phù thủy khác
Oành! Tên phù thủy này cũng biến mất trong cột sang.
Sau khi đánh giết hai người, sắc mặt Duy Lâm hơi động , lấy từ trong túi ở eo một bùa hộ mệnh màu nhũ bạch.
Rầm! Một vầng sáng loé lên, lúc này con số trên bùa hộ mệnh đã từ một đã biến thành ba.
Duy Lâm sững sờ nhìn vật này, đột nhiên nở nụ cười khổ…
Ngoài bí cảnh, trong sân trận chung kết.
Cột sáng bắn ra, bên trong mơ hồ còn có một thân ảnh.
“Nhanh! Đội chữa bệnh chuẩn bị!” Người chủ trì rất có kinh nghiệm phân phó nói.
Mấy phù thủy mặc áo bào màu trắng, trên lưng còn có phù hiệu xà và thập tự giá lập tức vây lại.
Chờ đến khi cột sáng tản ra, bên trong hiện ra tướng mạo tên phù thủy đầu tiên bị nốc ao kia, chỉ là lúc này, sắc mặt hắn trắng bệch, trên cổ còn có một vết thương chảy máu tươi.
“Ta cầm máu trước, chuẩn bị vu thuật sinh mệnh!” Những đội viên chữa bệnh này đều là do phù thủy trị liệu đảm nhiệm, bên trong còn có mấy phù thủy chính thức, thậm chí gợn sóng trên người mơ hồ đạt đến cấp 1 đỉnh cao, trị liệu những ngoại thương này chỉ là trò trẻ con.
Một vầng sang màu nhũ lóe lên, phù thủy bị thương đã được trị liệu rồi, ngay cả vết thương trên cổ đều biến mất không thấy tăm hơi.
Chỉ chốc lát sau, đệ đệ của hắn lại bị truyền tống ra, theo thường lệ lại là một trận phiền phức.
Mà trên đài cao, Lôi Lâm thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, thạt sự có một loại kích động muốn che mắt.
“Năng lực ứng biến không sai! Chính là người hơi ngây ngốc! Nhìn tình huống này thì những năm này lang bạt kỳ hồ và mạo hiểm cũng không để hắn học được gì, may là mình không nói với người khác là mình đã dạy hắn! Không thì thật sự quá mất mặt…”
“Mau nhìn! Hắc Long cùng Cách Nhĩ đụng vào!”
“Hai người này đều là ngôi sao hi vọng, có trò hay để xem rồi!” Có phù thủy lập tức lộ ra vẻ cười trên sự đau khổ của người khác.