Chương 673: Vận mệnh quyết đấu

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 673: Vận mệnh quyết đấu

“Ba vật phẩm ma hóa này tuyệt đối là bộ phận của vật phẩm ma hóa cao đẳng nào đó, thậm chí là ma khí!”

Phù thủy cấp hai ngồi bên cạnh Lôi Lâm đưa ra lời nhận định.

“Ta cũng cho rằng như thế!” Lôi Lâm mỉm cười gật đầu, ánh mắt lại mơ hồ trở nên hừng hực lên.

Trong bí cảnh.

Ba bóng người không ngừng va chạm kịch liệt, ma hóa vật phẩm trên tay không ngừng bắn ra ánh sáng, tàn phá bãi cỏ chung quanh không ra hình thù gì.

“Giết!”

Ngải Lâm cùng Duy Na Ti liếc mắt nhìn nhau, đồng thời thôi thúc lực lượng tinh thần tới mức lớn nhất, chuôi kiếm màu bạc cùng thân kiếm cùng đâm tới Áo Tư Ni.

“Chiến tranh xiềng xích!” Đang lúc này, trên mặt Áo Tư Ni lóe lên vẻ kinh dị, một sợi xích sắt màu đen che kín phù văn từ trong lòng bay ra, cuốn tới trên người Ngải Lâm và Duy Na Ti.

“Mày cho rằng tao sẽ thật sự choáng váng, một mình đối với phó với hai người các ngươi sao?”

Nhìn thấy xiềng xích bắn ra, trên mặt Áo Tư Ni rốt cục lộ ra nụ cười như ý.

“Đây là ma hóa vật phẩm bí truyền của Hải Luân học phái, có thể ràng buộc trú hai cái bán nguyên tố hóa phù thủy ít nhất mười giây thời gian, không nghĩ tới hội rơi xuống cái kia phù thủy trên người! Bọn họ thua chắc rồi!”

Bí cảnh mặt ngoài phù thủy có nhận ra cái này ma hóa vật phẩm.

Nhưng sau đó, bọn họ lại khiếp sợ đến há hốc miệng ra.

Chỉ thấy Duy Na Ti cười nhạt, từ trong thân thể lần thứ hai tách ra một “Duy Na Ti” nữa, trên mặt Duy Na Ti hiện ra vẻ kiên định, chém tới Ngải Lâm.

Hào quang lóe lên, Ngải Lâm trước đó bị xích sắt ràng buộc lập tức xuất hiện ở giữa không trung, mà phân thân Duy Na Ti lại thay thế hắn bị xiềng xích ràng buộc.

“Nhanh! Lợi dụng hiện tại!” Hai Duy Na Ti đồng thời mở miệng. Không ngừng siết chặt xích sắt, để phù văn phòng ngự trên người Duy Na Ti liên tiếp vỡ nát.

“Phân thân! Lợi dụng phân thân giải trừ ràng buộc của chiến tranh xiềng xích sao? Đây đúng một vất đề rất đáng nghiên cứu!” Một phù thủy râu bạc sờ sờ râu mép.

Mà Ngải Lâm nhìn Duy Na Ti thổ huyết, giống như bị kích phát cái gì, gầm lên vọt tới Áo Tư Ni.

Áo Tư Ni thao túng xích sắt ràng buộc rõ ràng đã tiêu hao rất nhiều lực lượng tinh thần và pháp lực, đối mặt với công kích đột nhiên của Ngải Lâm có vẻ không ứng phó kịp.

Qua mấy lần. Ngải Lâm đỏ mắt, đẩy mũi kiếm, cắm chuôi kiếm vào lồng ngực Áo Tư Ni.

Mà vẻ mặt Áo Tư Ni phi thường kỳ quái, giống khóc lại giống cười, cũng không kích phát thuật thức chạy trốn trên người.

“Xảy ra chuyện gì? Thuật thức thoát đi gặp sự cố sao? Khởi động cơ quan ngoài!” Một phù thủy lập tức hạ lệnh.

Nhưng cột sáng màu nhũ bạch vẫn không xuất hiện.

“Khụ khụ. . .” Áo Tư Ni ho khan. Rất nhiều máu tươi từ trong miệng dâng lên.

“Mày. . . Mày thắng!” Áo Tư Ni giãy dụa vừa nói.

“Tại sao? Tại sao không trốn đi?” Ngải Lâm lộ ra vẻ khó có thể tin.

“Hê hê! Vì sao phải trốn?” Vẻ mặt Áo Tư Ni thay đổi, giống như trong nháy mắt đã biến thành một người.

“Không. . . Đừng có giết tao!” Sau đó, vẻ mặt sợ hãi lại chiếm lĩnh khuôn mặt Áo Tư Ni.

Nhưng vì mất máu nhiều nên vẻ mặt này cũng dần dần hạ xuống, lại hồi phục đến vẻ mặt lúc đầu.

“Phải. . . Phải cẩn thận người phía sau, huynh đệ của ta, ta thấy. . .”

Áo Tư Ni run rẩy, trước khi ngã xuống còn cố giao trường kiếm cùng mũi kiếm và quyển sách màu đen cho Ngải Lâm, con mắt đột nhiên biến thành hoàn toàn trắng xóa, còn chưa nói hết câu tiên đoán cuối cùng đã hoàn toàn mất đi hơi thở sự sống.

Ầm! Thân thể Áo Tư Ni rơi xuống đất.

Răng rắc! Khi Áo Tư Ni bỏ mình, Ngải Lâm cảm giác được một luồng sức mạnh thần bí từ trên người hắn bốc lên, tiến vào trong thân thể của hắn, Thánh Quang Chúc Hỏa nhanh chóng vận chuyển, giống như đang hấp thu gì đó.

Chỉ chốc lát sau, hắn đã đột phá cấp độ bán nguyên tố hóa, đạt đến cấp độ phù thủy cấp 1 đỉnh cao, nhưng trong lòng Ngải Lâm không cao hứng nổi.

“Đi thôi!” Hắn ôm lấy Duy Na Ti bị trọng thương, biến mất trong cột sáng màu trắng.

Chuyện ngày hôm nay đã cho hắn quá nhiều mê hoặc, thậm chí khiến hắn không có hứng thú đối với trận quyết đấu cuối cùng giữa Duy Lâm và Long Ba Đốn.

Ở ngoài bí cảnh. Lôi Lâm vuốt cằm, vẻ mặt đăm chiêu.

“Bệnh tâm thần phân liệt càng ngày càng nghiêm trọng, lại xuất hiện nhiều nhân cách thiện, ác, nhu nhược, còn có khuynh hướng tự sát mãnh liệt! Vật thí nghiệm này bị phế bỏ! Cho dù còn sống cũng không thể dùng!”

Trên mặt của hắn lộ ra một tia tiếc hận.

Sau đó, hắn nhìn về phía một bộ màn hìn cuối cùng: “Số mệnh an bài lần thứ nhất giao chiến, bắt đầu rồi!”

Lúc này ở trong bí cảnh, đại đa số phù thủy đã bị đào thải, mà chỉ còn lại Duy Lâm cùng Long Ba Đốn, trên người của bọn hắn đã có hơn bốn mươi điểm.

Đồng thời, khoảng cách giữa hai người này càng ngày càng gần, đã sắp gặp nhau rồi.

“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, quán quân lần này sẽ do một trong hai vị phù thủy này giành lấy, chúng ta cũng mỏi mắt mong chờ! ! !”

Vị phù thủy chủ trì hưng phấn lớn tiếng tuyên bố, mà màn hình sân bãi không ngừng dung hợp, cuối cùng tách ra thành hai màn hình lớn, chia ra tình cảnh của Duy Lâm cùng Long Ba Đốn.

Mà khi hai phù thủy không ngừng tới gần, mép màn hình cũng đang dung hợp, sắp ghép lại thành một màn hình lớn duy nhất.

“Rốt cục lại gặp rồi!”

Trên người Duy Lâm có cường thực thiết giáp bao trùm, mười ba con ngươi lộ ra, hình thành luồng khí xoáy quỷ dị ở bên ngoài, thậm chí còn mơ hồ đang hấp thu cái gì.

“Mày có thể ngăn cản tao sao?” Long Ba Đốn giả trang thành lục bào Cách Nhĩ hắc hắc cười lạnh.

“Bất kể nói thế nào, ngày hôm nay ta nhất định phải đánh bại cậu!” Duy Lâm kiên định với niềm tin của chính mình, nhắm thẳng thập tự kiếm vào Long Ba Đốn.

“Hê hê! Duy Lâm, anh biết không? Từ khi còn ở Bá Đặc trấn nhỏ, tao đã rất khó chịu về mày!”

Vào lúc này, Long Ba Đốn truyền âm nói với Duy Lâm: “Tại sao ngay lúc đó Lôi Lâm lựa chọn mày, mà không phải tao! Dựa vào cái gì mà những thứ mày thu được tốt hơn tao?”

“Hóa ra cậu để ý việc này!” Sắc mặt Duy Lâm âm u hạ xuống.

Mà phù thủy ngoài màn hình đều nghi hoặ nhìn hai người yên tĩnh lại, cũng không phát ea sóng năng lượng, giống như đang truyền âm nói gì đó.

“Hai phù thủy này trước đó có quen nhau sao?” Một số phù thủy đã lộ ra rồi vẻ nghi hoặc.

Xèo!

Mà vào lúc này, hai người trên màn hình đột nhiên động.

Hạt năng lượng căn bản giống cuồng phong từ trên người bọn họ bắn ra, uy thế mạnh mẽ khiến khí lưu chung quanh cũng nghịch chuyển.

Hai phù thủy cấp 1 đỉnh cao so đấu là cảnh tượng hiếm thấy ở Ám Cực Vực.

Mà Lôi Lâm càng hiểu hai người này, tự nhiên biết đây không phải thực lực chân chính của bọn họ.

Ầm! Oành!

Hai bóng người một lục một đỏ ở giữa không trung không ngừng va chạm, thậm chí ngay cả không khí đều bị nổ tung.

“Không ngờ mày cũng tiến vào cảnh giới cấp hai!” Trong khi kịch liệt giao thủ, Long Ba Đốn còn truyền âm với Duy Lâm.

Tuy rằng cách màn hình, phù thủy ở ngoài không phát hiện ra cái gì, nhưng mỗi một lần Duy Lâm và Long Ba Đốn giao thủ, tuy rằng tản ra sóng năng lượng vẫn là trình độ cấp 1, nhưng chỉ có bọn họ mới hiểu mỗi một lần công kích của chính mình đều ẩn chứa năng lượng kinh khủng cỡ nào!

Đồng thời, có thể khống chế hết những năng lượng này, không tản ra chút nào, duy trì cấp 1 giả tạo, sức khống chế này dù là trong số các phù thủy cấp hai cũng là tương đối khá.

“Long Ba Đốn, thu tay lại đi!“Ý chí Duy Lâm có chút sa sút.

Hắn vốn không phải người có lý tưởng hay hoài bão lớn, mà đối diện lại là người từ nhỏ đã quen biết với mình, hắn không hạ được sát thủ.

“Thu tay lại? Tao sẽ lập tức thu tay lại! ! !”

Long Ba Đốn lộ ra sắc mặt hung ác, một giọt chất lỏng ăn mòn lớn màu xanh lục từ dưới thân hiện ra, hình thành một vòng xoáy màu xanh lục lớn.

“Tử vong vòng xoáy!”

“Xoẹt!” Nhưng thế này vẫn không phải điểm cuối, theo một quyển sách toả ra hạt năng lượng căn bản nồng nặc bị Long Ba Đốn trực tiếp xé rách, vòng xoáy càng thêm mở rộng, một loại khí tức nguy hiểm khiến phù thủy cấp hai đều có chút cau mày từ trong vòng xoáy tản ra.

” Quyển sách vu thuật cấp hai!” Phù thủy bên ngoài hét lên kinh ngạc.

Thứ này phi thường hiếm thấy, phù thủy cấp hai muốn chế tác thứ này, cũng phải tiêu hao rất lớn thời gian và tinh lực, còn chưa chắc đã thành công, vì thế vô cùng hiếm thấy trên thị trường, không ngờ trên tay Cách Nhĩ lại có thứ này.

Đồng thời, dùng món đồ bảo mệnh thế này tiêu hao trong thi đấu như thế, rốt cuộc có đáng giá hay không?

“Sử dụng quyển sách vu thuật cấp hai để yểm hộ, chính mình trong nháy mắt sử dụng thực lực đỉnh cao sao?” Ngoài sân, Lôi Lâmlại cười nhạt.

“Nếu như không có gì bất ngờ, quán quân hẳn là Cách Nhĩ của Tây Vực chúng ta!” Phù thủy cấp hai trước đó chào hỏi cùng Lôi Lâm vuốt râu mép, vẻ mặt có mấy phần đắc ý.

“Không nhất định!” Lôi Lâm lắc lắc đầu, Duy Lâm là đứa con của số phận, cũng không phải dễ dàng thất bại như thế.

“Vậy như thế nào? Có muốn đánh cuộc một trận không?” Vị phù thủy cấp hai đến từ Tây Vực lập tức nói, nhìn dáng vẻ này có lẽ ông ta vẫn luôn canh cánh trong lòng vì lần trước dự đoán bò cạp lửa thất bại.

“Không cần! Ta không có vật gì tốt có thể đánh cược cùng các hạ cả!” Lôi Lâm cười khổ lắc đầu.

“Không sao, chúng ta không dùng tiền để cược, chỉ đơn thuần so thắng thua!” Tây Vực phù thủy cấp hai lập tức nói.

Lôi Lâm gật gật đầu, biết những phù thủy cấp hai này đã đến cực hạn của chính mình, trên con đường phù thủy này hầu như không thể đi thêm nên mới chuyển tinh lực tới mặt khác.

Vị phù thủy cấp hai ở Tây Vực lần trước bị hắn thắng một ván, nếu như không thắng trở về, e là mười mấy năm nữa đều sẽ không thoải mái trong lòng.

Vòng xoáy khổng lồ mà lại bạo ngược không ngừng mở rộng, giống miệng lớn quái thú mở ra, lập tức nuốt Duy Lâm vào.

Mà sau khi nhìn thấy cảnh này, trên mặt Long Ba Đốn lộ ra vẻ tươi cười.

“Đi chết đi!” Hắn đột nhiên nhảy vào trong xoáy nước, trên tay hiện ra một thanh kiếm màu xanh lục.

Ầm ầm! Mười ba con mắt trong áo giáp trên người Duy Lâm đồng thời trừng trừng, từ trong con ngươi bắn ra rất nhiều phù văn, xoay quanh đến trước người Duy Lâm, hình thành đồ án quỷ dị.

Cường thực thiết giáp mang theo phù văn đồ án toàn thể biến đổi, tia sáng chói mắt lập loè, sóng gợn có tính ăn mòn từ tử vong vòng xoáy đánh trên áo giáp lại bị rất nhanh văng ra, không tạo được một tia thương tổn.

Đùng! Đùng! Đùng!

Duy Lâm gào thét, toàn bộ vòng xoáy lại bị hắn phá tan, đi tới trước mặt Long Ba Đốn không ứng phó kịp, chém một kiếm lên trên người hắn.