Chương 677: Hung uy ngập trời

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 677: Hung uy ngập trời

“Bất kỳ trở ngại nào đều vô dụng! Hôm nay Hắc Ám Tinh Linh chắc chắn sẽ thống trị toàn bộ Ám Cực Vực!”

An Nhã nỉ non, một đám bóng mờ màu đen từ sau lưng cô ta sinh ra, không ngừng lan rộng ra.

Trong thế giới tro bụi màu đen, lượng lớn thực vật và động vật đều đang không ngừng khô héo, hóa thành tro tàn bằng quỷ dị tốc độ.

“Lĩnh vực khô héo!”

An Nhã khẽ quát, mà trong lĩnh vực, trên người rất nhiều địa huyệt hàn thù kỵ sĩ đều bùng nổ ra một vòng sáng màu xám, khiến bọn hắn càng thêm dũng mãnh gấp trăm lần.

Còn kẻ địch bị lĩnh vực lan đến gần lại rất nhanh sẽ phát hiện thân thể của chính mình chính đang dần dần già yếu, sức sống không ngừng trôi qua.

“Ngụy lĩnh vực! An Nhã, cô luôn luôn đi trước ta một bước!”

Người bảo vệ toàn cảnh có dáng vẻ trung niên thở dài, từ trên người bắn ra vầng sáng màu vàng, giống một vòng Thái Dương lớn.

Hai lĩnh vực không ngừng va chạm, hư không vỡ nát, khiến không gian vặn vẹo, rồi lại rất nhanh muốn nổ tung.

Trên mặt đất, phù thủy lợi dụng chiến hào phòng thủ công kích vòng thứ nhất, nhưng Hắc Ám Tinh Linh vẫn đang tiếp tục tiến công, trong lúc nhất thời, đâu đâu cũng có cảnh tượng đại chiến.

Tinh lực của đám phù thủy đều bị giữ chân ở nơi này, thậm chí ngay cả người muốn đi phá kén lớn, cứu các phù thủy khác đều không có thời gian.

Kén trắng lớn ngạo nghễ sừng sững, cho dù tình cờ có vu thuật bắn qua, cũng không tổn hại gì, cho thấy sức phòng ngự mạnh mẽ.

Cho dù bị đại chiến giữa phù thủy cấp ba lan đến, xuất hiện tổn hại cũng sẽ rất nhanh có rất nhiều con nhện nhỏ leo lên, phun ra sợi tơ bù lại lỗ thủng.

Loại năng lực tự lành mạnh mẽ này càng khiến rất nhiều phù thủy tuyệt vọng.

“Còn không tìm ra sao?”

Duy Na Ti nhìn Ngải Lâm.

Lúc này bọn hắn đang lưng tựa lưng, linh kiện trường kiếm Vẫn Lạc màu trắng bạc trôi nổi, chống đỡ phù thủy quân cách mạng, Hắc Ám Tinh Linh, còn có lượng lớn con nhện nhỏ tấn công từ bốn phía.

Do Long Ba Đốn cố ý gây ra, tình hình bên trong sân thi đấu vẫn phát triển theo hướng có lợi cho bọn hắn.

Không chỉ có chín vị phù thủy cấp hai cường đại nhất bị giam cầm lại. Ngay cả trong sân bãi cũng có lượng lớn nhân thủ. Từ lúc đầu đột nhiên không kịp chuẩn bị, có rất nhiều phù thủy còn chưa kịp phản ứng đã ôm hận chết trong tay đồng bạn.

Đồng thời, trong phạm vi sân thi đấu, Long Ba Đốn cũng có bố trí.

“Vẫn không có!” Trên mặt Ngải Lâm cũng cười khổ: ” Long Ba Đốn kia có âm mưu quá thâm trầm, lại lợi dụng chính mình hấp dẫn sự chú ý của chúng ta, để đặt điểm mấu chốt quyết thắng ở trên sân bãi.”

Hắn run chuôi kiếm, ánh sáng màu trắng sắc bén cắt đứt sợi tơ trong không khí.

“Loại sợi tơ này rất khó phát hiện, lại nằm dày đặc toàn trường, một khi bị quấn quanh trên người, sẽ dần dần hao tổn lực lượng tinh thần cùng pháp lực. Dùng để duy trì toàn bộ vu trận vận hành! Nếu muốn đánh phá vu trận này, nhất định phải tìm tới một điểm trung tâm nhất!”

“Nhưng ta tiên đoán không ra!” Sắc mặt Ngải Lâm vô cùng âm trầm.

“Mai Lâm gia gia, chuyện gì thế này?”

“Chỉ sợ là có phù thủy càng mạnh mẽ hơn, lợi dụng sức mạnh tiên đoán che lấp điểm mấu chốt, có thể che lấp tiên đoá của cậu, tất nhiên là phù thủy cấp hai trở lên, thậm chí ta hoài nghi, là hắc ám chủ mẫu cấp ba tự mình ra tay!”

Giọng nói của ông lão Mai Lâm mang theo vẻ nghiêm nghị.

“Vậy chúng ta chỉ có cách tìm từng điểm tụ tập năng lượng sao?” Sắc mặt Ngải Lâm âm trầm.

Hắn đột nhiên giơ kiếm vung về bên phải.

Vù! Lưỡi kiếm ánh sáng màu trắng xẹt qua hư không, một Hắc Ám Tinh Linh mang theo vẻ khó có thể tin đứt thành hai đoạn, thi thể không trọn vẹn rơi trên mặt đất, lượng lớn máu tươi và từng đoạn ruột chảy ra.

Loạn! Lúc này cảm giác duy nhất của Ngải Lâm chính là loạn!

Rất nhiều phù thủy, quân cách mạng, Hắc Ám Tinh Linh, còn có sinh vật được triệu hồi không ngừng chiến đấu, trong đó còn có không ít có mấy phù thủy lén lén lút lút trả thù, khiến tình cảnh trong lúc nhất thời càng thêm hỗn loạn.

Mà ở trung tâm nhất sân bãi, Duy Lâm cưỡi địa huyệt hàn thù hoàng quyết đấu cùng Long Ba Đốn.

Hai phù thủy cấp hai chiến đấu với nhau khiến năng lượng phân tán, phù thủy chung quanh đều phi thường ăn ý tránh khỏi bọn hắn.

Cách chiến trường không xa, chín bức tượng đá lẳng lặng đứng sừng sững ở đó. Dư âm từ trận chiến đấu giữa phù thủy cấp hai lan đến mà chin bức tượng này vẫn cứ không hề tổn hại, hình thành sự chênh lệch rõ ràng với khắp nơi bừa bộn chung quanh. Trên đất còn một vòng thây khô, đó đều là thi thể các phù thủy Ám Cực Vực trước đó muốn lén lén lút lút cứu các vị đại nhân cấp hai ra

.

“Cho dù có thượng cổ truyền thừa, cho dù có ma sủng khế ước là địa huyệt hàn thù hoàng với thực lực cấp hai nhưng mày vẫn không sánh bằng tao, bởi vì rác rưởi chính là rác rưởi! ! !”

Vào lúc này, phù thủy cấp hai chiến đấu cũng tiến vào kết thúc.

Trên mặt Long Ba Đốn bị hắc khí cuốn quanh, bóng mờ con nhện sau lưng đột nhiên nhảy vào thân thể hắn.

“A! ! !” Sắc mặt của hắn trong nháy mắt vặn vẹo lên.

“Vạn vật tịch diệt, tử vong héo tàn! ! !”

Một luồng khí tức âm hàn khủng bố bao phủ toàn bộ sân bãi, bốn phía hoàn toàn tĩnh mịch, dường như tất cả thật sự tiến vào thời đại tịch diệt.

Mà Long Ba Đốn giống sứ giả của tử vong, bước từng bước đi tới trước mặt Duy Lâm.

“Phong ấn!” Hắn vỗ ra một chưởng, đánh cho Duy Lâm thổ huyết bay ngược, sau đó đứng trên đỉnh đầu địa huyệt hàn thù hoàng.

“Chít chít…” Địa huyệt hàn thù hoàng A Lỗ phát ra tiếng thét chói tai không biết là vì phẫn nộ hay hoảng sợ.

Chợt nó nhìn thấy Long Ba Đốn lấy ra một bình sắt nhỏ màu đen nhắm vào nó, cảm giác đại họa lâm đầu trong nháy mắt xuất hiện trong đầu địa huyệt hàn thù hoàng.

“Mày đúng là kẻ không biết cân nhắc, đại chủ mẫu chỉ là mặc kệ mày mới để mày ở Thánh địa làm thánh vật, mà hiện tại, mày lại dám phản bội tộc nhân!”

Trên mặt Long Ba Đốn lộ ra khoái ý, đặc biệt khi nhìn thấy Duy Lâm cách đó không xa đang vô cùng căng thẳng, sau đó lại ói ra mấy búng máu thì trong lòng hắn càng là tràn ngập vui vẻ vì có thể báo thù.

Từng tia phù văn xiềng xích nhỏ từ miệng bình duỗi ra, chợt che kín toàn thân địa huyệt hàn thù hoàng.

“A Lỗ! ! !” Duy Lâm ở xa gào lên, trải qua một khoảng thời gian dài chug đụng như vậy, hắn sớm đã coi A Lỗ là đồng bọn đáng tin cậy, bây giờ nhìn thấy nó đang từ từ bị phong ấn, trên mặt đều là vẻ sốt sắng.

“Phốc!”

Thế nhưng trong nháy mắt, hắn đột nhiên tê liệt ngã xuống, phun ra máu tươi.

Lực lượng tràn ngập tĩnh mịch và héo tàn của Long Ba Đốn đã xâm nhập vào trong cơ thể hắn, đồng thời còn đang không ngừng nuốt chửng sinh mệnh lực của hắn.

Tình huống như thế ngay cả cường thực thiết giáp đều cảm thấy vướng tay chân, không có thời gian nhất định căn bản không thể loại bỏ được.

Mà Duy Lâm cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn thân hình A Lỗ không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng bị hút vào trong bình.

“Nhìn thấy sao? Đây chính là kết cục của tất cả những kẻ giám trợ giúp mày, mặc kệ là Lôi Lâm, hay địa huyệt hàn thù hoàng!”

Giọng nói của Long Ba Đốn lạnh lẽo, sau khi đậy kín nắp bình thì thu vào trong lồng ngực của mình.

Hắn ung dung đi tới trước mặt Duy Lâm: “Thế nào? Có phải là không động đậy được nữa? Tử vong héo tàn của tao không phải dễ dàng chống lại được đâu được!”

Ầm! Hắn đạp một cước, đá bay Duy Lâm ra mười mấy mét, khiến mặt đất bị cào lên một chiến hào lớn.

Cho dù có áo giáp bảo vệ, trên mặt Duy Lâm cũng đỏ lên, sau đó biến thành tái nhợt, trên người truyền đến tiếng xương nứt.

Mà cường thực thiết giáp cũng phát ra tiếng vang vì không chịu nổi gánh nặng.

“Vì… Tại sao?”

Duy Lâm nhìn Long Ba Đốn, từ trong hàm răng cố rặn ra mấy chữ.

“Tại sao?” Long Ba Đốn ung dung tiến lên, dùng chân đạp lên mặt Duy Lâm, ấn đầu Duy Lâm vào nền đất.

” Mày còn hỏi tao tại sao?” Vẻ mặt Long Ba Đốn xuất hiện ý cười dữ tợn.

“Tại sao người được Nam tước chọn là mày? Tại sao tới nhiệt diễm cùng chuỳ sắt làm công cũng là mày? Thậm chí, đến cuối cùng, được Lôi Lâm tuyển chọn vẫn là mày?”

Long Ba Đốn gầm lên.

“Hóa… Hóa ra trong lòng cậu còn luôn để ý những chuyện này…” Duy Lâm ho khan, lại bị mạnh mẽ giẫm xuống, trong miệng đầy bùn đất.

“Không sai, tao chính là để ý chuyện này, nhưng hiện tại, đã không đáng kể rồi!”

Long Ba Đốn cười lớn lên, ” Lôi Lâm phù thủy xem thường tao là ở chỗ đó, mà mày vẫn luôn cướp đi cơ hội của tao, hiện tại lại giống một con chó chết nằm nhoài trước mặt tao! Tao đã từng thề, muốn tất cả những kẻ từng xem thường tao, sỉ nhục tao phải trả giá thật lớn! Mà hiện tại, chỉ còn lại hai người bọn mày, để tao nghĩ xem, nên giết chết Lôi Lâm trước hay làm thịt mày trước… Ồ! Đúng rồi! Mày còn có vợ đúng không? Nghe nói cô ta có xuất thân là tiểu thư quý tộc đây? Yên tâm, tao nhất định sẽ cố gắng “Chăm sóc” cô ta…”

“Cậu… Cậu dám…”

Duy Lâm tức đến mức trên mặt nổi gân xanh, rồi lại bị mạnh mẽ đạp xuống.

...

“Làm sao bây giờ? Hiện tại đứa con của số phận đã chắc chắn thất bại!”

Ngải Lâm chém một kiếm vào Hắc Ám Tinh Linh đang tấn công, nhưng trên cánh tay cũng bị vu thuật ăn mòn ra một vết thương, phạm vi bắp thịt mục nát còn đang không ngừng mở rộng.

“Trong tiên đoán, tôi không nhìn thấy bất kỳ hi vọng trở mình nào của hắn!”

“Nhất định sẽ có! Trong bóng tối ngước nhìn quang minh, vốn là quyền lực và nghĩa vụ của mỗi một phù thủy ở Ám Cực Vực! Nhân loại Ám Cực Vực nhất định sẽ được tồn tại, mà vinh quang của phù thủy sẽ vĩnh viễn được lưu truyền!”

Ở sau lưng hắn, Duy Na Ti nỉ non, trên mặt tỏa ra tia sang mông lung.

“Xảy ra chuyện gì? Cô tiên đoán được gì không?”

Ngải Lâm cả kinh, sau đó hắn cảm giác được thân thể sau lưng mềm nhũn.

“Làm sao thế?”

Ngải Lâm vội vã quay đầu lại, chợt thấy cảnh tượng làm hắn muốn rách cả mí mắt.

Duy Na Ti mềm mại nằm vật xuống phía sau hắn, trước ngực còn có một mũi kiếm hiện ra ánh bạc, đã đâm vào trái tim.

“Cô… Cô… Tại sao? Ta lập tức giúp cô trị liệu!” Ngải Lâm chỉ cảm thấy hai cỗ nhiệt khí trong mắt không ngừng dâng lên.

“Không! Không được!” Duy Na Ti duỗi ra hai tay dính đầy máu tươi, kiên định ngăn cản Ngải Lâm.

“Hiện tại chỉ có để ta chết đi, để Thánh Quang Chúc Hỏa hợp nhất, đồng thời tập hợp đủ tất cả linh kiện của trường kiếm Vẫn Lạc, mới có thể khiến cậu có thể đánh một trận cùng Long Ba Đốn !”

“Không, không, không! ! ! Nhất định có biện pháp khác, nhất định sẽ có biện pháp khác mà!” Ngải Lâm run lên, chợt rống to.