Chương 685: Bảo vệ toàn cảnh (2)
Mà những phương pháp minh tưởng cùng tư liệu nghiên cứu này cũng tự nhiên bị Lôi Lâm vui lòng nhận toàn bộ, làm phong phú cơ sở dữ liệu của chíp.
Có thể nói, đến lúc này, phần lớn phương pháp minh tưởng và tư liệu ngành học cao đẳng ở Ám Cực Vực đều bị Lôi Lâm thu vào trong túi, một số tài nguyên quý trọng càng không cần phải nói.
Hiện tại học viện Tự Nhiên Chi Minh chính là thế lực lớn số một Trung Vực, dù Lôi Lâm muốn cái gì, chỉ cần ở Ám Cực Vực có thì chỉ cần ra lệnh một tiếng, sẽ có rất nhiều phàm nhân, học đồ, phù thủy cấp 1, thậm chí phù thủy cấp hai không sợ khó sợ khổ thậm chí không tiếc tính mạng mang tới cho hắn.
Đây chính là chỗ tốt khi nắm giữ quyền lực và tổ chức!
Thời gian chớp mắt đã tới năm 5785 Ám Cực Vực.
Lôi Lâm thấy các phương diện đã chuẩn bị xong xuôi, lấy danh nghĩa bảo vệ toàn cảnh, phát ra lời hiệu triệu, mệnh lệnh các vực tổ chức liên quân, thu phục Ám Cực Bắc Vực!
Đúng! Trước đó sau khi đánh giết An Nhã, Lôi Lâm lựa chọn rút quân, cũng không thừa thắng tấn công Bắc Vực, dù việc này dễ như trở bàn tay.
Trong lòng hắn phi thường rõ ràng, tuy rằng thực lực bản thân hắn siêu quần, nhưng trước khi không tổ chức xong thực lực của chính mình, mạo muội tiến quân tuy rằng cũng có thể đánh bại Hắc Ám Tinh Linh, thu phục khu vực bị đất, thu được danh dự to lớn, nhưng chỗ tốt chân chính khẳng định đều sẽ bị những kẻ có dã tâm ở phía sau chiếm lấy.
Đồng thời, lúc đó hắn vẫn không có danh phận bảo vệ toàn cảnh này! Lúc đó quyết đấu sinh tử sẽ để đám phù thủy phía sau hưởng thụ thành quả thắng lợi, Lôi Lâm cảm thấy mình còn chưa ngu xuẩn như vậy.
Vì lẽ đó, hắn thà rằng nhìn Bắc Vực thối nát, Hắc Ám Tinh Linh tàn dư không ngừng hoạt động, hỗn chiến cùng người lùn, địa tinh, thậm chí các thế lực học phái khác, tạo thành lượng lớn tử thương, cũng không ra tay.
Mà hiện tại thời cơ đã chín rồi.
So với lời hiệu triệu trước đó, lần này Lôi Lâm đã thành bảo vệ toàn cảnh, trên danh nghĩa thống trị Ám Cực Vực, là lãnh đạo tối cao ở phù thủy giới, mệnh lệnh phát ra tự nhiên cũng càng thêm hợp lý.
Mệnh lệnh đưa ra, không chỉ có tất cả các học viện ở Trung Vực đều phái ra phù thủy và quân đội phàm nhân tạo thành liên quân, cho dù là Đông Vực, Nam Vực, Tây Vực, cũng phái ra lượng lớn nhân thủ.
Đáng nhắc tới chính là, hiện tại khu vực mà Lôi Lâm chân chính khống chế, trên thực tế chỉ có Trung Vực cùng Đông Vực mà thôi.
Còn Tây Vực và Nam Vực, thái độ của phù thủy ở đây đối với việc Lôi Lâm nhậm chức bảo vệ toàn cảnh khá là ám muội.
Nhưng Lôi Lâm căn bản không thèm để ý, sau khi chỉnh lý lại Trung Vực cùng Đông Vực, dựa vào sức mạnh học viện ở hai địa vực này đã đủ để nghiền ép đối phương.
Trước đó sở dĩ không làm như thế là vì quá trình chỉnh lý này cần thời gian mà thôi.
Nhưng hiện tại có lẽ hai vực kia cũng biết tình huống không ổn, bắt đầu sớm chịu thua!
Dù sao phái ra quân đội phục tùng mệnh lệnh, trên thực tế chính là biểu hiện thần phục!
Lôi Lâm sờ sờ cằm, khóe miệng lộ ra nụ cười cân nhắc.
Ám Cực Bắc Vực.
Quân đội phàm nhân chỉnh tề xếp thành hàng ngũ không ngừng đi tới.
Mà ở phía sau là rất nhiều phù thủy ngồi trên công cụ giao thông kỳ quái.
Quân đội chỉnh tề, còn là hiệu lệnh thống nhất, chính quy hơn so với đội quân lần trước Lôi Lâm tổ chức ra không biết bao nhiêu lần.
Bởi Hắc Ám Tinh Linh chủ mẫu chết trận, trên thực tế từ ba năm trước, lượng lớn Hắc Ám Tinh Linh đã rút khỏi Ám Cực Bắc Vực, chỉ để lại mấy kẻ ngoan cố liên kết với địa tinh, người lùn liều chết.
Mà chút lực lượng này đối với liên quân nhân loại có đông đảo phù thủy tọa trấn, đặc biệt còn có Lôi Lâm làm thống soái thì bọn hắn chỉ nhỏ bé giống tro bụi mà thôi.
Đại quân thế tiến như chẻ tre, trên đường hầu như không tốn chút sức nào đã thu về được phần lớn thổ địa, thậm chí một đường đẩy mạnh đến dưới thành Ba Đế.
Mà trên đầu tường còn có cờ xí củaHắc Ám Tinh Linh đang tung bay, cùng từng làn khói mù, có cảm giác hoàng hôn Tây Sơn mịt mù.
“Thành Ba Đế! Lúc trước là phòng tuyến của liên quân Bắc Vực, cũng là nơi người bảo vệ Á Địch của Bắc Vực bỏ mình!”
Lôi Lâm nhìn đám Hắc Ám Tinh Linh trên tương thành, phát ra một tiếng cười nhạo: “Nơi này là trọng trấn biên giới, lẽ nào những Hắc Ám Tinh Linh kia còn vọng tưởng lấy nơi này làm phân giới với chúng ta sao?”
“Truyền lệnh xuống, toàn quân hạ trại, ngày mai lập tức tiến công!”
Lôi Lâm thuận miệng dặn dò một câu với người hầu bên cạnh, mà người hầu lập tức truyền mệnh lệnh này xuống, toàn bộ đại quân dừng lại, tìm kiếm nơi thích hợp để dựng lều trại, trong lúc nhất thời, ánh sáng vu thuật và thợ thủ công phổ thông không ngừng bận rộn, nhưng không hề rối loạn hỗn độn, khiến Lôi Lâm cực kỳ hài lòng về đại quân này.
Trung tâm doanh trướng dày đặc là một lều vải màu vàng lớn nhất, dùng đầy bảo thạch hào hoa phú quý và huân hương trang sức, thậm chí chung quanh còn có phù thủy chính thức mang đội tuần tra.
Tuy rằng vị bảo vệ toàn cảnh đại nhân ở ở trung tâm kia khẳng định không lọt mắt những thứ này, nhưng đây là lễ nghi cần thiết!
“Hả?” Lôi Lâm đang ngồi xếp bằng trong lều vải tiến hành minh tưởng đột nhiên mở mắt ra, khóe miệng lộ ra nụ cười.
Mấy phút sau, từ bên ngoài truyền đến tiếng cung kính: “Chủ thượng!”
“Đi vào!”
Rèm cửa xốc lên, một người trung niên tóc trắng tiến vào, trên người là gợn sóng khủng bố của phù thủy cấp hai, nhưng lúc này ông ta lại quỳ gối hành lễ với Lôi Lâm.
“Khởi bẩm chủ thượng! Có một chủ mẫu cấp hai Hắc Ám Tinh Linh tự xưng là cố nhân, muốn cầu kiến ngài!”
“Cố nhân?” Lôi Lâm nở nụ cười, “Để cho cô ta đi vào.”