Chương 692: Thuật sĩ Mạn Khắc Tư Đặc cự xà (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 692: Thuật sĩ Mạn Khắc Tư Đặc cự xà (1)

Huy chương nhìn rất nhỏ, mặt trái là cái đế màu đồng cổ.

Mà sau khi nhìn thấy dấu khắc ở mặt chính, con ngươi Lôi Lâm bỗng nhiên co rụt lại.

Đó là một cự xà màu đen do vô số phù văn tạo thành, ngậm lấy đuôi của chính mình, tạo thành một dấu ấn hình tròn kỳ dị!

“Dấu hiệu này mình từng thấy ở Hoa viên Địch Luân! ! !”

Lôi Lâm đương nhiên sẽ không quên cái này, thậm chí còn khắc sâu ấn tượng.

Lúc trước ở hoa viên Địch Luân, trong truyền thừa của Thâm Hồng đại phù thủy cũng có bức tranh sơn dầu lớn vẽ cự xà màu đen ngậm đuôi, mà Lôi Lâm lấy được truyền thừa Khoa Mạc Âm chi đồng ở mặt sau tranh sơn dầu!

Có thể nói đây là nơi Lôi Lâm bắt đầu con đường thuật sĩ!

“Thuật sĩ! Huyết mạch cộng hưởng! Còn có dấu hiệu này!” Lôi Lâm ánh chừng huy chương trong tay một chút, “Nhìn dáng vẻ này thì có lẽ kim tệ vận mệnh muốn chỉ chính là hắn!”

“Làm sao? Lôi Nặc biết hắn sao?” Pháp Ôn ông lão hỏi.

“Không quen biết, nhưng nhất định phải cứu hắn!” Âm thanh Lôi Lâm rất nhẹ, lại mang theo vẻ khẳng định không thể nghi ngờ.

“Xin lỗi, nếu như cậu nhất định muốn kiên trì, vậy chúng ta cũng chỉ có thể mỗi người đi một ngả! Ta cũng không muốn chọc phải phiền toái gì!”

Xuất phát từ bản năng của một phù thủy, Pháp Ôn lập tức cự tuyệt.

Phù thủy cấp 1như loại này, trên người thường thường đại diện cho phiền phức, Pháp Ôn cũng không muốn tự mình chọc phải cái gì.

Đồng thời, hắn cùng Lôi Lâm cũng chỉ bằng hữu tiện đường, nói chuyện khá hợp mà thôi, giao tình còn chưa tới mức độ có thể chia sẻ nguy hiểm.

“Đương nhiên, ông có thể đi trước!” Lôi Lâm đáp lại, đối với lựa chọn của Pháp Ôn, hắn cũng không thấy kỳ quái.

Nếu như Pháp Ôn nhiệt huyết kiên trì dừng lại với hắn, vậy ông ta cũng không sống được tới tuổi này.

“Xin lỗi!” Trên mặt Pháp Ôn mang theo vẻ áy náy, muốn đánh xe ngựa rời đi.

“Đứng lại!”

Mà vào lúc này, một âm thanh đột nhiên vang lên, còn mang theo tiếng nổ vang lớn.

Từ chân trời phóng tới năm, sáu tia sáng chói mắt, đợi đến lúc ánh sáng tản đi, sáu bóng người không giống phù thủy lộ ra.

Đây rõ ràng là dị tộc, nhưng có cả Hắc Ám Tinh Linh và người lùn, khiến cho Lôi Lâm hơi kinh ngạc.

Ầm ầm ầm!

Trên đất bụi bặm tung bay, một đại đội địa huyệt hàn thù tinh nhuệ cùng quân đoàn chiến sĩ người lùn cũng chạy tới nơi này.

“Phù thủy nhân loại?”

Thủ lĩnh người lùn và Hắc Ám Tinh Linh nhìn thấy Lôi Lâm cùng Pháp Ôn thì khẽ cau mày.

Hiện tại Ám Cực Vực là do nhân loại tộc quần chiếm cứ ưu thế, bởi vậy cho dù ở ngoại vực, phù thủy nhân loại cũng sẽ đươc hưởng lễ kính nhất định, đương nhiên, nếu như ở vùng hoang dã cũng không thiếu được tiết mục giết người đoạt bảo.

Chuyện như vậy tuy rằng có thể làm, nhưng nhất định phải không để lại dấu vết, bằng không sẽ trở thành lý do để đại quân loài người xuất binh.

Mà hai tên phù thủy đồng thời xuất hiện thì rất khó hoàn toàn đánh giết ở đây, đồng thời còn đảm bảo không để đối phương phát ra bất kỳ tin tức.

“Đây là kẻ trộm đê hèn đã ăn cắp thánh vật mà hai tộc bọn ta liên hợp bảo vệ, phù thủy, hi vọng các vị không phạm sai lầm!”

Phù thủy của Ám Tinh Linh cùng người lùn đồng thời lên tiếng cảnh cáo.

“Thánh vật bảo vệ? Vật gì?” Lôi Lâm có chút ngạc nhiên dùng lực lượng tinh thần đảo qua trung niên thuật sĩ đã ngất đi, sau đó phát hiện trong lồng ngực đối phương có một quả cầu dây leo màu xanh lục.

Một luồng sinh mệnh lực rất nồng từ quả cầu dây leo không ngừng lan tràn.

“Hóa ra là vật này!” Trong mắt Lôi Lâm loé ra vẻ hiểu rõ.

Quả cầu dây leo này có tên là trái cây dây leo sinh mệnh, cô đọng tinh hoa sức sống. Đối với chủng tộc như Hắc Ám Tinh Linh cần tu tập phương pháp minh tưởng cao cấp Sinh Mệnh Mút Vào thì đây là báu vật khó có thể thay thế được.

Mà đồ vật có thể bổ sung sức sống, trợ giúp thương thế thậm chí tính mạng. Tự nhiên cũng được người lùn trời sinh chính là chiến sĩ và thợ thủ công xem trọng, đây mới là nguyên nhân tại sao hai tộc đồng thời trông coi.

Sở dĩ Lôi Lâm hiểu rõ như thế là vì trái cây này là sản phẩm chủ yếu hàng năm Hắc Ám Tinh Linh cùng người lùn tiến cống, mà một mình Lôi Lâm lại độc hưởng toàn bộ số lượng.

Cũng do hắn nên mới khiến loại trái cây dây leo sinh mệnh này thiếu, dẫn đến việc cho dù trộm đi một trái, cũng sẽ đưa tới phiền phức to lớn và bị đuổi bắt.

“Tuy rằng các vị đều là phù thủy nhân loại, nhưng loại thánh vật này mà hàng năm đều phải tiến cống cho bảo vệ toàn cảnh Lôi Lâm đại nhân!”

Nhìn thấy Lôi Lâm không hề bị lay động, một Hắc Ám Tinh Linh lại lập tức nói, trong giọng nói ẩn hàm uy hiếp.

“Lôi Nặc phù thủy, cậu đúng là hại thảm ta rồi!” Pháp Ôn cười khổ nói.

Tên tuổi của bảo vệ toàn cảnh, tự nhiên như sấm bên tai Pháp Ôn, đồng thời trên thực tế đối phương còn là kẻ thống trị toàn bộ Ám Cực Vực!

Cho dù ông ta là một phù thủy du đãng. Nhưng sau lưng cũng có một đống lớn lão sư và học đồ cần chăm sóc, không thể chân chính thoát ly.

Mà đối mặt với phù thủy cấp ba trong truyền thuyết này, Pháp Ôn rõ ràng có dự định bỏ rơi phiền phức: “Lôi Nặc. . . Chúng ta. . .”

“Phốc. . .”

Lôi Lâm rốt cục không nhịn được, bật cười.

Nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng lớn, cuối cùng thậm chí khom người xuống, ôm bụng cười không thôi.

“Nhân loại phù thủy, cậu cười cái gì?” Thủ lĩnh Hắc Ám Tinh Linh cùng người lùn liếc mắt nhìn nhau, đều có dự cảm không tốt.

Cùng lúc đó, bọn hắn cũng chú ý tới thanh niên anh tuấn trước mắt này, khuôn mặt của hắn khiến bọn hắn cảm thấy dị thường quen thuộc.