Chương 698: Sắp xếp chuyện sau này (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 698: Sắp xếp chuyện sau này (1)

“Không! Trước tiên không vội! Ta có biện pháp tốt hơn!”

Lôi Lâm cười nhạt cười: “Đồng thời, ở đây còn có mấy chuyện cần ta giải quyết…”

Trong lòng Cố Bột Lặc sốt ruột, lẽ nào chủ thượng muốn chờ đến kỳ phun trào một trăm năm sau?

Đối với thuật sĩ có huyết mạch Mạn Khắc Tư Đặc cự xà như hắn thì hai, ba trăm năm tuổi thọ đã là cực hạn, một trăm năm! Đối với hắn cũng là một con số dài đằng đẵng a!

Thế nhưng…

Cố Bột Lặc nhìn Lôi Lâm một chút, vị này hiện tại là chủ nhân hắn hầu hạ.

Là một tùy tùng, chủ thượng có lệnh, hắn có thể thế nào đây? Chỉ đành cười khổ thôi.

“Ta đi ra ngoài một chuyến trước, anh đợi ở chỗ này, để ý biến động của dòng chảy dung nham bất cứ lúc nào, thông qua bí pháp dấu ấn liên hệ cùng ta, đồng thời, trước tiên hãy lợi dụng nham thạch đặc thù ở nơi này làm tài liệu, căn cứ vào bản vẽ chế tác ra cái này!”

Trong đôi mắt Lôi Lâm lóe lên tia sáng màu xanh lam, chỉ trong nháy mắt đã hình thành một phần thiết kế, truyền đến trong một quả cầu thủy tinh

Sau khi Cố Bột Lặc tiếp nhận thì sắc mặt khẽ thay đổi, rồi cung kính cúi thấp đầu: “Tuân mệnh chủ nhân!”

“Ừm!”

Sau khi nói xong lời này, Lôi Lâm trực tiếp hóa thành một bóng đen, biến mất khỏi nơi này.

Một tia sáng màu đen lướt nhanh trên bầu trời, ma sát cùng không khí, phát ra tiếng vang chói tai.

Cho dù có chuẩn bị từ trước, thời gian của hắn cũng không có nhiều, bởi vậy nhất định phải nắm chặt!

Ám Cực Bắc Vực, trong học viện Tự Nhiên Chi Minh.

Hi Lâm ngồi phía sau bàn làm việc hào hoa phú quý, lười biếng chậm rãi xoay người, lộ ra đường cong hoàn hảo của chính mình.

Tuy rằng mỗi ngày phê duyệt công văn, xử lý sự vụ phi thường phiền phức, cũng rất khổ cực, nhưng cô ta lại rất thích thú.

Mỗi lần nghĩ đến chính mình hạ bút, thậm chí thuận miệng nói một câu, đều có khả năng thay đổi vận mệnh của rất nhiều học đồ thậm chí phù thủy, mỗi một tế bào trên người Hi Lâm đều run rẩy cùng kích động. Thậm chí khiến hạ thân cô ta mơ hồ ướt át.

“Chỉ đáng tiếc là địa vị của mình vẫn không hoàn toàn củng cố…” Hi Lâm nhìn bụng trơn nhẵn của chính mình một chút, trên mặt có chút không cam lòng.

“Làm sao? Còn đang oán giận không mang thai hậu duệ của ta sao?”

Một giọng nói của người đàn ông trẻ tuổi đột nhiên vang lên trong phòng làm việc.

“Thánh… Thánh quang bảo vệ toàn cảnh đại nhân! ! !”

Các nữ phù thủy và nhân viên khác ở trong phòng làm việc nhìn thấy Lôi Lâm xuất hiện ở đây, đầu tiên là làm rơi không ít văn kiện và chén trà, sau đó mới nghĩ đến phải khom mình hành lễ, bên trong đôi mắt có kích động không che giấu nổi.

“Ừm!” Lôi Lâm lạnh nhạt gật đầu, phất phất tay.

Rất nhanh, ngoại trừ Hi Lâm thì các phù thủy khác đều lui ra, không có một chút tiếng vang nào.

“Đúng!” Hi Lâm không chút kiêng kỵ nhìn thẳng vào Lôi Lâm.

Người đàn ông mạnh mẽ, anh tuấn đến mức không thể xoi mói này, bây giờ nhìn có vẻ tinh thần rất tốt, nhưng quần áo trên người lại có chút tán loạn và dính tro bụi, là do bôn ba căng thẳng và lao lực sao?

Là một người phụ nữ có sức quan sát nhạy cảm, Hi Lâm lập tức phát hiện điểm này.

“Lôi Lâm, hiện tại anh đã đứng ở đỉnh cao của Ám Cực Vực rồi. Chỉ cần bước ra một bước cuối cùng là có thể hoàn toàn biến toàn bộ Ám Cực Vực thành vương quốc phù thủy! Truyền thừa tiếp từng đời!”

Trong giọng nói của Hi Lâm mang theo kích động và mị hoặc: “Một đứa bé! Anh chỉ cần một đứa bé! Một tượng trưng cho quyền lực kế thừa!”

Trong mắt của cô ta dường như có bao phủ một tầng hơi nước, ôm lấy Lôi Lâm.

Nếu như trước đây, Lôi Lâm khẳng định cũng sẽ không kiêng dè chút nào cùng đại chiến một trận với cô ta, nhưng hiện tại, Hi Lâm lại phát hiện ánh mắt Lôi Lâm bình tĩnh, giống giếng cổ không chút gợn sóng.

Sự phát hiện này khiến Hi Lâm lập tức rơi vào hoảng sợ. Một khi cô ta đánh mất đi sự sủng ái của Lôi Lâm, thì cô ta cũng sẽ không còn gì cả, đây cũng là nguyên nhân tại sao cô ta vô cùng hi vọng mang thai con của Lôi Lâm.

Nhưng không chờ cô ta nghĩ ra biện pháp hay kỹ thuật gì để củng cố sủng ái. Lôi Lâm đã ra một lời trực tiếp đẩy cô ta xuống vực sâu.

“Ta phải đi!”

“Đi đâu?” Đầu óc Hi Lâm còn có chút choáng váng, “Đi nơi nào?”

“Rời khỏi nơi này! Rời đi Ám Cực Vực!” Lôi Lâm nói rõ từng chữ, để Hi Lâm nghe được rõ ràng.

“Anh điên rồi sao? Tại sao muốn rời khỏi nơi này? Anh là vương ở nơi này! Là sao là trời của em…”

Một khi Lôi Lâm rời đi, chỉ cần thoáng suy nghĩ một chút tới tình huống sắp phát sinh kia, lập tức đã khiến Hi Lâm rơi vào hoảng sợ, cô ta ôm chặt Lôi Lâm, khóe mắt thậm chí còn thoáng hiện nước mắt.

Nhưng một bàn tay như sắt thép lạnh lẽo tàn khốc đẩy thân thể của cô ta ra.

Hi Lâm tỉnh táo lại, nhìn Lôi Lâm mặt không hề cảm xúc.

“Cô biết là kỳ thực ta vốn không phải phù thủy ở Ám Cực Vực, chỉ là do một bất ngờ mà đến nơi này!” Lôi Lâm chậm rãi nói.

Đối với lai lịch của hắn, trải qua thời gian ở chung và điều tra lâu như vậy, người phụ nữ này cũng có suy đoán.

Quả nhiên, sắc mặt Hi Lâm bất biến, nhìn dáng vẻ thì cô ta không cảm thấy kinh ngạc chút nào.

“Ta theo đuổi chính là đỉnh cao phù thủy, là phong cảnh càng tươi đẹp hơn ở các thế giới, là tất cả tất cả… Sẽ không vĩnh viễn dừng lại ở một nơi nào đó, trừ phi ta đạt được thứ ta muốn, có lẽ cô cũng có thể hiểu rõ!”

Lôi Lâm nhìn Hi Lâm một chút.

Vào lúc này, Hi Lâm đã hoàn toàn tỉnh táo lại, hoặc là nói, tất cả thương tâm trước đó đều là giả? Nghĩ tới đây Lôi Lâm cũng không khỏi thầm trợn trắng mắt ở trong lòng.

“Đúng! Một khi nơi này không thỏa mãn được nhu cầu của anh, anh sẽ rời đi, em biết rõ điểm này, thế nhưng chưa từng nghĩ đến thời khắc chia xa sẽ đến nhanh như vậy!”

Hi Lâm vươn tay vén mái tóc có chút tán loạn ra, cười khổ nói.