Chương 702: Mạng lưới phi thuyền (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 702: Mạng lưới phi thuyền (2)

Một phù thủy đứng trên đỉnh cao ở miền trung đại lục đủ để chống đỡ được chuyện này, có lẽ Phỉ Lặc gia tộc kia cũng chỉ là người quản lý và quản gia thôi, người chưởng khống chân chính toàn bộ mạng lưới phi thuyền vẫn là vị Thiên Không Vương Tọa đại nhân kia!

“Đúng, dựa vào uy nghiêm của Thiên Không Vương Tọa đại nhân, tính an toàn của phi thuyền cũng rất được bảo đảm!”

Cố Bột Lặc vừa nói, trong đôi mắt vừa hiện ra một tia ngóng trông.

Phù thủy cấp sáu! Đây chính là tầng lớp cao nhất ở trung bộ đại lục, là tồn tại mà mọi cử động có thể ảnh hưởng tới vô số phù thủy ở dưới!

. . .

Vù vù. . .

Theo tiếng gió vù vù, phi thuyền thu hồi neo sắt, không ngừng bay lên trên không, cách bầu trời càng ngày càng gần.

Lôi Lâm đứng trên trên boong tàu thích ý hứng gió, con mắt hơi nheo lại.

Hương vị ánh mặt trời xen lẫn mùi cỏ xanh từ gió đưa tới, quanh quẩn bên cạnh hắn, thật lâu không đi.

“Đã lâu rồi! Đã lâu rồi! Thực sự đã lâu rồi không có sưởi nắng thế này. . .”

Lôi Lâm nhìn bầu trời màu lam cùng ánh mặt trời vàng chói, trong đôi mắt hiện ra mấy phần cảm động.

Tuy rằng Ám Cực Vực cũng có Thái Dương thạch cùng vĩnh hằng quang minh vu trận, nhưng ánh sáng nhân tạo vĩnh viễn không sánh được với ánh mặt trời chân chính ấm áp.

Ở Ám Cực Vực lâu dài, đối mặt với bầu trời đầy hắc thạch dày kia, tuyệt đối sẽ làm cho người ta cảm thấy tâm lý ngột ngạt.

Tuy rằng Lôi Lâm không có loại mầm họa này, nhưng cũng không muốn ở lại trong phòng đơn xa hoa, mà là đi ra để thưởng thức ánh sáng từ mặt trời mang đến.

Những người luôn đứng dưới ánh mặt trời sẽ không hiểu được sự mong ngóng của người sống trong bóng tối đối với ánh sáng!

Phi thuyền không ngừng gia tốc, khí lưu trên boong thuyền cũng trở nên kịch liệt, thậm chí có thể thổi bay một người đã thành niê.

Đương nhiên, hoàn cảnh này đối với Lôi Lâm chỉ là việc nhỏ như con thỏ, sắc mặt của hắn bất động, cũng không có nghe theo tiếng phát thanh dặn dò trở lại phòng của mình, mà mặc cho gió mạnh thổi qua áo bào của chính mình đến mức bay phần phật.

“Cảnh sắc rất đẹp, không phải sao?”

Một giọng nữ vui tươi truyền tới từ phía bên cạnh, ở bên phải Lôi Lâm, một cô gái trẻ tuổi hai tay vịn lan can, kiễng mũi chân, giống như đang phóng tầm mắt nhìn cảnh sắc phía dưới.

Từ trên trời cao nhìn lại, bên dưới biển mây, có mấy khu đất ruộng và nông trang, máy xay gió trở nên nhỏ như đoạn gỗ, mà cách đó không xa có thể nhìn thấy rõ thành thị, còn có từng điểm đen nhỏ đang không ngừng đi trên đường.

“Ta tên làKhiết Tây Lạp, còn anh?”

Cô gái trẻ tuổi nhìn thấy Lôi Lâm không phản ứng, ngữ khí của chính mình lại cao hơn.

“Lôi Lâm!” Lôi Lâm lạnh nhạt trả lời một câu, từ trên người cô gái này hắn cảm nhận được gợn sóng năng lượng đã đạt đến cấp độ phù thủy cấp 1.

Từ độ tuổi của đối phương thì cũng coi như một thiên tài, đáng tiếc còn không thể lọt vào mắt Lôi Lâm.

“Lôi Lâm, anh đến từ nơi nào?”

Nữ phù thuỷ trẻ tuổi không những không tức giận vì Lôi Lâm bất cận nhân tình, trái lại còn hỏi càng nhiều vấn đề.

“Anh thuộc thế lực nào? Chuẩn bị đi đâu? Hi Vọng Sơn Chi Hoa sao? Ta thích dùng gỗ hồ đào làm pháp trượng, như thế khá là có lợi cho ta phát huy, còn có mùi rất dễ chịu. . .”

Nữ phù thuỷ trẻ tuổi giống một con chim sẻ líu ra líu ríu, liên tiếp hỏi ra rất nhiều vấn đề.

“Cô. . .” Lôi Lâm trợn tròn mắt, chính muốn nói gì thời điểm, một cái khác phù thủy âm thanh từ phía sau lưng vang lên.

“Khiết Tây Lạp, em đang làm gì?”

Lôi Lâm quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên phù thủy mặc pháp bào màu vàng óng, trước ngực còn đeo huân chương giả ru-bi đi tới, trong đôi mắt còn ẩn giấu vẻ tức giận.

“Không. . . Không có gì. . . Chỉ ra tới xem một chút mà thôi. . .“Khiết Tây Lạp rụt cổ lại, nhìn có chút đáng thương.

“Nếu như xem xong thì nên trở lại! Bên ngoài vẫn tương đối nguy hiểm!”

Trên mặt thanh niên lộ ra vẻ tươi cười.

“Lôi Lâm tiên sinh, lần sau ta lại tới tìm anh chơi!” Lúc rời đi,Khiết Tây Lạp còn phất phất tay tới bên này, khiến sắc mặt thanh niên kia đen đi.

Hắn nhìn Lôi Lâm, môi giật giật, lại không nói gì nữa, mà chỉ đưa ra một ánh mắt tràn ngập ý cảnh cáo rồi xoay người đi vào trong khoang thuyền.

“Không hiểu gì cả!” Lôi Lâm lắc lắc đầu.

Hắn đương nhiên biết mình bị nữ phù thuỷ kia xem là bia đỡ đạn, đồng thời ấn tượng đối với hai phù thủy kia đều không tốt.

Hiển nhiên, đối phương cũng không phát hiện được hắn ẩn giấu sóng năng lượng, bởi vậy một kẻ coi hắ là cứu tinh, mà một kẻ khác khi không mò ra sâu cạn cũng không dám mạo hiểm động thủ.

“Cố Bột Lặc, lại đây!” Lôi Lâm thông qua bí pháp dấu ấn trong tay lên tiếng.

“Chủ nhân! Có gì phân phó?” Rất nhanh, Cố Bột Lặc đã đến trên boong thuyền, cung kính mà hành lễ.

“Anh biết đánh dấu này sao?”

Lôi Lâm chiếu ra huy chương ru-bi trước ngực nam thanh niên phù thủy kia.

Từ dáng vẻ đối phương giống một con gà trống kiêu ngạo tận lực kiên trì ưỡn ngực, thì biết đây nhất định là dấu hiệu của một thế lực lớn nào đó, nhưng rất đáng tiếc, Lôi Lâm hoàn toàn không biết gì về những thứ này, khiến mị nhãn của đối phương đã vứt cho người mù xem.

May là bên canh Lôi Lâm còn có một phù thủy xuất thân từ trung bộ đại lục, có thể giúp hắn giải đáp rất nhiều vấn đề.