Chương 721: Cánh cửa tinh giới (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 721: Cánh cửa tinh giới (2)

“Thực sự là… Điên rồi!” Nhìn vòng cổ chó trên cổ mục dương khuyển, Lôi Lâm xác định, hiện tại khẳng định Kiều Y rất muốn tự sát.

“Ô ô!” Mà sau khi mục dương khuyển đang nhìn thấy Ngũ Đức, càng là phát ra tiếng kêu nghẹn ngào, giống như hi vọng chủ nhân của mình có thể cứu hắn.

Nhưng sắc mặt Ngũ Đức lúc xanh, lúc trắng, vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.

Cuối cùng, thậm chí hắn cắn răng một cái, hơi khom người với Lôi Lâm: “Lôi Lâm hầu tước! Xin tha thứ vì mạo phạm trước đó của ta! Kiều Y này sẽ do cậu xử trí!”

Nói xong, Ngũ Đức lập tức xoay người rời đi, thật nhanh biến mất ở con đường chỗ ngoặt.

“Thế nào? Món quà mà tôi tặng cậu, cậu thích không? Vì muốn biến hắn thành như vậy, ta đã tốn rất nhiều để nhờ lão sư làm ra một quyển sách biến hình thuật quý giá đây!” Phù Nhị nắm mục dương khuyển màu đen đi tới trước mặt Lôi Lâm, trên mặt là vẻ chờ mong.

“Ta…” Lôi Lâm cười khổ.

Hắn hỏi thăm được từ chỗ La Tân, Phù Nhị này khác với Mễ Lan Tháp phóng đãng, cô ta vẫn tính là giữ mình trong sạch, trước đây cũng không có cử động cướp đoạt nam thuật sĩ làm nam sủng, chỉ là để cải thiện huyết mạch gia tộc nên đang xem xét ứng cử viên phù hợp chung quanh.

Mà hiện tại sao? Có vẻ cô ta đã quyết định chính mình! Nhìn vẻ mặt Phù Nhị nghiêm túc, Lôi Lâm đột nhiên có chút đau đầu.

Tuy rằng Phù Nhị cũng là học sinh của nhị trưởng lão, đồng thời còn rất được sủng ái, nhưng trở mặt cùng một vị thuật sĩ Khoa Mạc Âm quý tộc như thế, còn xử trí thành viên cùng tổ chức như vậy, tuyệt đối phải gánh chịu áp lực rất lớn.

Đương nhiên, là thuật sĩ, cô ta cũng truyền thừa đặc tính tâm tình hóa, chỉ sợ sẽ không suy nghĩ nhiều như vậy, dù có nghĩ đến, cũng sẽ không cân nhắc thêm.

Thông qua chíp, Lôi Lâm còn có thể chú ý đến khí tức trên thân Phù Nhị cũng có chút bất ổn, hiển nhiên muốn đè ép được Ngũ Đức cũng không phải một cái chuyện đơn giản, có lẽ là lưỡng bại câu thương, mà Ngũ Đức tự động nhượng bộ, dù sao hắn còn chưa tới thời điểm bệnh huyết mạch phát tác, biết cân nhắc lợi ích.

“Ta… Quên đi! Kiều Y này chính cô xử lý đi!”

Lôi Lâm nhìn mục dương khuyển nghẹn ngào trên đất, trong lòng có chút đồng tình với hắn.

“Còn có, hai vật này cho cô!”

Lôi Lâm đưa một phần thuốc chữa thương cao cấp còn có một bình thuốc yên tĩnh cao cấp cho Phù Nhị.

Hắn không phải là một người dễ dàng chịu ân huệ của người khác, thuốc trị liệu chỉ là việc nhỏ, then chốt là chai thuốc yên tĩnh cao cấp này, không chỉ là bản cải tiến của thuốc yên tĩnh tăng mạnh trước đó, mà còn được Lôi Lâm cho thêm một chút thành phần của huyết mạch băng bích hạt, tuy rằng hạ thấp một chút hiệu quả, nhưng đối với thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà hẳn là cũng có hiệu dụng nhất định.

Hắn thật sự hi vọng chai thuốc này có thể hi hơi dưới áp chế tâm tính điên cuồng của đối phương, không để cô ta lại tiếp tục dây dưa như thế.

Nhìn thấy Lôi Lâm biến mất giống đang chạy trốn, Phù Nhị xoa xoa hai bình thuốc trong tay, trên mặt lộ ra nụ cười: “Có cảm giác tốt là tốt rồi! Cậu nhất định là của ta!”

...

Nếu như Lôi Lâm biết Phù Nhị sẽ nghĩ như thế, e là sẽ hối hận vì hắn đi trước, mà hiện tại, hắn đang tìm tới La Tân.

“Hả? Cậu muốn đi lãnh địa nhìn xem?” La Tân nhìn Lôi Lâm.

“Đúng! Cát Nhĩ Bá Đặc lão sư đã dạy xong rồi, tiếp theo ngài ấy muốn chuẩn bị làm thí nghiệm về cánh cửa tinh giới, ta không thể giúp đỡ được việc gì, bởi vậy hi vọng có thể đi lãnh địa nhìn xem!”

Lôi Lâm nói, sau ngày hôm nay, Cát Nhĩ Bá Đặc đã dạy xong hết mọi chuyện, mà ông ta là thuật sĩ cấp bốn, mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện phải xử lý, còn cần chuyên tâm vào nghiên cứu của chính mình, không thể luôn giáo dục Lôi Lâm.

Mà trước khi tiến hành thí nghiệm cánh cửa tinh giới, còn cần có thời gian chuẩn bị tài liệu, điều chỉnh tần suất.

Lôi Lâm muốn lợi dụng khoảng thời gian này, rời đi tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi trước, xem lãnh địa chỉ là một mặt, một mặt khác, hắn còn thật sự có chút sợ, muốn đi ra ngoài trốn trước.

“Ồ! Là do chuyện về Phù Nhị đi!”

La Tân suy nghĩ một chút, đột nhiên nở nụ cười, nhìn dáng vẻ thì hắn cũng biết về chuyện mới vừa phát sinh.

“Kỳ thực điều kiện của cô ấy cũng không sai! Trước đây cũng không có bầu bạn, lão sư hay một vị thuật sĩ Thần Tinh nào, cậu dứt khoát cưới cô ấy!” La Tân cười xấu đề nghị.

“Nếu là chân chính hôn nhân, cũng không phải là không thể cân nhắc đối phương! Nhưng anh biết đấy!”

Khóe miệng Lôi Lâm lộ ra cười khổ, tuy rằng Phù Nhị trăm phương ngàn kế đối xử tốt với hắn như thế, nhưng mục đích cuối cùng vẫn là muốn hắn làm máy lai giống, dù muốn kết thành bầu bạn, cũng khẳng định là muốn hắn ở rể vào gia tộc đối phương, hắn làm sao có thể khoan dung?

Ở sâu trong nội tâm, Lôi Lâm cảm giác mình vẫn là một người tuân theo chủ nghĩa đại nam tử, thực sự không tiếp thu được chuyện như thế.

“Cũng đúng, dù sao cậu cũng còn trẻ tuổi mà!” La Tân suy nghĩ một chút, rồi gật gật đầu.

“Trẻ tuổi? Ta đã sắp một trăm tuổi!” Lôi Lâm có chút không nói gì.

“Ha ha! Ta đây sắp năm trăm tuổi, còn cưới qua hai mươi bốn thê tử! Trong đó cũng ở rể qua mấy lần!” La Tân lộ vẻ người từng trải.

“Đợi cậu đến tuổi này, đối với chuyện như vậy đều có thể coi nhẹ…”