Chương 724: Nội chính (1)
Ở Ám Cực Vực, chỉ là một ao hạt năng lượng căn bản nguyên tố hệ thổ đã tiêu hao hết tích lũy mấy trăm năm của một chính thức phù thủy, đồng thời còn khiến vị phù thủy này tự hào không ngớt.
Nhưng hiện tại, Lôi Lâm hầu như chính là xây dựng ra ao hạt năng lượng căn bản của mỗi hệ, đồng thời còn dựng hai phần!
Loại tiêu hao khủng bố này hầu như khiến Cổ Bột Lặc muốn bất tỉnh đi.
Mà đây còn không phải kết thúc, Cổ Bột Lặc biết dự định của chủ thượng, trước tiên không nói tới thân tháp cùng các tầng vu thuật phòng ngự, chính là ý thức chủ cuối cùng, Lôi Lâm chuẩn bị dùng một khối thủy tinh Đa Ma Nhĩ làm trụ cột, lại mua quyển sách vu thuật cấp bốn —— cấu trang thể hoạt hoá thuật!
Một quyển sách vu thuật cấp bốn không phải vật dùng ma thạch là có thể mua được, nếu không phải Lôi Lâm là học sinh của Cát Nhĩ Bá Đặc, e là ngay cả con đường cũng không tìm được.
Nhưng sau khi có tháp linh, toàn bộ phòng ngự của tháp phù thủy đều sẽ phối hợp với nhau, đồng thời có trí năng nhất định, vĩnh viễn chỉ nhận một chủ nhân, là một giúp đỡ phi thường đắc lực đối với sự khống chế của phù thủy.
Nơi này dùng nhiều tài liệu cùng tài nguyên như vậy, Cổ Bột Lặc cho rằng tòa tháp phù thủy này chính là để cho một vị phù thủy Thần Tinh ở lại đều không keo kiệt.
Mà sức phòng ngự của nó ít nhất cũng có thể chống đỡ một lúc lâu khi bị đông đảo phù thủy cấp ba vây công.
“Xây dựng tháp phù thủy chính là đại công trình, hiện tại nhân thủ của chúng ta cũng chỉ có thể làm một số chuẩn bị bước đầu, mà đợi sang năm sau khi hắc bảo được dựng thành, ta sẽ ở lại đây, giám sát việc xây dựng tháp phù thủy. . .”
Trong kế hoạch của Lôi Lâm, tòa tháp phù thủy này cũng là một quy hoạch lâu dài, ít nhất cũng tiêu hao mất mười năm trở lên.
Mà tâm huyết và tài nguyên tập trung vào đố cũng không thể tính toán, nhưng đợi đến khi tất cả những thứ này đều đã hoàn thành, hắn sẽ có cơ sở phi thường vững chắc ở khu vực này.
Tháp phù thủy khiến thực lực của phù thủy được tăng cường phi thường khủng bố, đặc biệt là cấp bậc cao cấp này, Lôi Lâm dự đoán, chỉ cần mình tiến vào giai đoạn hoá khí, trong phạm vi tháp phù thủy bao phủ, thậm chí có thể không e ngại bất kỳ phù thủy cấp ba nào, dù cho là cấp ba hóa tinh đỉnh cao!
Đương nhiên, một khi đối thủ là phù thủy cấp bốn, dù cho là loại cấp bốn không có Thần Tinh sát chiêu kia, Lôi Lâm đoán xác suất chính mình bị đánh chết sẽ lớn hơn một chút.
Phù thủy Thần Tinh khủng bố thế nào, hắn đã chân chính lĩnh hội.
Mà nếu như là phù thủy Thần Tinh chân chính đánh ra một sát, chỉ sợ cả nửa khối lãnh địa của hắn đều sẽ hoàn toàn tuyệt diệt, tháp phù thủy gì đó căn bản vô dụng, e là ngay lập tức bị đánh thành phế cặn bã.
“Cổ Bột Lặc, người ta muốn tìm đã tìm được chưa?”
Lôi Lâm nhìn sang Cổ Bột Lặc.
Trước đó hắn để đối phương đi tìm một số nhân tài quản lý. Mặt khác, hắn cũng cần càng nhiều phong thần, không chỉ để thành lập thế lực của chính mình, đồng thời khi kiến tạo tháp phù thủy, cũng có thể để cho đối phương gia nhập vào, làm trợ thủ, bớt được chút khí lực.
Chỉ cần bước hoạt hoá tháp linh cuối cùng do chính mình hoàn thành là có thể vững vàng khống chế tháp phù thủy trong tay chính mình, tất cả vấn đề khác đều không lớn.
“Chủ nhân! Thực sự xin lỗi!”
Sau khi nghe Lôi Lâm hỏi, trong lòng Cổ Bột Lặc chìm xuống, trực tiếp quỳ xuống đất.
“Chuyện gì?” Lôi Lâm hơi nhướng mày.
” Nhân tài quản lý lãnh địa rất nhiều, thậm chí còn có mấy học đồ đến đây, thuộc hạ đều thu đi . Còn phong thần, bằng hữu mà thuộc hạ nhận thức đều là thuật sĩ Mạn Khắc Tư Đặc cự xà, e là không thể thỏa mãn nhu cầu của ngài. . .”
Trên mặt Cổ Bột Lặc có vẻ xấu hổ.
Bằng hữu mà hắn quen biết đương nhiên cũng đều là thuật sĩ cấp 1, thực lực như vậy kéo tới cho Lôi Lâm chính là muốn chết! Hắn đương nhiên sẽ không làm như thế, nhưng thuật sĩ cao cấp hơn tuy rằng khẳng định cũng có kẻ đồng ý nương nhờ vào Lôi Lâm, nhưng hắn không có quan hệ phương diện này, căn bản không tiếp xúc tới.
“Ừm! Cũng đúng!” Lôi Lâm sờ sờ cằm, đã cơ bản đoán được nguyên nhân. Suy nghĩ sau đó đi tìm La Tân một chút, chỗ anh ta hẳn là còn có mấy thuật sĩ có thể chiêu mộ.
Thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà đừng có mơ. Nhưng thuật sĩ Hoắc Lân hắc xà cấp hai, cấp ba, hẳn là còn có một số kẻ thất bại muốn ôm bắp đùi.
“Vậy trước tiên đi xem thử nhân tài mà anh đưa tới đã!”
“Tuân mệnh! Chủ nhân!” Nhìn thấy Lôi Lâm không trừng phạt chính mình, Cổ Bột Lặc thả lỏng, lập tức dẫn Lôi Lâm đi tới một nơi đóng quân lâm thời dựng ra.
Mà ở đây, mấy người bình thường có khí tức nhỏ yếu đang nơm nớp lo sợ chờ đợi Lôi Lâm tiếp kiến.
Thậm chí Lôi Lâm có cảm giác nếu như mình không cố gắng thu lại, chỉ là phóng xạ trên người tản mát ra đã có thể khiến những người bình thường này chết hết, trước khi chết còn có thể vô cùng đau đớn.
Đương nhiên, trong số những người bình thường này còn có một hai học đồ, nhưng trong mắt Lôi Lâm thì bọn hắn cũng chính là con kiến hơi lớn thôi, trên bản chất cũng không có gì khác nhau.
“Xin chào Hắc Bảo hầu tước đại nhân!”
Mấy người này lập tức hô to lên, cung kính mà hành lễ Lôi Lâm.
Lôi Lâm tùy ý nhìn mấy lần, đại thể đều là ông lão, còn có một người trung niên có sắc mặt cương nghị.
“Nói ra tên, năng lực của chính mình đi!” Cổ Bột Lặc nhìn sắc mặt Lôi Lâm, lập tức quát lên.
“Tiểu nhân là Tô Khắc Lợi Phu, am hiểu việc đối nội!” Đây là một ông lão.