Chương 733: Hắc Bảo hoàn thành (2)
Trong pháo đài khắp nơi là hàng quán vỉa hè, chén ly bằng bạc cùng đế đèn màu vàng có thể dễ dàng thấy được, xa hoa phú quý, tỏa ra ánh sáng lung linh, rất nhiều vương thất pháo đài cũng không sánh nổi.
Nếu như lãnh chúa phàm nhân bình thường dùng, e là sẽ rước lấy chê trách cùng bị các lãnh chúa khác ghen tị tiến công, nhưng khi lãnh chúa nơi này là một vị phù thủy đại nhân cường đại thì tất cả đều không thành vấn đề.
Thực lực của Lôi Lâm có thể khiến bất kỳ kẻ nào có ý đồ xấu phải tuyệt vọng, mọi người chỉ có thể than thở lãnh chúa đại nhân vĩ đại, chứ sẽ không hề có suy nghĩ xấu gì với nơi này.
“Xem ra La Y Tư cùng Á Lịch Sơn Đa xử lý nơi này không sai!”
Lôi Lâm chậm rãi tiến vào pháo đài.
Hắn cố ý nhìn chung quanh một chút, đã có rất nhiều thổ địa bị khai thác ra, máy xay gió to lớn chậm rãi chuyển động, còn có một số nông dân đang nhổ cỏ dại bên đường.
Những người này đều là nô lệ lần trước đã mua, còn có một số lĩnh dân.
Trong khi xây dựng pháo đài, một phần nô lệ cùng lĩnh dân có biểu hiện xuất sắc được khen ngợi và được ban thưởng đất đai, từ đây có thể định cư lại ở nơi này, hình thành một nơi khá là phồn vinh.
Mà thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy binh lính tuần tra cùng kỵ sĩ cưỡi đại mã đi dọc theo con đường.
La Y Tư cùng Á Lịch Sơn Đa được Lôi Lâm trao quyền quản lý chính trị cùng quân sự, bởi vì có tước vị và lãnh địa khen thưởng mê hoặc, bọn hắn cũng thực sự là dốc sức trên việc kiến thiết cơ sở ở đây, chí ít trong mắt Lôi Lâm thì những nơi đó cũng gần như một pháo đài của hầu tước chân chính.
“Chủ nhân, hoan nghênh ngài về nhà!”
Vừa đến cửa lớn, Cổ Bột Lặc đã vội vã chạy tới, hiện tại hắn mặc trang phục quản gia, nhìn rất có tinh thần, mà La Y Tư cùng Á Lịch Sơn Đa lại đi theo ở phía sau.
“Ừm! Anh làm rất tốt!” Lôi Lâm khẽ gật đầu, tán thưởng công lao của Cổ Bột Lặc.
Hắn cũng không muốn một mực uỷ quyền cho hai người kia, mà là để Cổ Bột Lặc ở lại nơi này.
Tuy rằng hắn có thể khẳng định La Y Tư cùng Á Lịch Sơn Đa không dám phản bội, nhưng chuyện tham ô e là không thể tránh khỏi, nhưng chỉ cần có Cổ Bột Lặc ở đây, bọn họ sẽ không dám quá mức, như thế là đã đủ rồi!
“Chủ nhân! Thống kê mới nhất ở đây đã có rồi, trên lãnh địa của ngài, hiện tại tổng cộng có 10 ngàn 3,572 binh sĩ i, tổng nhân khẩu…”
Cổ Bột Lặc vẫn chưa nói hết đã trực tiếp bị Lôi Lâm xua tay đánh gãy.
“Chuyện như vậy sau đó anh viết thành báo cáo rồi trình lên, hiện tại đi theo ta, ta muốn đến xem tiến độ xây dựng tháp phù thủy!”
Đối với Lôi Lâm, hắn đầu tư vào Hắc Bảo cùng lãnh địa còn không bằng một phần vạn tháp phù thủy! Tự nhiên không quá quan tâm nơi này, sau đó dùng chíp quét hình văn kiện được gửi lên là có thể biết đại khái.
“Tuân mệnh! Chủ nhân!” Cổ Bột Lặc nhanh chóng đi theo, mà La Y Tư cùng Á Lịch Sơn Đa liếc mắt nhìn nhau, chỉ có thể cười khổ.
Cách Hắc Bảo không xa, trên một vùng núi, lúc này đã biến thành một công trường kiến trúc lớn, rất nhiều người đang lao động ở đây.
Bởi lúc này xây dựng chính là tháp phù thủy, vì thế nô lệ là người bình thường không thể dùng rồi, đối với một số tài liệu kiến trúc đặc thù, nhân loại bình thường căn bản không thể làm gì được, càng không cần phải nói tới việc tiếp xúc với những tài liệu này trong thời gian dài sẽ tạo thành ô nhiễm, dù có tinh chế tháp, chỉ sợ cũng khiến nô lệ nhân loại bình thường chết hết trong thời gian ngắn!
“Nhanh lên! Bằng không buổi tối không có bữa tối!” Một thuật sĩ thanh niên vung vẩy roi sắt trong tay, dùng một loại ngôn ngữ kỳ dị để hô.
Một số học đồ thuật sĩ thậm chí thuật sĩ chính thức, ở trên công trường đảm nhiệm chức vị giám sát và nhà thiết kế, thỉnh thoảng giục một số nô lệ kỳ quái làm việc.
Những đầy tớ này có thân hình cao lớn, da dẻ xám trắng cứng rắn, giống như một tầng da đá.
Đây là tộc người đá, Lôi Lâm từng ở bí cảnh đồ hồn giáo thượng cổ chiếm được một phần tư liệu dùng cầu linh ngữ viết, bên trên có một ít nội dung do thợ thủ công tộc người đá lưu lại.
Tộc người đá là một chủng tộc nhân loại, bởi trời sinh có sức mạnh khổng lồ, lại có tầng da đá phòng ngự tương đương với thiên phú vu thuật hoá đá, có thể nói da dày thịt béo, là nô lệ mà phù thủy thượng cổ rất yêu thích, trong đồ hồn giáo có rất nhiều kiến trúc thậm chí truyền tống trận đều là người đá xây dựng.
Mà ngôn ngữ tộc người đá sử dụng cũng là cầu linh ngữ mà thuật sĩ thanh niên kia nói, phi thường khó nói, đương nhiên, đối với phù thủy thì tất cả những thứ này đều không thành vấn đề gì.
Tộc người đá tộc ở Ám Cực Vực cùng Nam Hải bờ cũng đã tuyệt tích, nhưng Lôi Lâm không ngờ ở miền trung đại lục lại có! Đồng thời còn là nô lệ cao cấp được bán ra!
Vì tháp phù thủy của mình, Lôi Lâm cũng chỉ có thể khẽ cắn răng mua một nhóm nô lệ lớn thuộc tộc người đá, đương nhiên, đây là một bút chi lớn!
“Chủ nhân!”
Lôi Lâm đến, tự nhiên khiến những thuật sĩ này chú ý, không lâu sau đó, một phù thủy phi thường đẹp trai trẻ tuổi đã đi đến trước mặt Lôi Lâm, cung kính mà hành lễ.
Làm người hơi kinh ngạc chính là tiếng nói của hắn lại phi thường già nua, không hợp gì với vẻ bề ngoài.
“Đứng lên đi! Phái Khắc! Tháp phù thủy được xây dựng thế nào rồi?”