Chương 737: Tiệc rượu (2)
cứ vào một ít suy luận của chíp, Lôi Lâm bắt đầu suy nghĩ, đây chính là con đường sau đó của hắn.
“Cảnh cáo! Cảnh cáo! Tế bào của chủ thể tổn hại quá 12. 6%, đề nghị lập tức áp dụng biện pháp trị liệu!” Vào lúc này, âm thanh máy móc của chíp vang lên, mà chân dưới Lôi Lâm lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã ngã nhào trên đất.
“Đây chính là di chứng sau khi lực lượng tinh thần tăng lên dữ dội rồi vội kịch cô đọng, không chỉ là tế bào, chỉ sợ ngay cả thức hải đều có ảnh hưởng nhẹ nhàng!” Trên mặt Lôi Lâm lộ ra một nụ cười khổ, sau đó lại là vẫy tay.
Trước đó lấy ra ba trái tử diệp xà lân, lúc này lập tức xuất hiện trên tay của hắn.
“May là có kinh nghiệm đột phá của thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà đi trước, thậm chí ngay cả dùng vật phẩm gì trị liệu thích hợp nhất đều thăm dò ra rõ ràng, hơn nữa còn có chíp mô phỏng thí nghiệm…”
Lôi Lâm nhanh chóng ăn một trái cây màu tím.
Vỏ trái cây đầy vảy tiếp xúc cùng hàm răng, mang đến cảm giác lạnh lẽo mà cứng rắn.
Phần thịt quả vừa tiến vào bụng, cảm giác lạnh lẽo lập tức biến mất, thay vào đó chính là một luồng nhiệt ấm áp nhanh chóng chảy khắp toàn thân, mà tế bào toàn thân Lôi Lâm giống như lữ khách sắp chết khát trên sa mạc, tham lam hấp thu luồng nhiệt lưu này.
“Tế bào chủ thể hút năng lượng không biết, đang chữa trị! Độ tổn hại hiện nay: 9. 6% ”
Con số mà Chíp nhắc nhở càng ngày càng nhỏ, cuối cùng ngừng lại ở 2%.
Loại tổn hại nhỏ bé trên thân thể này là phiền toái nhất, dù Lôi Lâm chuẩn bị vật phẩm trị liệu tốt nhất, cũng chỉ có thể khiến tổn hại hạ thấp xuống 2%, tiếp đến thì chuyện không phải dễ dàng như vậy, cần phải dựa vào phù thủy hoá khí tự mình thời gian sử dụng chậm rãi chăm sóc, mỗi ngày kiên trì minh tưởng, dùng năng lượng phóng xạ trị liệu.
Đương nhiên, so với việc đột phá hoá khí, chút thiếu hụt nho nhỏ này không tính là gì.
...
Trong Hắc Bảo, vì lần đột phá này của Lôi Lâm mà cố ý tổ chức một hồi tiệc rượu.
Đây đương nhiên là thuật sĩ tụ hội, chỉ mời La Tân còn có mấy cái học trưởng học tỷ, cùng với một số thành viên có giao tình trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi.
Nói ra thì đây cũng là truyền thống ở trung bộ đại lục, sau khi Lôi Lâm xây dựng Hắc Bảo thành công thì hẳn là nên tổ chức một lần, nhưng hắn muốn chờ đến lúc tháp phù thủy đồng thời hoàn công lại nói, cũng chỉ đành kéo dài đi.
Nhưng hiện tại Lôi Lâm đột phá hoá khí, chuyện này tuyệt đối đáng giá chúc mừng, vậy nên gộp cả hai chuyện vào một lần luôn.
Trong đại sảnh rộng lớn, đèn thủy tinh lớn óng ánh treo thật cao, tỏa ra ánh sáng.
Đông đảo thuật sĩ tụ hội một đường, bởi Lôi Lâm mặt mũi không nhỏ, lần này thuật sĩ đến rất nhiều.
Đồng thời, bởi mị lực từ huyết mạch, mỗi một thuật sĩ này đều là tuấn nam mỹ nữ, cho dù dáng vẻ ông lão cũng là vẻ phong độ phiên phiên.
Các nữ thuật sĩ đa số mặc lễ phục thấp ngực, lộ ra phần lưng trắng như tuyết và khe sâu trước ngực, mà nhóm nam thuật sĩ lại mặc lễ phục như áo bành tô màu đen, thỉnh thoảng cầm ly rượu trò chuyện hoặc là mời nữ sĩ khiêu vũ.
Ở mép đại sảnh, một ban nhạc đang ra sức diễn tấu, còn có người ngâm thơ rong cùng vũ nữ chuẩn bị biểu diễn bất cứ lúc nào.
“Ha ha… Lôi Lâm, ta biết cậu nhất định sẽ thành công, tuy rằng hoá khí là một cửa ải đối với phù thủy cấp ba bình thường, nhưng thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà chúng ta xưa nay không sợ vấn đề này!” La Tân khoa trương cười nói.
Đối với thiên phú của vị tiểu sư đệ này, hắn càng ngày càng xem trọng.
Dù là đang ở trong tiệc rượu, các thuật sĩ đều cảm giác được hết sức rõ ràng, mấy người Lôi Lâm là thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà cấp ba có tước vị hầu tước tạo thành mộtvòng nhỏ, các thuật sĩ khác cũng không dám tới quấy rầy, thậm chí có mấy thuật sĩ thuần huyết vừa tới cấp một, cấp hai tuy rằng may mắn được lắng nghe, nhưng cũng không có quyền lực lên tiếng.
Đối với các vòng nhỏ khác, Lôi Lâm chỉ muốn qua kính một chén rượu, nói mấy câu là được, nhưng khách mời trong vòng này thì hắn nhất định phải tự mình đón tiếp.
Không chỉ có mấy học trưởng học tỷ như La Tân, Lộ Tây, Tạp Toa, mà còn có mấy thương nhân có quan hệ tốt và hậu bối của bọn hắn, những người này cơ bản đều là thế lực của giáo viên Cát Nhĩ Bá Đặc đại công của hắn, nhất định phải tạo mối quan hệ.
Nói ra thì Lôi Lâm và bọn hắn cũng tương đối quen thuộc, giao dịch thậm chí thí nghiệm đều đồng thời tiến hành rất nhiều lần rồi.
“Đây là mấy vãn bối trong gia tộc ta, đến đây, chào hỏi Lôi Lâm thúc thúc đi!”
Tạp Toa gọi hai người cháu trai cháu gái của mình tới đây, hai người tuổi trẻ này hiển nhiên có chút câu nệ cùng xấu hổ, nhưng vẫn phải cung kính hành lễ: “Lôi Lâm thúc thúc!”
“Ừm! Chào hai người!” Lôi Lâm đột nhiên cảm thấy khuôn mặt của chính mình có chút cứng ngắc.
Chính hắn hiện tại còn chưa tới một trăm tuổi, mà hai vị thuật sĩ này tuy có huyết mạch vô cùng thuần túy, là hạt giống hi vọng của gia tộc bọn hắn, nhưng tuổi còn lớn hơn so hắn mà.
“Hai hậu bối này của Tạp Toa học tỷ có huyết mạch trong người phi thường nồng đậm, xem ra sau này tiền đồ vô lượng!” Lôi Lâm lại nói một câu , khiến Tạp Toa cười đến híp mắt lại.