Chương 740: Vùng đất bị lãng quên (1)
“Xem ra Lôi Lâm cậu rất hiểu biết về loại vật liệu này, chí ít trước đó từng thấy miêu tả về nó!”
Tạp Toa đầu tiên là gật gật đầu, sau đó lại cười khổ nói: “Sợi tóc xà nữ có thể thúc đẩy huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà trong cơ thể chúng ta, chỗ tốt trong đó thì không cần nhiều lời, đủ khiến thành viên trong tổ chức đánh nhau vỡ đầu, ai cũng không sẽ bán ra! Đồng thời, một khi phát hiện ra thứ này thì nhất định sẽ lập tức được sử dụng đi, cho nên ta biết nội dung bộ phận này là bởi vì khi lão sư Cát Nhĩ Bá Đặc còn trẻ từng thu được một phần vật liệu này…”
Trên mặt Lôi Lâm lộ ra hiểu rõ vẻ.
Huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà bình thường di truyền đến hiện tại đã chứa tạp chất, không thể tính là vô cùng thuần khiết, khi thuật sĩ cấp ba đột phá bình cảnh đến cấp bốn Thần Tinh, sức mạnh huyết mạch có thể cung cấp lực lượng biến thành rất nhỏ bé.
Mà sớm thúc đẩy huyết mạch, thu được lực lượng huyết mạch trợ giúp, không chỉ có thể khiến đẳng cấp thuật sĩ tăng nhanh như gió, còn để xây dựng cơ sở vững chắc cho tương lai.
Có lẽ Cát Nhĩ Bá Đặc có thể thăng cấp lên phù thủy Thần Tinh, cũng có nhân tố ở phương diện này.
Lôi Lâm cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
Loại tài liệu cấp bậc đỉnh cấp này không thể dễ dàng đoạt tới tay như vậy, vận may cùng thực lực thiếu một thứ cũng không được.
Mà đang lúc này, hắn dường như phát hiện ra trên mặt La Tân có một tia dị dạng.
Lôi Lâm nhớ kỹ chuyện này dưới đáy lòng, trên mặt lại nở một nụ cười, thay đổi đề tài…
Sau khi tiệc rượu kết thúc, Lôi Lâm ở trong thư phòng tại Hắc Bảo.
Một người hầu dẫn La Tân tới, sau khi mở cửa phòng đi vào lại cung kính hành lễ lui xuống.
Mà lúc này Lôi Lâm đang ngồi trên một chiếc ghế sô pha, trong tay cầm một ly thủy tinh đựng đầy rượu vang đỏ sẫm, dưới ngọn đèn tỏa ra ánh sáng lộng lẫy mê người.
“Loại rượu đỏ này là ta dự trữ đấy! La Tân học trưởng muốn thử một chén sao?”
Lôi Lâm cầm lấy bình thủy tinh trên bàn quơ quơ.
“Đương nhiên!”
La Tân thành thật không khách khí ngồi xuống một chiếc sô pha khác, cầm lấy cái chén.
Sau khi đổ non nửa chén, hắn đưa cái chén đến trước mặt lắc lắc, trên mặt hiện ra vẻ hưởng thụ: “Rượu vang sản suất khi được mùa! Đến hiện tại đã rất hiếm thấy!”
“Đây là đám Phái Khắc làm ra. Có người nói là cống phẩm do một vương thất nào đó gần đây đưa tới!”
Lôi Lâm cười cợt, đối với vật thuần túy chỉ có thể dùng để hưởng thụ này hắn cũng không quá để ý. Sau khi nói hai câu thì lập tức tiến vào đề tài chính.
“Ngày hôm nay khi bàn luận tới sợi tóc xà nữ, La Tân học trưởng có vẻ có cách nhìn khác?”
“Ừm!” La Tân híp mắt, lại ngửi mùi thơm ly rượu đỏ.
“Nếu như học trưởng đồng ý đến, tin tức này khẳng định có thể lan ngoài, anh nói điều kiện đi!” Lôi Lâm hít sâu một hơi.
“Được! Không hổ là Lôi Lâm!” La Tân than thở một tiếng, nhấp một ngụm rượu đỏ, mới nói tiếp: “... Đánh đổi cái gì đó thì không cần, nhưng cậu nhất định phải giữ bí mật cho ta, chuyện ngày hôm nay chúng ta nói tới, cũng không thể tiết lộ ra ngoài!”
“Không có vấn đề, ta dùng vinh dự của huyết mạch quý tộc để thề!“Vẻ mặt Lôi Lâm thận trọng, phát ra một lời thề.
Bây giờ bọn hắn đã đạt đến thực lực này, cho dù tùy ý nói ra ước định đều sẽ có hiệu lực khế ước, loại lời thề này càng không cần phải nói.
Mà sau khi nghe Lôi Lâm thề xong, trên mặt La Tân cũng phóng ra nụ cười.
“Kỳ thực… Ta đúng là có manh mối liên quan đến sợi tóc xà nữ !” Còn không chờ Lôi Lâm đặt câu hỏi, hắn đã lập tức nói: “Ta nhận được tin tức, ở vùng đất bị lãng quên tại phía Đông, phát hiện một bí cảnh!”
“Vùng đất bị lãng quên!” Lôi Lâm sờ sờ cằm.
Chíp nhanh chóng đưa ra tư liệu về vùng đất bị lãng quên.
Bởi phù thủy Thần Tinh có lực phá hoại mạnh mẽ, Thần Tinh sát chiêu cũng là tương tự bom nguyên tử hậu thế, chỉ một phát là có thể diệt quốc. Vì thế trung bộ đại lục ký kết điều ước hòa bình, ràng buộc phù thủy Thần Tinh không thể tùy ý sử dụng lực lượng vượt qua hạn chế.
Tuy rằng có khế ước ràng buộc, nhưng trong khi phù thủy Thần Tinh tranh chấp lợi ích phát triển đến cuối cùng. Đại chiến cũng không thể tránh khỏi, cấp bậc Thần Tinh chiến đấu ở miền trung trên đại lục cũng đã xảy ra mấy lần, mỗi lần đều tạo thành tổn thất thật lớn.
Ở Ám Cực Vực, hai phù thủy Thần Tinh trong lúc vô tình lan đến đã triệt để đánh gãy con đường nối giữa Ám Cực Vực với bên ngoài, khiến Ám Cực Vực bị cô lập mấy ngàn năm.
Mà ở miền trung đại lục, tuy rằng địa vực rộng lớn hơn xa Ám Cực Vực, lại có rất nhiều phù thủy Thần Tinh, Huy Nguyệt, thậm chí phù thủy Hi Nhật tọa trấn, nhưng chiến đấu cấp bậc Thần Tinh vẫn khiến nơi này gặp thương vong khủng bố.
Đồng thời, một số địa vực bị triệt để đánh vỡ. Không chỉ có sinh vật có trí khôn tuyệt diệt toàn bộ, còn hình thành hiệu ứng nguyên tố cái phễu. Bất kỳ vu thuật nào đến nơi đó, uy lực đều sẽ giảm xuống một đoạn dài.
Dần dần, những chỗ này lập tức trở thành vùng đất tử vong, chỉ có dị tộc không còn chỗ sinh sống nữa, tội phạm, mới chịu đựng loại hoàn cảnh cực khổ này, ở nơi đó an cư sinh tồn.
Mà vùng đất bị lãng quên chính là một vùng đất như thế.
Nghe đồn hoàn cảnh ở nơi đó ác liệt đến mức khiến tất cả sinh vật đều phải cố gắng tăng cao thực lực của chính mình, tiến hóa theo phương hướng khủng bố, lâu dần hình thành một chủng tộc phi thường kỳ lạ, cũng đầy rẫy nguy hiểm.
“Bí cảnh gì?”
Lôi Lâm hỏi, hắn đã có chút linh cảm.
Bí cảnh ở miền trung đại lục tự nhiên không phải vật hiếm thấy, thậm chí Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi có thực lực một mình xây dựng một bí cảnh, mà các tổ chức ở trung bộ đại lục đều bị cánh cửa tinh giới hấp dẫn ánh mắt, tài nguyên trong bí cảnh chỉ là lựa chọn của phù thủy cấp hai, cấp ba.