Chương 744: Vấn đề hậu duệ (1)
Đám người Lôi Lâm rời đi cũng không gây ra song gió gì trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi.
Sau khi các thuật sĩ đang nghiên cứu thí nghiệm xong, đi ra ngoài du lịch mạo hiểm, thăm dò bí cảnh, vốn là một chuyện bình thường, mà bởi phù thủy có sinh mệnh dài lâu nên một lần bọn họ biến mất mấy năm, e là cũng sẽ không có người nào chú ý tới.
Mười hai thuật sĩ cấp ba thu lại phóng xạ và sóng năng lượng khủng bố trên người, ngụy trang thành một đội lính đánh thuê và người mạo hiểm vô cùng bình thường ở miền trung đại lục, đi tới một thành thị cách đầm lầy Lân Hỏa không xa rồi khiêm tốn ngồi lên phi thuyền.
Lôi Lâm đứng trên boong tàu, nhìn dấu hiệu của Phỉ Lặc gia tộc trên phi thuyền, có chút không biết nói gì.
“Không hổ là vương của bầu trời, chỉ là một thế lực dưới quyền đã lũng đoạn toàn bộ phi thuyền vận tải ở trung bộ đại lục!”
Trong lòng Lôi Lâm phát ra tiếng cảm thán, càng không hề che giấu sự ngóng trông.
“Đang nhìn cái gì thế?”
Hương nước hoa thổi qua, sau đó Tạp Toa đã đi tới, nửa tựa trên lan can, lộ ra thân thể mềm mại mỹ lệ của chính mình.
Bởi thuật sĩ có huyết mạch bổ trợ , khiến làn da của cô ta càng trắng nõn non mịn, phối hợp với đôi mắt dài nhỏ, môi anh đào hơi cong lên, càng tỏa ra cảm giác mị hoặc tà dị, khiến một số lữ khách nhìn thấy đều thầm nuốt nước bọt, bụng dưới còn mơ hồ có một luồng lửa nóng lên.
Lôi Lâm cũng không chút khách khí nhìn thân thể Tạp Toa, còn thoáng dừng lại ở vị trí bí ẩn.
“Ha ha!” Tạp Toa cười duyên, không chút kiêng dè ưỡn ngực lớn “Hành trình rất tẻ nhạt, có muốn đi vào trong phòng ta vui đùa một chút không?”
Lôi Lâm trợn trắng mắt một cái, truyền thống dâm loạn trong quý tộc cũng không phải chuyện một ngày hai ngày, mà phù thủy có sức mạnh to lớn, lại có tuổi thọ kéo dài lại càng như vậy.
Đương nhiên, trong tổ chức thuật sĩ thì có một chút khác biệt. Vì muốn thu được huyết mạch càng thêm ưu tú và thuần túy, những kia nữ thuật sĩ sẽ càng thêm điên cuồng. Đồng thời cũng có tiền vốn dụ dỗ.
“Xin lỗi! Ngày hôm nay thì quên đi, đợi ngày nào đó ta quyết định bán ra hạt giống sinh mệnh thì nhất định sẽ nghĩ đến học tỷ đầu tiên!”
Trên mặt Lôi Lâm hiện ra ý cười.
“Được rồi! Vậy thì thật đáng tiếc!” Tạp Toa liếm liếm một ngón tay của chính mình. Không xấu hổ chút nào vì dự định bị vạch trần.
“Chẳng qua ta thật sự rất yêu thích học đệ là cậu đấy!” Tạp Toa chọc ngón tay tới trước ngực Lôi Lâm, nở nụ cười nói. Đầu ngón tay không ngừng vẽ vòng tròn.
Thế nhưng cũng chỉ như thế, Tạp Toa cũng không có động tác khác, trái lại bắt đầu nói chuyện phiếm cùng Lôi Lâm, phi thường có chừng mực.
“Cậu biết Phù Nhị và Mễ Lan Tháp sao?” Tạp Toa đột nhiên hỏi.
“Từng gặp mấy lần!” Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ không tự nhiên, đối với hai người điên kia, đặc biệt là người điên có thực lực cường đại, hắn thật sự không có biện pháp gì tốt.
“Vậy cậu có biết chuyện kia không?” Trên mặt Tạp Toa mang theo ý cười thần bí và giảo hoạt của bé gái.
“Hai người đó đã bắn tiếng, cậu là con mồi thuộc về bọn họ, bất kỳ nữ thuật sĩ nào nếu dám có ý đồ với cậu chính là đối địch với hai người đó đây!”
“Ta. . .” Lôi Lâm điên cuồng trợn trắng mắt dưới đáy lòng, suýt chút nữa đã mắng lên.
“Hai kẻ điên này!” Cuối cùng, hắn vẫn căm giận bất mãn nói ra.
“Kỳ thực cậu thật sự không suy tính một chút sao? Mễ Lan Tháp có kỹ thuật rất tốt, có thể khiến đông đảo thuật sĩ vui thích muốn chết, có biệt hiệu Ma nữ hấp tinh, mà Phù Nhị. . .”
Tạp Toa nghiêng người về phía trước, hầu như dựa vào trên người Lôi Lâm, ghé sát tay Lôi Lâm nói nhỏ: “Phù Nhị vẫn chưa từng đi tìm đàn ông, có lẽ vẫn là xử nữ đấy!”
Hương thơm từ mái tóc không ngừng tràn vào mũi Lôi Lâm. Phối hợp với lời nói của Tạp Toa càng khiến Lôi Lâm có cảm giác miệng đắng lưỡi khô.
“Làm sao?” Trên mặt Tạp Toa nổi lên nụ cười như ý: “Hiện tại có muốn học tỷ giúp cậu hạ hỏa không? Kỹ thuật của ta không kém Mễ Lan Tháp đâu!”
Vừa nói, cô ta còn thè đầu lưỡi màu phấn hồng khéo léo nhẹ nhàng liếm liếm lên tai Lôi Lâm.
“Thì ra là như vậy, chị quen biết hai người kia sao?”
Đột nhiên, Tạp Toa cảm giác toàn thân Lôi Lâm bên người mình lạnh xuống, giống một khối hàn băng.
Cô ta hơi kinh ngạc ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy gương mặt không chút biểu tình của Lôi Lâm, mà con mắt của hắn lại óng ánh long lanh. Không nhìn thấy một tia dục vọng nào.
“Đúng! Ta biết bọn họ, chẳng qua chỉ là Phù Nhị nhờ ta giúp bọn họ chuyển lời mà thôi!”
Nhìn thấy trạng thái Lôi Lâm như thế, Tạp Toa theo bản năng lui lại vài bước, càng không dám đi lên trêu ghẹo gì nữa.
“Vậy nhờ chị chuyển lời cho hai người họ, ta sẽ suy nghĩ cẩn thận!” Lôi Lâm từ tốn nói.
“Đã biết!” Tạp Toa lại nhìn chằm chằm Lôi Lâm một lúc: “Trạng thái như thế này! Xem ra cậu không chịu ảnh hưởng từ tâm tình trong huyết mạch kia, hiện tại rốt cuộc ta đã biết vì sao Phù Nhị lại nhớ mãi không quên cậu! Loại huyết mạch ưu tú này là gia tộc thuật sĩ Khoa Mạc Âm chúng ta cần gấp. . .”
Nhìn theo bóng lưng Tạp Toa rời đi, Lôi Lâm lại sờ sờ cằm, khóe miệng hiện ra cười khổ.
Cho dù là gia tộc Khoa Mạc Âm thuật sĩ cũng sẽ xuất hiện hiện tượng huyết mạch thoái hóa, chỉ nhìn trong gia tộc Tạp Toa xuất hiện ba thuật sĩ Hoắc Lạp Nhĩ hắc xà là biết huyết mạch của gia tộc cô ta cũng phải đối mặt với nguy hiểm thoái hóa.