Chương 746: Thành Tội Ác (1)
“Tội Ác Chi Thành tuy rằng vẫn thuộc về trung bộ đại lục, nhưng sớm đã bị vùng đất bị lãng quên ăn mòn! Nhưng người ở nơi này, đa số đều là phù thủy và dị tộc không sống đượcở nơi khác nữa, hoặc dứt khoát là tội phạm truy nã!”
Lôi Lâm nhớ tới miêu tả về nơi này.
Chợt hắn nhìn quanh một chút.
Quả nhiên, đa số lữ khách xuống nơi này đều có sắc mặt âm trầm, trên người tản ra khí tức không dễ trêu, hoặc là dứt khoát che kín cả khuôn mặt chính mình lại.
Ngay cả đám cu li và nô lệ đang vận chuyển hàng hóa xuống cũng thỉnh thoảng liếc mắt đánh giá những lữ khách này, ẩn dưới ánh mắt hiền lành là vẻ hung ác cùng khát máu, giống như đang đợi bọn họ lộ ra sơ hở, sau đó sẽ lập tức xông lên cắn xé bọn họ, chẳng khác nào chó sói.
“Hỗn loạn, không có trật tự, thực lực mới là tất cả! Đủ các loại tội ác! Vì thế nơi này mới được gọi là Tội Ác Chi Thành!”
Lôi Lâm nhớ tới giới thiệu trong tài liệu, cùng đám người La Tân đồng thời khiêm tốn hòa vào dòng người.
Tội Ác Chi Thành không có sĩ tốt thủ thành, đương nhiên cũng không thu phí vào thành, bởi vậy lượng người đi qua đây rất nhiều, chỉ là cả đám đều không giống người tốt lành gì.
Có thể lưu lạc tới nơi này, tự nhiên cũng không phải người tốt.
“Tiểu tử, mày nhìn cái gì?” Một tráng hán cao gần hai mét, trên người tràn đầy bắp thịt, sắc mặt bất thiện nhìn chằm chằm một người gầy nhỏ trước mặt.
“Ồ! Xin lỗi! Xin lỗi!”
Tên gầy nhỏ kia có mắt tam giác, khóe miệng nứt ra, cúi đầu khom lưng cười làm lành nói.
Ngay khi hắn cúi người xin lỗi, đột nhiên, từ trong đôi mắt tam giác của hắn lóe lên hàn quang, hắn đột nhiên móc ra một thanh chủy thủ màu đen, đâm tới bụng đại hán kia.
“Mày!” Trên mặt tráng hán là vẻ phẫn nộ và bất ngờ không kịp trở tay, nhưng một vòng ánh sáng phòng ngự mỏng manh cũng lóe ra từ trên người hắn.
Tên đại hán này lại là một vị kỵ sĩ đại nhân đã kích phát sinh mệnh năng lượng! Loại sinh mệnh linh phòng ngự này, có thể phòng ngự rất tốt công kích từ côn bổng. Cho dù là loại chủy thủ sắc bén kia cũng có thể giảm bớt phần lớn lực lượng.
Trong đôi mắt tráng hán lóe hung quang, trong lòng đã quyết định đợi ngăn trở được lần công kích này sẽ chậm rãi dằn vặt tên gầy nhỏ kia như thế nào.
Phốc!
Nhưng chợt hung quang trên mặt hắn biến mất, biến thành hoảng sợ không ngớt.
Hắn nhìn thấy màng phòng ngự giúp hắn thành danh, cũng là phòng hộ cuối cùng của kỵ sĩ bị chuôi chủy thủ màu đen kia đâm rách dễ dàng như một tờ giấy.
Chủy thủ màu đen đâm vào bụng tráng hán, sau đó lại hung hang rạch một đường!
“Mày. . .” Trong miệng đại hán trào ra bọt máu rồi ngã xuống, nằm trên đất đau đớn giãy dụa, xuyên qua vết thương có thể mơ hồ nhìn thấy nội tạng và ruột bị chém rách bên trong.
Loại thương thế này, trừ phi là phù thủy ra tay, nếu không sẽ triệt để không thể cứu chữa.
Tên gầy nhỏ kia cẩn thận cất chủy thủ đi, tôig nhanh chân chen vào dòng người, tới một chỗ ngoặt thì biến mất không còn tăm hơi.
“Thật tiếc cho tên to con kia, hắn ít nhất cũng là kỵ sĩ, chân chính chiến đấu thì có mười tên gầy nhỏ kia cũng không thắng được hắn!”
“Cógì đáng tiếc đâu, tên gầy nhỏ kia dùng vũ khí ít nhất cũng là của một phù thủy truyền xuống! Đối mặt với vũ khí thế này, dù có là đại kỵ sĩ mà không cẩn thận thì cũng phải chịu thiệt!”
Người đi đường hai bên không hề kinh hoảng, ngược lại còn cười trên sự đau khổ của người khác mà nhìn đại hán đã ngã xuống đất kia, thậm chí còn có mấy người liếc mắt nhìn nhau, đuổi theo hướng tên gầy nhỏ đã chạy trốn.
Chờ một hồi lâu, một đội lính tuần tra mới khoan thai đến muộn, đảm nhiệm nhân vật tẩy rửa mặt đất và nhặt xác rất tốt.
“Trên tay tên gầy nhỏ kia là một thanh phụ ma vật phẩm, tuy rằng còn chưa đạt tới cấp độ ma hóa vật phẩm cấp thấp. Nhưng cũng vô cùng tốt. . .”
Lôi Lâm nhìn tình cảnh này, âm thầm lắc lắc đầu.
Tình huống như thế từ sau khi hắn tiến vào Tội Ác Chi Thành đã nhìn thấy mấy lần, mà ở Tội Ác Chi Thành căn bản không có ai quản lý chuyện này.
Hai bên đường phố cũng đầy vết đao búa chém rách, thậm chí còn có vết máu cọ rửa không xong, đã biến thành màu nâu đen.
Dù sao nơi nàychính là một thành thị vô cùng hỗn loạn, chuyện cướp đoạt, giết người, gian dâm đâu đâu cũng có. Ở trong tối còn không biết ẩn giấu hoạt động gì, mơ hồ còn có một luồng khí tức làm Lôi Lâm có chút không thoải mái truyền ra.
May là đám người Lôi Lâm đều mặc trang phục lính đánh thuê, sát khí rất nặng. Trên người lại có vũ khí, nhìn rất không dễ trêu, đúng là tránh được rất nhiều phiền phức.
Nhưng tuy rằng như vậy vẫn có mấy kẻ không có mắt mơ ước sắc đẹp của Tạp Toa cùng những người nữ thuật sĩ khác từng phách lối chặn đường, yêu cầu đám Lôi Lâm làm theo.
Mà hiện tại bọn chúng đều đã biến thành từng bộ thi thể, sám hối cùng tử vong.
“La Tân, những khí tức âm u từ nơi sâu xa kia khiến ta phi thường không thoải mái!”
Lôi Lâm đi nhanh vài bước, rồi nói nhỏ với La Tân.
“Giác quan rất nhạy cảm!” La Tân đội đấu bồng màu đen, chỉ lộ ra một đôi mắt.
“Không sai, đây là mấy kẻ sa đọa đang tiến hành triệu hoán cùng hiến tế!”
“Hả?” Con ngươi Lôi Lâm bỗng nhiên trợn to, hắn có nằm mơ cũng không ngờ sẽ là đáp án này.
Tương tự như bọn hắn thông qua cánh cửa tinh giới để thăm dò các dị thế giới khác, tình cờ cũng sẽ có một số cường giả ở vị diện khác thông qua con đường nhất định gửi tín vật hay hạt giống tinh thần tới đây, đồng thời mê hoặc sinh vật có trí khôn, muốn bọn họ hiến tế để thu được sức mạnh!
Trên thực tế đây chính là việc thông qua không ngừng liên hệ, từ hai bên mở ra đường nối cố định, còn tiện thể thu thập linh hồn sa đọa.