Chương 769: Thu phục (1)
Cảnh giới phù thủy cấp ba chia làm rất nhiều giai đoạn.
Cảnh giới bây giờ vừa có thể mang lực lượng tinh thần vô hình vô chất cô đọng ngưng tụ thành sương mù, đồng thời xuất hiện trong thế giới hiện thực.
Mà phù thủy hóa tinh có thể thông qua kết tinh lực lượng tinh thần, bảo tồn tinh thần lực của mình vĩnh viễn, thậm chí coi là hàng hóa để bán ra.
Lực lượng tinh thần đã hoàn toàn kết tinh, đối mặt với lực lượng tinh thần hóa khí có ưu thế quả thực lớn đến khó mà tin nổi.
Có thể nói dù Lôi Lâm cùng La Tân, Tạp Toa đồng loạt ra tay, cũng không phải đối thủ của Lộ Tây.
Nhưng hiện tại, lực lượng tinh thần trên người Tháp Na Toa đã gần khô cạn, ngay cả tinh thể tinh thần lực của mình đều tiêu hao hết, lá bài tẩy cũng dùng hết trong trận đánh lúc trước với huyết thứu vương, ngay cả một phân thân đều đã ngã xuống.
Cơ hội tốt như vậy, nếu như buông tha thì không phải là Lôi Lâm.
Phù thủy Hhóa tinh không chỉ có thực lực siêu quần, đồng thời bởi vì là hạt giống chuẩn bị lên phù thủy Thần Tinh nên địa vị ở miền trung đại lục phi thường cao quý.
Trong tình huống bình thường muốn thu phục loại phù thủy đẳng cấp này, Lôi Lâm hoàn toàn không có tư cách, đổi thành giáo viên của hắn, Cát Nhĩ Bá Đặc đại công tự mình đến còn tạm được.
Nhưng hiện tại, tất cả đều có thể.
“Mày. . .”
Sắc mặt Tháp Na Toa vốn tái nhợt hiện ra vẻ đỏ ửng, ngay cả ngón tay đều run rẩy .
“Một phù thủy hoá khí nho nhỏ lại dám nói chuyện với ta như thế?”
“Nhìn tình cảnh này thì ta nhất định phải để cô nhận rõ ràng hiện thực!”
Đối mặt với thái độ này của cô ta, Lôi Lâm lại có chút thất vọng thở dài, sau đó, bóng người của hắn hóa thành một vệt sáng, đột nhiên xuất hiện trước mặt Tháp Na Toa.
Ầm! Rồi hắn đánh một quyền lên mặt Tháp Na Toa.
Vù! Một vòng ánh sáng màu đỏ bắn ra, hình thành màng ánh sáng phòng ngự, lại có vẻ phi thường yếu đuối, bị một quyền của Lôi Lâm dễ dàng đánh tan.
Sau đó. Tháp Na Toa bay ngược ra ngoài, trên mặt còn có một vết đỏ lớn.
Tháp Na Toa dại ra chưa kịp mở miệng, Lôi Lâm đã để trường kiếm Vẫn Lạc trên cổ cô ta.
“Hiện tại thần phục hay tử vong!”
Khác ngữ khí trước đó, lần này giọng nói của Lôi Lâm lạnh lẽo đến cực điểm. Tràn ngập ý lạnh thấu xương, hắn đã động sát tâm, nếu như Tháp Na Toa thật sự còn không chịu đầu hàng, thì hắn tất nhiên phải chém giết cô ta ở đây.
Hắn cũng không muốn lưu lại một kẻ địch có thực lực hóa tinh cho mình.
Nhìn vẻ mặt Lôi Lâm lạnh như băng, Tháp Na Toa sáng suốt lựa chọn trầm mặc, cô ta có linh cảm, nếu như cô ta dám có dị nghị gì khác thì Lôi Lâm sẽ không chút do dự mà dùng kiếm chặt đầu cô ta.
Loại hương vị tử vong này quen thuộc như thế, khiến cô ta nhớ tới ký ức đã phủ đầy bụi đã lâu của chính mình, dường như lại trở về thời điểm nhỏ yếu lúc trước, khiến cho Tháp Na Toa thất thần.
“Trạng thái tinh thần của cô ta? !” Lôi Lâm lắc lắc đầu, phù thủy vốn đều có vấn đề về tinh thần, hơn nữa Tháp Na Toa vốn đang bị trọng thương, mà cô ta tiến vào vùng đất bị lãng quên này, khẳng định là có một đoạn chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, xuất hiện tình huống như thế cũng bình thường.
“Nghĩ nhanh lên! Ta chỉ cho cô ba giây!”
Trong lòng Lôi Lâm vui vẻ, trên tay lại đột nhiên dùng sức. Mũi kiếm Vẫn Lạc càng thêm áp sát.
Nếu như là phù thủy hóa tinh bên ngoài có lẽ còn có tôn nghiêm, thể diện gì đó, nhưng vùng đất bị lãng quên lại khác. Phù thủy nhân loại tiến vào nơi này đều đã cùng đường mạt lộ ở miền trung đại lục, vì mạng sống mà chọn từ bỏ tất cả những thứ khác, bởi vậy còn có thể chiêu hàng.
Giọng nói Lôi Lâm lạnh như băng , khiến Tháp Na Toa phục hồi tinh thần lại.
Vào lúc này, nét đỏ ửng vì tức giận trên mặt cô ra lúc trước đã hoàn toàn tan đi, chỉ còn dư lại làn da trắng lóa như tuyết.
“Ta. . . Đồng ý!” Cô ta trầm thấp lên tiếng, tiếng nói nhỏ đến mức ngay cả Lôi Lâm đều không nghe được.
Mà sau khi nói xong câu này, Tháp Na Toa giống như mất đi người thân vậy, ngã quỵ xuống, hai hàng nước mắt trực tiếp chảy ra.
Nhưng trường kiếm của Lôi Lâm vẫn không dời đi.
“Hãy nói lời thề! Đồng thời giao ra linh hồn bản nguyên đi!” Lôi Lâm lạnh lùng lên tiếng.
“Ta. . . Tháp Na Toa. . .” Trong mắt Tháp Na Toa giãy dụa một trận. Cuối cùng vẫn lựa chọn khuất phục.
Một tia linh hồn bản nguyên óng ánh từ trán cô ta bắn ra. Rơi vào trong tay Lôi Lâm.
Đây là huyết mạch của phù thủy, không tự nguyện thì căn bản không thể lấy ra. Mà ở miền trung đại lục còn có mệnh lệnh rõ ràng cấm chỉ thủ đoạn khống chế, tuy rằng rất nhiều thế lực lớn đều lén lút lợi dùng loại thủ pháp này để bồi dưỡng ra tử sĩ, nhưng cũng không thể để lộ ra ngòi, bằng không sẽ phải chịu toàn thể phù thủy chống lại.
Đối với Lôi Lâm, việc này đương nhiên không phải vấn đề gì, dù sao hắn cũng không chuẩn bị để Tháp Na Toa bại lộ trước mặt công chúng.
“Chủ nhân. . .”
Tháp Na Toa đứng lên, âm thanh trầm thấp, giống một con rối mất đi linh hồn của chính mình.
“Ta biết cô bị ép vào vùng đất bị lãng quên, nhất định có chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, chẳng qua cô yên tâm, ta sẽ không ép cô làm một số chuyện sỉ nhục tôn nghiêm của phù thủy, đồng thời, ta có thể cho cô một hy vọng! Một hi vọng báo thù!”
Lôi Lâm lên tiếng, trong giọng nói toát ra vẻ mê hoặc, mà sau khi nghe được hai chữ báo thù, trong đôi mắt Tháp Na Toa nhất thời có một tia sáng, cả người cũng có một tia sinh khí.
“Đúng! Báo thù!” Lôi Lâm nhìn ánh mắt Tháp Na Toa, âm thanh trầm thấp: “Nếu như sau này cô có thể tận tâm làm việc cho ta, vậy ta hứa đợi đến khi thực lực của ta trưởng thành đến mức đủ giúp cô báo thù, đồng thời gánh chịu áp lực phía sau thì ta sẽ trợ giúp cô, hoàn thành tâm nguyện của cô.