Chương 772: Chạy trốn

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 772: Chạy trốn

Tạp Toa cảm giác một trận trời đất quay cuồng, sau đó liền rơi vào rồi một đôi mạnh mẽ trong ngực.

“Lôi… Lôi Lâm!”

Cô ta có chút kinh động kêu lên.

“Học tỷ, nhìn chị rất chật vật nhỉ!” Lôi Lâm sờ sờ mũi, để Tạp Toa sang một bên, sau đó đưa tới một ống thuốc.

“Đây là thuốc tinh chế, có thể tiêu trừ khí tức nguyền rủa trên người chị! Mau sử dụng ơn!”

“Cảm ơn!” Tạp Toa nở nụ cười tươi như hoa, cô ta vừa trở về từ cõi chết, lập tức lộ ra phong tình xúc động lòng người.

“Chờ đã! Có… Có thể cũng cho ta một ống…”

Một phù thủy Lục Bì Di lớn giống quá bóng lăn lại đây, trên mặt hiện ra vẻ lấy lòng.

“Hả?” Lôi Lâm nhìn Tạp Toa.

“Cho hắn đi! Nói thế nào thì chúng ta cũng từng cùng kề vai chiến đấu qua!” Tạp Toa gật gật đầu.

“Ầm!”

Mà ngay lúc này, rất nhiều bóng đen nổ tung, quái vật mặc áo che gió màu đen hoàn hảo không chút tổn hại, rít gào với Lôi Lâm.

“Cảm giác này không phải thân thể hỗn hợp nguyền rủa bình thường, mà là nguyền rủa mô hình!” Sắc mặt Lôi Lâm trở nên vô cùng nghiêm nghị.

Nguyền rủa mô hình chính là hình thái nguyền rủa ở cấp bậc cao cấp hơn, cũng là hình thức cụ thể của sức mạnh nguyền rủa, phi thường phiền phức, cũng càng khó giải quyết.

Lôi Lâm cũng chỉ có mấy mẫu nguyền rủa, cũng không hiểu nhiều về loại mô hình cao cấp này.

“Ta nhốt nó trước, các chị nhanh chóng sử dụng thuốc tinh chế, sau đó rời đi nơi này!”

Lôi Lâm trầm thấp nói.

Chỉ cần là nguyền rủa đều có phạm vi hạn chế và tác dụng nhất định, mà quái vật áo gió kia rất có thể có thể sẽ không thể rời đi pháo đài cổ Lưu Sa, thậm chí ngay cả hành lang hư ảo bên ngoài cũng không thế tiến vào.

Tạp Toa cùng phù thủy Lục Bì Di nhanh chóng gật đầu, mở ra ống thuốc.

“Thật đúng lúc, đối với hình thức cụ thể của loại lời nguyền có lực lượng cao cấp này, mình đã sớm muốn nghiên cứu!”

Trong đôi mắt Lôi Lâm hiện ra một tia hừng hực, rất nhiều ống thuốc bị hắn ném ra ngoài.

Ầm! Ngọn lửa màu xanh biếc hừng hực bốc cháy lên.

“sklm…”

Quái vật áo gió hiển nhiên có chút kiêng kỵ ngọn lửa này. Nó thốt ra mấy từ vô nghĩa.

“Chíp!” Lôi Lâm ra lệnh.

“So sánh trong kho tài liệu, không phù hợp với loại ngôn ngữ nào!” Vì quái vật áo gió nói ra ngôn ngữ chưa từng được chíp thu nhận nên tự nhiên cũng không có giải đáp.

“Chúng ta đi!” Thấy khí tức nguyền rủa màu đen trên người Tạp Toa cùng phù thủy Lục Bì Di đều bị thuốc tinh chế loại bỏ hết, lập tức la lớn.

Mà quái vật áo gió nhìn thấy ba người Lôi Lâm rời đi, quái vật áo gió gào thét, trực tiếp vọt tới.

Hừng hực! Ngọn lửa màu xanh lục thiêu đốt trên người hắn, từng mảng trang phục màu đen rơi xuống, lộ ra làn da đầy vết tích bên dưới.

Một vết thương thật dài từ vai bên phải lan xuống, giống một con rết lớn màu đen, vừa nhìn đã thấy dữ tợn cùng khủng bố.

Mà càng khiến Lôi Lâm cau mày chính là sức mạnh nguyền rủa thâm trầm mà bạo ngược lại càng hội tụ trên người quái vật áo gió kia.

“Đi mau!”

Lôi Lâm vung trường kiếm Vẫn Lạc trong tay lên, ánh kiếm sắc bén mang theo độc tố khủng bố bắn ra, kiến trúc chung quanh thi nhau sụp xuống.

“Dùng cái này!” Trên tay phù thủy Lục Bì Di cầm một quả cầu thủy tinh lóng lánh ánh sáng.

“Đây là quả cầu thủy tinh chạy trốn, bên trong phong ấn chí ít năm bùa chú chạy trốn, đủ cho chúng ta rời đi nơi này!” Phù thủy Lục Bì Di thấy Lôi Lâm nhìn đến, lập tức nói với vẻ lấy lòng.

“Làm rất tốt!” Trong đôi mắt lóe lên tia sáng màu xanh lam, chíp lập tức xác nhận tác dụng của quả cầu thủy tinh này. Đồng thời có thể khẳng định bên trong không bị động tay chân gì.

Hắn lập tức kích phát quả cầu thủy tinh, ba người biến mất trong một tia sáng chói mắt.

Bóng đen lóe lên, cánh tay bằng cây kéo màu bạc của quái vật áo gió xẹt qua không khí. Chỉ có thể phát ra tiếng gầm rú không rõ ý nghĩa.

Trong hành lang hư ảo, vách tường bốn phía đều che kín hình vẽ các loại thực vật và hoa cỏ, rất nhiều thực vật nhanh chóng trải qua quá trình từ nẩy mầm, sinh trưởng, nở rộ đến khô héo, không ngừng tuần hoàn.

Ầm! Ầm! Ầm! Tiếng vật nặng rơi xuống đất ầm ầm vang lên, ba người Lôi Lâm cùng Tạp Toa rơi xuống hành lang.

“Được rồi! Ở đây ta đã không cảm giác được sức mạnh nguyền rủa định vị, các chị an toàn rồi!” Lôi Lâm nhắm mắt lại, sau đó mở miệng nói.

Sau khi nghe được lời nói của hắn, Tạp Toa cùng phù thủy Lục Bì Di không khỏi lộ ra như vẻ trút được gánh nặng.

“Như vậy hiện tại có phải nên thương lượng chuyện “Xử lý” nó thế nào không!” Lôi Lâm chỉ tay vào phù thủy Lục Bì Di ,trên mặt lộ ra nụ cười không có ý tốt.

“Ồ! Không! Cậu không thể như vậy. Trước đó tôi đã cứu đồng bạn của cậu! Lại từng cùng sóng vai chiến đấu!”

Phù thủy Lục Bì Di giơ hai tay lên, dáng vẻ phi thường vô tội kêu lên.

Nó không có phản kháng, bởi vì tinh thần lực của nó đã sớm tiêu hao hết vì quá trình truy sát lúc trước, thậm chí ngay cả quả cầu thủy tinh chạy trốn đều phải để Lôi Lâm kích thích.

“Thế nhưng, trên thực tế mày vẫn là đi vào để đuổi bắt bọn tao, không phải sao?” Lôi Lâm cũng sẽ không bị loại biểu diễn vụng về này của nó lừa gạt ngã, trái lại lại giơ lên thập tự kiếm, nhắm ngay vào đầu con Lục Bì Di.

“Nể tình những chuyện luc trước mày làm, giao ra cái giá trao đổi thích hợp, tao sẽ tha cho mày một lần!”

Vào lúc này, Lôi Lâm mới lộ ra ý định thật sự của chính mình.

Nghe vậy, vẻ mặt Tạp Toa vốn có chút bất mãn cũng trong nháy mắt trở nên hoạt bát.

“Nhưng mà… Trên người ta thật sự không có vật gì tốt!” Phù thủy Lục Bì Di lập tức kêu nghèo, tay phải lại len lén giấu đi một vòng tay quái lạ.

Lôi Lâm cũng không để ý lắm, tốt xấu gì cũng là một phù thủy hóa tinh, trên người làm sao có khả năng không có mấy lá bài tẩy.

Tình huống bây giờ chính là lúc đối phương đã trọng thương, trạng thái không tốt, nhưng vẫn còn có sức liều mạng, Lôi Lâm lại chỉ yêu cầu bồi thường, chính là không chạm đến điểm mấu chốt của đối phương, sẽ không bị ép đến cục diện lưỡng bại câu thương.

“Giao ra bồi thường! Hoặc là mày muốn khai chiến ở chỗ này?” Ngữ khí Lôi Lâm không hạ thấp chút nào.

“Tạp Toa học tỷ! Đến lúc nó bồi thường, ta sẽ chia ra năm phần trong đó cho chị!” Vừa nói ra lời này, Tạp Toa lập tức đứng về phe Lôi Lâm, dùng hành động biểu thị chính mình ủng hộ.

Lần thám hiểm này có thể nói là cô ta đã mất hết vốn liếng, cô ta cũng không dám vào Lưu Sa pháo đài cổ nữa, ba thuộc hạ cũng đã sớm thất tán, có thể nói lành ít dữ nhiều, lúc này đang khát vọng có thể bù đắp tổn thất.

Nhìn thấy Tạp Toa cũng như vậy, trên mặt phù thủy Lục Bì Di không khỏi hiện ra nụ cười khổ: ” Phù thủy nhân loại đúng là còn khôn khéo cùng tham lam hơn cả ma quỷ!”

Nó nhận mệnh ngồi xổm xuống, ném một áo da màu đen cho Lôi Lâm.

“Cậ nhìn đi! Đồ vật ra cất giấu đều ở đó!”

Lôi Lâm đưa tay tiếp được, ngoài túi da có cảm giác lông bù xù, có vẻ là dùng da lông của một loại động vật nào đó chế thành, mà lực lượng tinh thần hơi hơi thăm dò vào trong là có thể nhìn thấy rất nhiều đồ tốt tỏa ra ánh sáng lung linh.

Phù thủy hóa tinh ở vùng đất bị lãng quên đương nhiên không có tài sản như phù thủy hóa tinh bên ngoài, nhưng có thể thỏa mãn Lôi Lâm cùng Tạp Toa.

Trong đó có rất nhiều tài liệu quý hiếm, khiến cho Tạp Toa đều hét lên kinh ngạc, trong đôi mắt liên tục lóe ra ánh sáng.

Sau khi Lôi Lâm tùy ý chọn vài món quý giá nhất, còn có vài phần bút ký liền đem áo da đưa cho Tạp Toa.

Tạp Toa thiên kiều bá mị liếc Lôi Lâm một chút, không chút khách khí chọn đồ trong túi da, đợi đến khi cô ta trả túi da lại cho phù thủy Lục Bì Di, túi da kia dùng mắt trần cũng có thể thấy đã xẹp xuống một đoạn, phù thủy Lục Bì Di nhìn đến mà vô cùng đau lòng.

“Được rồi! Nếu như tiền chuộc đã giao rồi thì thứ lỗi cho chúng ta cáo lui trước!”

Lôi Lâm hơi hành lễ, khóe miệng mang theo mỉm cười, cùng Tạp Toa nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang, chỉ để lại phù thủy Lục Bì Di đầy cay đắng.

Vài ngày sau, ở đại sa mạc ngoài Lưu Sa pháo đài cổ, một tầng hầm âm u.

Một vầng sáng màu đỏ né qua, giữa hư không hiện thân ảnh La Tân cùng La Á.

“Hai người rốt cục đã đến rồi, ta cùng Lôi Lâm đã chờ thật lâu!”

Tạp Toa đứng lên, bất mãn oán giận, sau đó cô ta cẩn thận nhìn chằm chằm La Tân: “Anh… Làm sao?”

Trong cảm ứng của cô ta, La Tân dường như phát sinh biến hóa rất lớn, nhưng cụ thể là cái gì thì không nói ra được.

“Hả?” Lôi Lâm cũng đang quan sát khuôn mặt La Tân.

Vị La Tân học trưởng này cũng vẫn có khuôn mặt yêu dị đẹp trai trước đây, nhưng mi tâm lại có thêm một dấu ấn màu đen, rất nhiều mạch máu lan đầy toàn bộ cái trán.

Càng khiến Lôi Lâm kinh dị chính là, huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà trên người La Tân và khí tức dường như cũng đang không ngừng tăng lên, có xu thế dần dần thuần hóa.

Nếu không phải bản thân Lôi Lâm có huyết mạch cực kỳ tinh túy, lại có chíp dò xét, thì thật sự không phát hiện được loại biến hóa này.

“Không có gì, ta cảm giác tốt đến không thể tốt hơn!”

La Tân cười cười, rõ ràng vô cùng lý trí, tiện tay móc ra một cái chân trước lớn rồi gặm cắ.

Trên cái chân trước động vật kia đầy che vảy, còn có vài giọt máu màu đen ở nơi đứt gãy không ngừng nhỏ xuống, hiển nhiên là một loại sinh vật năng lượng cao nào đó ở gần.

Tốc độ ăn của La Tân rất nhanh, mấy miếng đã ăn hết cái chân trước kia, ngay cả cốt xương đều không bỏ qua.

Lôi Lâm có ảo giác sau khi ăn uống xong, độ đậm của huyết mạch trên người La Tân có vẻ lại tăng lên một điểm.

“Ẩu…” Mà La Á ở một bên lại lộ ra sắc mặt trắng bệch, đặc biệt sau khi nhìn thấy La Tân ăn đồ ăn, lập tức quay mặt đi, không dám nhìn nhiều.

“Cậu lại làm sao?” Lôi Lâm có linh cảm, La Tân ở trong Lưu Sa pháo đài cổ khẳng đã đoạt được thu hoạch không tệ.

Đương nhiên, cơ may của hắn cũng không nhỏ, vận may cũng sẽ không chỉ quan tâm một người, Lôi Lâm tỏ ra là đã hiểu chuyện này.

“Không… Không có gì, chính là có chút bóng ma trong lòng, sau này ta có thể sẽ nhịn ăn một quãng thời gian, cũng không thể nhìn người khác ăn đồ ăn…”

La Á suy nhược mà vung vung tay, trước đó trải qua bữa tối cuối cùng thực sự đã để lại cho hắn kỷ niệm khủng bố.

“La Á chỉ quá ít kinh nghiệm, không cần phải để ý đến hắn! Chúng ta vẫn nên nhanh chóng lập tức rời đi Lưu Sa bí cảnh! Các ngươi có dị nghị sao?”

Thần trí La Tân hiển nhiên vô cùng rõ ràng, cũng không có nhiều lời về chuyện gặp phải trong pháo đài cổ, Lôi Lâm cùng Tạp Toa thức thời không hỏi thêm nữa.