Chương 775: Phi thuyền tư nhân (2)
“Thật là bạo tay!” Lôi Lâm đương nhiên hiểu rõ, e là đây không phải ý của gia tộc Phỉ Lặc, mà là vị Thiên Không Vương Tọa đại nhân kia, đang mượn cơ hội này để lấy lòng phù thủy Thần Tinh.
Trang trí trong Hắc Lân Hào cũng phi thường xa hoa, chia làm phòng chính, phòng khách, nhà bếp, phòng minh tưởng, còn có phòng chuyên môn cho khách, lớn đến mức đủ để chứ mấy chục người trò chuyện mà không hề chen chúc, làm phi thuyền tư nhân thì thế này đã đủ rồi.
Ở bên trong phòng khách, Cát Nhĩ Bá Đặc ngồi trên ghế sa lon ở chính giữa, mà bốn người Lôi Lâm lại cung kính đứng ở một bên, vài con tiểu Tinh Linh mọc ra cánh trong suốt cầm ấm trà cùng chén trà, nhanh chóng rót cho mỗi người một chén hồng trà.
“Ngồi đi!” Cát Nhĩ Bá Đặc cười nói: “Ta cũng rất có hứng thú đối với trải nghiệm lần này của các trò đấy!”
Lôi Lâm giật mình, biết nên đến thì vẫn sẽ đến, nhưng cũng không có bất mãn gì.
Không nói tới chuyện hắn sớm có bố trí, chỉ chuyện Cát Nhĩ Bá Đặc xuất thủ cứu bọn hắn thì thu hoạch lần này chia ra một phần lớn dâng lên cho ông ta hẳn là cũng đúng.
“Đo lường được sóng năng lượng nhỏ bé! Phán đoán là kỹ thuật đo lường vật phẩm huyết mạch! Vật phẩm không gian không thể ngăn cản!”
Mà vào lúc này, tiếng thông báo của chíp cũng truyền đến trong đầu Lôi Lâm, trong tầm nhìn của Lôi Lâm có thể nhìn thấy rõ ràng một luồng gợn sóng quét hình xẹt qua bốn người bọn họ, ngay cả La Á đều không buông tha.
Sắc mặt Lôi Lâm không thay đổi chút nào, mặc cho gợn sóng phi thường mịt mờ này quét hình toàn thân, ngay cả La Tân đều không cảm giác được, thậm chí luồng gợn sóng nhỏ này còn thăm dò đến không gian túi da và nhẫn của chính mình.
“Là như vậy, lão sư. . .”
Mấy người trầm mặc lại, La Tân mới mở miệng trước.
“. . .” Sau khi nghe xong hắn tự thuật, Cát Nhĩ Bá Đặc nhìn bùa chú dấu ấn trên trán bùa chú dấu ấn La Tân, thở dài thật sâu: “Không ngờ cuối cùng trò vẫn lựa chọn đi tới con đường này!”
“Đây là sự lựa chọn của ta!” La Tân khom người: “Nếu không thì có lẽ cả đời ta đều không thể chạm đến cảnh giới Thần Tinh!”
Ngữ khí của hắn phi thường kiên định.
“Làm giáo viên của trò, ta chỉ là người chỉ dẫn trò truy tìm chân lý cùng sức mạnh huyết mạch, chỉ đưa ra đề nghị , còn trò lựa chọn cuối cùng thế nào, ta cũng sẽ không can thiệp nhiều.”
Cát Nhĩ Bá Đặc lắc lắc đầu: “Nếu như trò cố ý muốn làm như thế, vậy cứ như thế đi!”
“Lão sư. . .” Một mặt khác, Tạp Toa lại giống một bé gái, suýt chút nữa khóc lên, kể lại chuyện chính mình gặp phải vô cùng thê thảm.
“Ba người A Khắc Tư đều chết rồi. . . Đó là hơn một nửa thực lực của gia tộc ta. . . Lão sư. . .”
Đến cuối cùng, hai mắt Tạp Toa đều đỏ, thật sự khóc lên, nước mắt không ngừng chảy ra, lại không đề cập tới chuyện cuối cùng mình liên hợp với Lôi Lâm doạ dẫm phù thủy Lục Bì Di để thu lấy tài nguyên.
“Được rồi! Được rồi!” Cát Nhĩ Bá Đặc có chút bất đắc dĩ nói: “Sau khi về ta sẽ phân phó, chăm sóc gia tộc của trò một chút!”
“Tạ ơn lão sư!” Tạp Toa lập tức nín khóc mỉm cười, tốc độ thay đối sắc mặt nhanh chóng đến mức ngay cả Lôi Lâm đều có chút thán phục.
“Lôi Lâm, ngươi đây?” Cuối cùng, Cát Nhĩ Bá Đặc chuyển sự chú ý đến trên người Lôi Lâm, trong đôi mắt càng có ý cười cân nhắc.
“Mẹ nó, hai người kia một là học sinh cũ, một là phụ nữ, chỉ có mỗi kẻ mới nhập môn là chịu thiệt!”
Trong lòng Lôi Lâm trợn mắt, trên mặt lại phi thường thong dong, cung kính vỗ một cái lên không gian áo da, mấy vật lập tức xuất hiện trên bàn.
“Đây là. . . Huyết mạch tinh thạch!”
Tạp Toa che miệng, hét lên kinh ngạc, nhìn mấy viên tinh thạch đỏ như màu máu.
Mà sự chú ý của La Tân lại bị quả long căn cùng mấy đoạn xương cốt lớn màu nhũ bạch hấp dẫn.
Còn Cát Nhĩ Bá Đặc lại rất hứng thú nhìn chằm chằm vào một quả trứng chim lớn, nhìn sắc phù văn đỏ như máu kia, trên mặt lộ ra vẻ đăm chiêu.
“Lôi Lâm, lần này vào bí cảnh cậu đúng là phát tài rồi!”
Tạp Toa tiến lên, cả người hầu như muốn chen vào trong lồng ngực Lôi Lâm, “Gia tộc học tỷ đều đã đáng thương như thế, cậu có phải cũng nên giúp một chút không?”
“Ha ha. . .” Cát Nhĩ Bá Đặc lại nở nụ cười vui sướng.
“Đây là Huyết Thứu trứng! Thượng cổ Huyết Thứu vốn nổi danh vì khả năng tìm kiếm huyết mạch vật phẩm, Lôi Lâm, chỉ sợ là vận may của trò chính là tìm tới một sào huyệt Huyết Thứu đi?” Cát Nhĩ Bá Đặc nói với vẻ khẳng định.
“Đúng!” Lôi Lâm gãi gãi đầu, trên mặt hiện ra vẻ áy náy: ” Sau khi học sinh tìm tới sào huyệt Huyết Thứu, đã ẩn núp mấy ngày ở bên kia, rốt cục nắm lấy cơ hội, trộm những thứ đồ này ra. . .”
Nghe vậy, ngay cả La Tân đều xuất hiện một tia đố kị.
Số may như vậy, tại sao không rơi đến trên đầu hắn?
“Những thứ này, ta đồng ý đều dâng cho lão sư!” Sau đó Lôi Lâm nói ra, lại khiến La Tân và Tạp Toa đều dại ra.
“Không hiến? Không hiến được không?” Vẻ mặt Lôi Lâm thành khẩn, trong lòng lại đnag cười khổ.
Sau khi bị phát hiện nắm giữ những thứ này, còn cự tuyệt không giao lên, e là trong lòng Cát Nhĩ Bá Đặc cũng sẽ không dễ chịu, trong lòng ông ta không dễ chịu, tháng ngày sau này Lôi Lâm ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi sẽ khổ sở.
“Ha ha. . . Trò rất tốt!”
Cát Nhĩ Bá Đặc cười to lên.