Chương 786: Ngủ đông (1)
So sánh với những thuật sĩ có thiên phú tài hoa nhưng không có bối cảnh kia, Lôi Lâm xa hoa hơn nhiều.
Hắn có chíp là lá bài tẩy, năng lực học tập cùng năng lực thao tác vượt xa phù thủy bình thường.
Mà chuyển hóa những ưu thế này thành sức sản xuất, lại giúp hắn kiếm được tài nguyên đủ cho hắn tu luyện và sinh hoạt nghiên cứu.
Vì thế, hắn không cần như các phù thủy khác, cần tìm gia tộc lớn chống đỡ, thu được vật tư và ngành học tri thức mình cần.
Thậm chí, bởi bản thân hắn có quá nhiều bí mật nên hắn không thể không tận lực ở một mình, ẩn giấu các bí mật trong bóng tối.
Vì thế, hiện tại hắn chưa từng có suy nghĩ tìm kiếm bạn đời, có lúc lên giường cùng phụ nữ chẳng qua chỉ là gặp dịp thì chơi, hoặc để thỏa mãn nhu cầu của bản thân mà thôi.
Nếu như Phù Nhị thật sự dùng Hoắc Nhĩ bảo thạch đến dụ dỗ hắn, vậy hắn thật sự sẽ phải đau đầu.
Nhưng cũng may là hiện nay trên tay hắn có đồ mà đối phương cần gấp nên không cần xoắn xuýt như thế.
Đồng thời, huyết mạch tinh thạch tuy rằng không thể trừ tận gốc hiện tượng huyết mạch suy nhược trong gia tộc đối phương nhưng trì hoãn một quãng thời gian thì vẫn có hi vọng, cũng có thể để Lôi Lâm thanh nhàn một thời gian.
“Thế nào? Cậu có hài lòng về vật phẩm trao đổi này không?”
Tạp Toa nói với vẻ giận hờn, “Nếu như còn không được thì thêm cả hai chúng ta, dù sao Phù Nhị vì có được huyết mạch tinh thạch mà đã chuẩn bị không thèm đến xỉa…”
“Đã đủ rồi!” Lôi Lâm gật gù, làm bộ không nghe thấy nửa câu nói sau của Tạp Toa: “Hai vị xin chờ một chút!”
Hắn đứng dậy, đi vào một hành khác.
Chờ đến sau khi Lôi Lâm đi rồi, hai nữ thuật sĩ đều yên lặng.
Mặc dù biết toàn bộ tháp phù thủy đều nằm trong sự khống chế của Lôi Lâm, bên trong lại càng như vậy, nhưng có người ở đây hay không, cảm giác luôn không giống nhau.
Đồng thời, hai người phụ nữ này dường như còn hi vọng đối thoại của bọn họ có thể thông qua tháp linh truyền đến chỗ Lôi Lâm.
“Thế nào? Yên tâm rồi chứ?”
Tạp Toa lười biếng ngả người vào ghế sa lon mềm mại, dưới áo bào mơ hồ lộ ra hai bắp đùi trắng như tuyết.
“Ừm!” Phù Nhị thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại có chút cảm giác mất mát.
“Trên thực tế, huyết mạch tinh thạch nhiều nhất chỉ giảm bớt được hiện tượng huyết mạch suy kiệt một thế kỷ, đến thời điểm đó vẫn không thể tránh khỏi. Đồng thời, hiệu quả sau nhiều lần sử dụng huyết mạch tinh thạch sẽ giảm mạnh, thậm chí cuối cùng sẽ hoàn toàn vô hiệu!”
Tạp Toa giống như đang đầu độc Phù Nhị: “Vì thế thủ đoạn bảo hiểm nhất vẫn là hấp thu máu mới! Mà với độ tinh khiết huyết mạch của Lôi Lâm, gia tộc của cô không cần lo lắng chuyện này trong mấy trăm năm tiê[s!”
“Sao cô không đi làm?” Trên mặt Phù Nhị nổi lên một tia đỏ ửng, nhưng không chút yếu thế hỏi ngược lại.
“Ta đương nhiên cũng muốn, nhưng không phải cô không nhìn thấy, hắn căn bản không mắc bẫy này. Ta có biện pháp gì?”
Tạp Toa thở dài, tiến lên vài bước, dùng ngón tay nâng nhẹ cằm Phù Nhị: “Nữ thuật sĩ đẹp đẽ thuần khiết như thế, tiểu tử kia cũng không động tâm, thật hoài nghi hắn có phải là tảng đá hay không đấy?”
“Tạp Toa tỷ tỷ cũng không kém…” Trong mắt Phù Nhị lóe lên ý cười, hai tay ôm eo đối phương.
“Xem ra ta cần phải cho co một bài học…” Tạp Toa cười xấu xa, hôn một cái lên môi Phù Nhị.
“...”
Thông qua tháp linh thấy cảnh này, Lôi Lâm không khỏi có chút không biết nói gì.
Những nữ thuật sĩ này quả nhiên rất điên cuồng, cũng rất biết chơi. Vì mê hoặc hắn mà có thể dùng tới bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Phi thường đáng tiếc chính là bởi muốn khống chế huyết mạch của mình nên chỉ có thể xem lại không thể ăn. Làm đáy lòng Lôi Lâm có chút buồn bực.
“Chẳng qua…” Khóe miệng Lôi Lâm hiện ra một tia cười xấu xa.
Trước đó hắn sợ sệt những nữ thuật sĩ kia thông qua kỹ xảo cùng vu thuật gì để đánh cắp huyết mạch của hắn nên hắn mới không dám lên giường cùng đối phương, nhưng từ khi thu được tư liệu nghiên cứu dung hợp huyết mạch của Lưu Sa tổ chức, hắn cũng nghiên cứu huyết mạch càng thêm sâu xa.
Chỉ cần cho hắn thêm một chút thời gian, hắn khẳng định có thể khai phá ra huyết mạch bản nguyên, kỹ thuật không tiết ra sinh mệnh hạt giống, đến lúc đó lại phối hợp với chíp, dù những nữ thuật sĩ kia đều là máy nghiền cũng đừng hòng lấy được thứ gì từ hắn.
Đến lúc đó, vẻ mặt tiền mất tật mang của những nữ thuật sĩ kia có lẽ sẽ phi thường đặc sắc.
Còn hiện tại sao?
Nhìn tình cảnh nóng bỏng trong màn ảnh, trong lòng Lôi Lâm mơ hồ có chút hỏa khí.
Xem ra tạm thời phải dặn dò Cổ Bột Lặc mua mấy nữ nô đẹp đẽ để dập lửa thôi.
Lôi Lâm luôn luôn không muốn để bản thân chịu thiệt. Tất cả luôn hưởng thụ đồ tốt nhất, dù ở phương diện nào cũng như vậy.
Dù sao, không thể hưởng sung sướng thì sống mãi có ý gì?
Tuy rằng trong người đang phát hỏa nhưng Lôi Lâm vẫn rất lịch sự đợi mười mấy phút sau mới lần thứ hai tiến vào phòng khách.
Trong phòng khách đã sớm thu thập sạch sẽ, ngay cả y phục trên người hai vị nữ sĩ đều vô cùng sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi, vẻ mặt cũng bình tĩnh, giống như trong khoảng thời gian này bọn họ không làm cả, chỉ đang lẳng lặng chờ đợi Lôi Lâm thôi.
Lôi Lâm cười cợt, mũi khẽ động.
Trong không khí, hắn ngửi được một mùi hương phi thường đặc biệt, mang theo mùi thơm, còn có mùi vị càng đặc biệt—— Mùi vị mà hắn hết sức quen thuộc.
Nhìn thấy động tác của hắn, trên mặt Tạp Toa cùng Phù Nhị không khỏi hiện ra một tia đỏ ửng.