Chương 792: Buổi đấu giá Lam Sơn (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 792: Buổi đấu giá Lam Sơn (2)

Mà người sáng lập ra thành Lam Sơn là Lam Sơn Vương, đây là một vị phù thủy Thần Tinh trung lập, gia tộc của vị này nắm giữ gần một nửa phòng đấu giá khu vực này.

Cứ cách mười mấy năm, ở tổng bộ thành Lam Sơn sẽ cử hành buổi đấu giá long trọng, đến lúc đó sẽ có rất nhiều kỳ trân dị bảo xuất hiện, hấp dẫn rất nhiều phù thủy vây đỡ.

Mà phía sau đấu giá hội kia, vị Lam Sơn Vương này còn có thể tổ chức một số hội trao đổi tư nhân loại nhỏ.

Loại hội trao đổi mang tính chất bí mật này có ngưỡng cửa rất cao, phù thủy cấp ba bình thường đều không thể tiến vào, thậm chí, rất nhiều phù thủy Thần Tinh của các thế lực khác đều sẽ lẫn vào trong đó, tìm kiếm tài nguyên chính mình cần.

” Buổi đấu giá Lam Sơn gần nhất sắp bắt đầu rồi, ta nhận được tin tức, ở đấu giá hội, có người hi vọng bán ra một khối tinh giới chi thạch to bằng đầu nắm tay. . .”

Tạp Toa nói tới chuyện này ra phi thường rõ ràng.

“Hơn nữa, cho dù Lôi Lâm cậu tay không mà quay về trên đấu giá hội, cũng có thể thử vận may trong hội trao đổi sau đó, nhiều phù thủy cao cấp như vậy, trên tay đều sẽ có tinh giới chi thạch là hàng dự trữ, đương nhiên, tiền đề là cậu có vật phẩm hấp dẫn đối phương. . .”

“Hội trao đổi khi nào thì bắt đầu, làm sao để thu được quyền hạn tiến vào, có hạn chế gì?”

Rất hiển nhiên, Lôi Lâm nổi lên hứng thú với hội trao đổi kia.

Trên tay hắn cũng thực sự tích góp được mấy thứ, cần bán ra chuyển thành ma thạch hoặc tài nguyên khác.

“Hội trao đổi sẽ bắt đầu sau khi đại hội đấu giá kết thúc, chỉ cần ở trong thành Lam Sơn, phù thủy cao cấp đạt đến yêu cầu nhất định đều sẽ được mời, đồng thời cậu yên tâm, toàn bộ hội trao đổi đều tiến hành dưới tình huống che dấu thân phận, không có bất kỳ hậu hoạn nào, Lam Sơn Vương các hạ đồng ý đảm bảo!”

Một vị phù thủy Thần Tinh trung lập bảo đảm, ở cả trung bộ đại lục đều có tín dự nhất định, Lôi Lâm cũng khá yên tâm.

Xem ra, vấn đề tài liệu luôn quấy nhiễu chính mình rất có thể có thể sẽ giải quyết ở thành Lam Sơn.

Đồng thời, khiêm tốn ngủ đông lâu như vậy, cũng đến lúc nên đi ra ngoài dạo.

Lôi Lâm tâm tình thật tốt lôi kéo Tạp Toa lần thứ hai rơi vào một vòng đại chiến mới. . .

“Lôi Lâm hầu tước đại nhân. . .”

“Lôi Lâm hầu tước, chào buổi chiều!”

Đi trên đường ở tổng bộ, khóe miệng Lôi Lâm mang theo nụ cười, thỉnh thoảng gật đầu chào hỏi đáp lại cùng các quý tộc thuật sĩ đi ngang qua, khiến thuật sĩ huyết mạch cấp thấp kia thụ sủng nhược kinh.

Hiện tại hắn ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi cũng coi như có chút danh tiếng, là đệ tử của Cát Nhĩ Bá Đặc và đột phá phù thủy hoá lỏng chỉ là thứ yếu, khiến thanh danh hắn vang dội là kỹ thuật bảo vệ hạt giống sinh mệnh.

Từ sau khi trải qua mấy nữ thuật sĩ như Tạp Toa cùng Mễ Lan Tháp kiểm nghiệm, những nữ thuật sĩ điên cuồng trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi kia đều rất ít khi tìm tới Lôi Lâm.

Nếu như chỉ vì hưởng thụ, trong gia tộc của các cô có nam sủng, thô lỗ, văn nhược, còn có khẩu vị đặc biệt là nam đồng thanh tú, có thể nói không thiếu gì cả, không cần trêu chọc Lôi Lâm.

Thậm chí, còn có rất nhiều nam thuật sĩ tìm tới Lôi Lâm, đưa ra điều kiện phong phú, hi vọng có thể thu được thành quả nghiên cứu của hắn.

Đương nhiên đều bị Lôi Lâm khéo léo từ chối.

Không nói từ những thành quả nghiên cứu kỹ thuật này có thể bị nhòm ngó đến huyết mạch của hắn, chỉ là hậu quả khi đắc tội với các nữ thuật sĩ trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi kia đã để Lôi Lâm có chút tránh không kịp.

Chính mình dùng còn được, nhưng một khi công bố ra, thì chính là khiêu khích tất cả nữ thuật sĩ trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, Lôi Lâm mới không ngốc như thế.

“Xin chào! Mễ Lan Tháp các hạ!”

Từ xa, Lôi Lâm nhìn thấy một người quen, lập tức tiến lên chào hỏi.

“Là Lôi Lâm các hạ à! Ha ha. . . Ngày hôm nay khí trời thật tốt, ta đột nhiên nhớ ra mình còn có một thí nghiệm, tha thứ cho tôi không tiếp được!”

Mễ Lan Tháp cười ha hả, kiếm cớ rời đi.

Nhìn bóng lưng vô hạn mê hoặc của đối phương, Lôi Lâm chà xát ngón tay, dường như đang nghĩ lại mùi vị của đối phương ở trên giường, khóe miệng không khỏi hiện ra một nụ cười xấu xa.

Ln trước, hắn đã thu thập đối phương vô cùng thê thảm.

Bây giờ nhìn lên, Mễ Lan Tháp cũng đã sinh ra bóng ma đối với hắn.

Một đường đi chậm, đi tới trước biệt thự của Cát Nhĩ Bá Đặc.

Lôi Lâm đang muốn gõ cửa, đột nhiên cửa lớn kéo ra, một bóng người từ trong biệt thự đi ra, suýt chút nữa đã va phải Lôi Lâm.

“La Tân học trưởng!”

Lôi Lâm quan sát tỉ mỉ La Tân hiện tại, gợn sóng hóa tinh trên người đối phương hết sức rõ ràng, xem ra đã hoàn toàn đứng vững ở giai cấp, đồng thời, mạch máu trên trán La Tân càng thêm lớn và rõ ràng, dấu ấn màu đen dần hiện ra ánh sáng lộng lẫy quỷ dị.

“Lôi Lâm à!” La Tân cười cợt, bắp thịt trên mặt có chút cứng ngắc, giống như đã rất lâu không làm ra vẻ mặt này.

“Ta còn có một số việc cần đi trước! Lão sư đang ở bên trong!”

La Tân nói mấy câu cùng Lôi Lâm rồi vội vã rời đi.

Nhìn bóng lưng La Tân rời đi, trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ suy nghĩ.