Chương 796: Thử tay nghề (2)
“Phù thủy nhân loại luyện thể cao cấp như thế, đúng là rất hiếm thấy!”
Sắc mặt Lôi Lâm có chút thận trọng, vu trận luyện thể luôn luôn là độc quyền của những man tộc thú nhân kia, phù thủy nhân loại bình thường thường chỉ hi vọng lợi dụng sức mạnh vu thuật để phá hủy kẻ địch.
Mà phù thủy có thể như đầu hổ này, tăng tố chất thân thể của chính mình lên tới trình độ như thế này, ở trung bộ đại lục không phải là không có, nhưng lại tương đối ít thấy.
Thông thường, phù thủy bọn hắn đều không quá coi trọng sức mạnh và nhanh nhẹn, chỉ có thể chất là được để ý hơn, bởi vì thân thể là cơ sở gánh chịu lực lượng tinh thần.
Đương nhiên, nhóm thuật sĩ bởi truyền thừa khác nhau nên khá để ý đến phương diện này, mà Lôi Lâm càng cố gắng tôi luyện bản thân, đề cao sức mạnh và nhanh nhẹn tới cực hạn.
“Uống!” Lôi Lâm rút trường kiếm Vẫn Lạc, trực tiếp dựa vào sức mạnh thân thể của chính mình, sử dụng sát chiêu trong thập tự kiếm thuật.
“Thập tự trảm!” Ánh sáng lớn màu đen hình chữ thập cắt phá bầu trời, mang theo độc tố Khoa Mạc Âm khủng bố, chém viên đạn pháo không khí thành phấn vụn, mà dư âm tiếp tục nhào tới phù thủy đầu hổ.
“Gào!” Phù thủy đầu hổ dùng hai tay ôm đầu, trực tiếp vọt tới.
Răng rắc! Giống tiếng pha lê bị đánh nát, ánh sáng lộng lẫy trên người phù thủy đầu hổ lóe lên, trực tiếp đánh cho thập tự kiếm quang vỡ nát.
“Xì xì!” Trên cánh tay của hắn, hiện ra mấy vết rạch nhỏ, mơ hồ còn có tiếng ăn mòn và khói trắng không ngừng bốc lên.
Mà phù thủy đầu hổ không chút kiêng kỵ, trong nháy mắt đã vọt tới trước người Lôi Lâm.
” Thể chấ rất cao t!” Muốn chống lại độc tố từ Khoa Mạc Âm cự xà, ngoại trừ kháng tính vu thuật của bản thân ra, thể chất ít nhất phải đạt một trăm điểm trở lên.
Đồng thời sức mạnh và nhanh nhẹn của đối phương cũng vượt xa 30 điểm, xem tình huống này thì hắn còn tinh thông một số kỹ xảo giết người của người bình thường thế tục, khiến ánh mắt Lôi Lâm sáng lên.
“Chết đi cho ta!” Lúc này tay phải của phù thủy đầu hổ đã hoàn toàn biến thành một con hổ trảo lớn, đánh tới đầu Lôi Lâm.
Hổ trảo lớn giống như cối xay loại nhỏ, lợi trảo bên trên mang theo ánh sáng lộng lẫy sắc bén, còn có ánh sáng vu thuật phù văn loé lên.
Ầm! Hổ trảo bị một bàn tay mạnh mẽ tiếp được, vững vàng ngừng lại ở giữa không trung.
Tuy rằng thể hình Lôi Lâm thon dài, nhưng sau khi so với đối phương đang ở trạng thái thú nhân thì có vẻ nhỏ bé hơn, bàn tay cũng giống tay nhỏ của trẻ con.
Nhưng chính là một bàn tay không đáng chú ý như thế, lại tóm chặt lấy lợi trảo của phù thủy đầu hổ, khiến đối phương không thể tiếp tục tiến lên nửa bước.
“Làm sao có thể?” Ông lão ở xa vừa mới đối phó lại sủng vật bóng tối của chính mình xong, nhìn thấy cảnh này không khỏi kinh ngạc thốt lên một tiếng.
Ông ta biết rõ ràng sức mạnh của vị bằng hữu này.
Vị phù thủy đầu hổ kia đã từng dựa vào trạng thái bán thú hóa này đánh chết tươi một con sinh vật cấp ba nổi tiếng về sức mạnh.
Loại tình cảnh kia, hiện tại ông lão ày hồi tưởng lại cũng là chấn động không ngớt, nhưng hiện tại, phù thủy đầu hổ toàn lực công kích lại bị đối phương dùng một tay tiếp được, nhìn vẻ mặt đối phương lại có vẻ phi thường dễ dàng.
“Cho dù là thuật sĩ, cũng không thể có sức mạnh kinh khủng như vậy, lẽ nào đối phương cũng là một phù thủy luyện thể?”
Ông lão nhìn Lôi Lâm, cảm giác mình càng ngày càng không nhìn thấu đối phương.
“Sao. . . Làm sao có thể?” Mà càng thêm khiếp sợ hơn so với ông lão là chính phù thủy đầu hổ.
Đối với với sức mạnh của mình, hắn rất có lòng tin, dù trước mặt là phù thủy hợp kim dày mấy mét, dưới chiêu này của hắn cũng chỉ có thể bị cắt đứt chẳng khác nào đậu hũ, nhưng hiện tại. . .
“Không có gì là không thể!”
Trên tay Lôi Lâm bỗng nhiên dùng sức, “Răng rắc!” Cánh tay của phù thủy đầu hổ đột nhiên vặn vẹo thành một độ cong quỷ dị.
“Người và động vật khác nhau là điểm giỏi về chế tạo cùng lợi dụng công cụ! Ngay cả điểm ấy cũng không hiểu thì sức mạnh to lớn hơn nữa cũng chỉ là một kẻ ngu!”
Lôi Lâm nhìn phù thủy đầu hổ hét thảm, trên mặt có vẻ thương hại.
Mà ở sau lưng của hắn, hai cánh tay bóng tối màu đen đang bám vào tay phải của hắn, sức mạnh cuồn cuộn không ngừng truyền vào vào.
Tuy rằng sức mạnh của hắn chỉ có 30 điểm, nhưng Lôi Lâm hoàn toàn có thể lợi dụng sức mạnh vu thuật để trợ giúp chính mình tạm thời phá vỡ giới hạn.
Dù sao, bản chất của hắn vẫn là thủy, mà không phải chuyên môn tranh đấu.
“Kẻ không theo kịp thời đại nhất định sẽ bị quét đến trong đống rác!”
Lôi Lâm thở dài, kéo lấy hai tay của phù thủy đầu hổ, rồi nhấc hắn lên.
“Không được! Nhanh đi cứu Bác Khắc Kim!”
Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, dù sao Lôi Lâm cùng phù thủy đầu hổ đều là phù thủy có trị số nhanh nhẹn vượt qua 30 điểm, từ khi đối phương xung phong, Lôi Lâm đánh ra thập tự trảm, lại tới lúc đối phương vọt tới trước mặt Lôi Lâmrồi bị mạnh mẽ phản kích, chỉ tốn không tới mấy giây mà thôi.
Cho dù là Thác Lan, cũng trong lúc nhất thời cũng chưa kịp phản ứng.
Ngay cả ả cũng không nghĩ tới, một phù thủy cấp ba sẽ bị Lôi Lâm đánh bại nhanh như vậy.
“Bóng đen tật hỏa!”
Lôi Lâm đương nhiên sẽ không cho bọn hắn cơ hội này, đã chuẩn bị kỹ càng vu thuật đánh ra từ lâu.
Tường lửa màu đen trong nháy mắt nhấn chìm hai phù thủy cấp ba xông lên.