Chương 798: Ngón tay tử vong
“Nghe đồn, sau khi phù thủy cấp ba tiến vào hóa tinh đều sẽ sinh ra biến hóa thoát thai hoán cốt, thực lực tăng vọt, bây giờ nhìn lại quả nhiên chính xác!”
Lôi Lâm nghiêm túc nhìn chằm chằm máu tanh vương tọa sau lưng Thác Lan.
Ngụy lĩnh vực này của đối phương vốn đã sớm bị trường lực hoảng sợ chèn ép, gần như sắp vỡ nát.
Nhưng hiện tại, toàn bộ lĩnh vực tăng vọt, đặc biệt vương tọa màu đỏ sậm to lớn kia dường như đã ngưng tụ thành thực chất, uy nghiêm tản ra hơn xa lúc trước, thậm chí mơ hồ vượt qua trường lực hoảng sợ.
“Ha ha! Rất tốt! Đây mới là đối thủ ta muốn!”
Trên chiến trường này, lần thứ nhất Lôi Lâm cảm nhận được áp lực.
Nhưng trên mặt hắn lại hiện ra nụ cười vui vẻ.
Hiện tại Thác Lan có lực lượng tinh thần tăng vọt, đột phá hóa tinh thì mới là đối thủ chân chính mà hắn muốn!
“Đến đây đi! Để ta xem thực lực chân chính của phù thủy hóa tinh một chút!”
Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ cuồng nhiệt, trên người có một tầng vảy màu đen bao vây, bên ngoài lớp vảy có rất nhiều ánh sáng phù văn hình thành một màng sáng màu đen, tạo thành hai tầng phòng ngự.
Đối mặt với phù thủy hóa tinh, hắn cũng không dám ẩn giấu gì.
“Như ngươi mong muốn!” Túc này trong mắt Thác Lan cũng có hai hàng chất lỏng màu đỏ chảy ra, giống huyết lệ vậy , khiến cô ta nhìn càng dữ tợn.
Phì!
Hai bóng người trong nháy mắt hóa thành tia sáng màu đen, va chạm vào nhau.
Tiếng nổ vang chói tai và gợn sóng năng lượng khổng lồ không ngừng lan ra bốn phương tám hướng…
“Lôi… Lôi Lâm đại nhân, lại mạnh như thế?”
Mà Đạt Mạn đứng ngoài nơi đóng quân vẫn có thể nhìn thấy cảnh tượng khủng bố bên trong, miệng hắn há thật to, nhưng không thốt ra được một lời nào.
Thác Lan là nhân vật số hai của bàn tay báo thù! Nghe đồn thực lực đã đạt đến phù thủy hoá lỏng đỉnh cao!
Không chỉ là cường giả thành danh nhiều năm, thậm chí, bên ngoài sớm đã có lời đồn rằng trọng phạm bị Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi truy nã này đã sớm lên cấp hóa tinh!
Mà Lôi Lâm lại có thể đánh ngang tay cùng đối phương. Thậm chí còn hơi chiếm thượng phong? Đây là thực lực như thế nào?
Lúc này ý nghĩ duy nhất của Đạt Mạn chính là hắn nhất định phải ôm chặt cái đùi vàng Lôi Lâm này, vì việc này mà không tiếc bất kỳ đánh đổi nào!
“Đã ghi chép xong trường lực Hóa tinh! Bắt đầu thu thập tham số chiến đấu của đối phương!”
Mà lúc này, Lôi Lâm đang không ngừng va chạm cùng Thác Lan, vẻ mặt cũng không hề thoải mái.
Mặc dù Thác Lan dựa vào bí pháp để tiến vào hóa tinh, nhưng thực lực của ả mạnh nằm ngoài dự đoán của hắn.
Đối phương không chỉ dùng lực lượng tinh thần hoàn toàn kết tinh hình thành áo giáp ở trên người, thậm chí ngay cả các vu thuật khác đều được tăng cường khủng bố.
Xem ra, lời đồn sau khi tiến vào hóa tinh là có thể thoát thai hoán cốt là sự thực.
Đồng thời, Thác Lan còn có quyết tâm muốn đồng quy vu tận với Lôi Lâm mà chiến đấu, căn bản không để ý tới bản thân, ả điên cuồng đấu pháp cũng khiến Lôi Lâm bị quấy nhiễu.
Nhưng bất kể nói thế nào, dựa vào bí pháp để tiến vào hóa tinh, nhất định sẽ có cực hạn!
Từng dòng máu màu đỏ không ngừng mà từ trên người Thác Lan chảy xuống, nhỏ xuống đất khiến mặt đất bị nhuộm thành màu đỏ ngầu, thậm chí lượng máu chảy đã sắp đạt tới một nửa lượng máu của thân thể. Nếu là một người bình thường, thương thế nghiêm trọng như thế sợ là đã sớm chết rồi. Cho dù Thác Lan là phù thủy, hiện tại trạng thái cũng tuyệt không dễ chịu.
Bí kỹ mạnh mẽ áp súc lực lượng tinh thần, sớm tiến vào hóa tinh, sao có thể không có đánh đổi gì?
Dù là thân thể của đối phương đột nhiên chia năm xẻ bảy, Lôi Lâm cũng sẽ không cảm thấy kinh ngạc chút nào.
“Bóng đen tật hỏa!”
Ngọn lửa màu đỏ sậm mãnh liệt kịch liệt, mà dựa vào vu thuật này, Lôi Lâm lập tức kéo dài khoảng cách với đối phương.
Cẩn thận nhìn số liệu mà chíp đang ghi chép, trên mặt Lôi Lâm lộ vẻ tươi cười, hắn quay đầu, nhìn Thác Lan cách đó không xa đã biến thành huyết nhân, sắc mặt trắng bệch: “Cô là một đối thủ làm người tôn kính! Nhưng rất đáng tiếc…”
Cảm thụ được hơi thở sự sống trên người Thác Lan đang nhanh chóng yếu đi, thậm chí sắp rơi khỏi cảnh giới hóa tinh. Lôi Lâm không khách khí nữa.
“Một hạng thí nghiệm cuối cùng: lực sát thương của Ngón Tay Tử Vong đối với phù thủy hóa tinh!”
“Thí nghiệm bắt đầu, đang thu thập số liệu!” Chíp cẩn thận chấp hành mệnh lệnh của Lôi Lâm.
Vu thuật khủng bố trước đó dùng để công phá phòng ngự vu trận khiến Bàn Tay Báo Thù không ứng phó kịp, lần thứ hai xuất hiện trên tay Lôi Lâm.
Hạt năng lượng căn bản kinh khủng hội tụ. Hình thành điểm sáng màu đen ở trên đầu ngón tay Lôi Lâm.
“Vu thuật cấp ba —— Ngón Tay Tử Vong!”
Lôi Lâm khẽ thở dài, đưa tay điểm tới Thác Lan.
“Bí pháp! Tinh thuẫn!”
Thác Lan mặc dù biết dự định của Lôi Lâm, nhưng bản năng cầu sinh, còn có cừu hận đối với Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, đều đang thúc đẩy ả buông tay chiến một trận.
Một tấm khiên lực lượng tinh thần óng ánh, hiện lên phía trước Thác Lan, bên trên còn đang lóe lên ánh sáng phù văn.
Ầm!
Trong nháy mắt khi ngón tay Lôi Lâm điểm ra, ánh sáng tử vong màu đen đã bắn tới trước mặt Thác Lan, va chạm vào tấm khiên từ lực lượng tinh thần kết tinh.
Răng rắc!
Một lỗ hổng cỡ ngón tay lập tức xuất hiện trên mặt khiên, rất nhiều dấu vết rạn nứt dọc theo lỗ hổng không ngừng lan tràn giống mạng nhện.
Ba! Ba! Ba!
Giống trang giấy bị đâm thủng, ánh sáng tử vong liên tiếp xuyên qua tấm khiên lực lượng tinh thần, đi tới trước mặt Thác Lan.
“Mùi vị của tử vong sao?”
Trong mắt Thác Lan xuất hiện thất thần, nhưng ngay lập tức lại bị ngọn lửa thù hận kinh khủng thay thế.
“Cho dù là tử vong, ta cũng không cam lòng khuất nhục chết đi như thế, ngay cả một vết thương cũng không thể khiến đối phương chịu!” Thác Lan gào thét, trên người bùng lên ngọn lửa màu đỏ ngòm.
“Hồn tế! Cừu hận hỏa diễm, quả nhiên đã che đậy lý trí của ả!”
Sắc mặt Lôi Lâm nghiêm túc, trong nhận thức của phù thủy, tử vong cũng không phải kết thúc, rất nhiều linh hồn của phù thủy cao cấp sau khi tử vong sẽ trở về tinh giới, chờ lần sau sống lại.
Mà hồn tế là bí thuật chuyên môn nhằm vào linh hồn.
Thông qua đốt cháy linh hồn bản nguyên của mình, thậm chí là chân linh để thu được sức mạnh ngắn ngủi!
Làm như thế chính là chôn vùi một tia hi vọng cuối cùng của mình.
Xem ra, vị phù thủy tên là Thác Lan này căm hận Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi không phải bình thường.
Hầu như trong nháy mắt ngọn lửa màu đỏ như máu bốc cháy lên, khí tức quái dị lập tức lan tràn ra khắp nơi.
Một viên tinh thạch đỏ như màu máu từ trên trán Thác Lan nổi lên rồi nổ tung, huyết tương nghênh đón ánh sáng tử vong.
Ánh sáng tử vong màu đen va chạm tới tinh thạch đỏ như màu máu đánh.
Toàn bộ không gian hơi động, giống chưa từng xảy ra chuyện gì.
Mà sau khi Lôi Lâm ngẩn ra, sắc mặt lập tức biến đổi, thầm kêu một tiếng không ổn rồi nhanh chóng lùi lại.
Oành!
Tiếng vỡ vụn giống pha lê vỡ nát vang lên, ở nơi tinh thạch đỏ như màu máu vừa nãy va chạm với ánh sáng tử vong dường như xuất hiện một hố đen, hút tất cả mọi thứ vào.
Trong nháy mắt, hư không lập tức bắt đầu vặn vẹo.
Sau khi bỗng nhiên co rút lại là bạo phát khủng bố!
Ầm ầm ầm! Đám mây hình nấm to lớn hố đen kialàm trung tâm, từ từ bay lên bầu trời, trùng kích cực lớn xẹt qua mặt đất, quét ngang tất cả đồ vật trên đất.
Đạt Mạn ở phía ngoài xa nhất đang quan chiến không kịp kêu to một tiếng đã trực tiếp bị làn sóng lớn bao phủ.
Vụ nổ trước đó tạo ra vết nứt không gian khủng bố bắt đầu lít nha lít nhít xuất hiện ở đây, dù là đồ vật gì bị vết nứt chạm vào sẽ lập tức biến mất không còn tăm hơi.
Thời khắc này, bầu trời đang gầm thét, đại địa đang run rẩy.
Chờ thêm mười mấy phút, dư âm từ vụ nổ lần này mới dần dần tản đi.
Xoẹt! Giữa hư không lóe lên ánh sáng, thân ảnh Lôi Lâm bỗng dưng nổi lên.
Chỉ là lúc này sắc mặt hắn vô cùng khó coi, trong va chạm khủng bố, hắn cũng bị dư âm từ vụ nổ tung ảnh hưởng, chịu thương thế không nhẹ không nặng.
Còn đối thủ Thác Lan của hắn bởi nằmở trung tâm vụ nổ tung mà đã hài cốt không còn rồi.
Không nói những thứ khác, chỉ sử dụng loại bí thuật khủng bố kia, hơn nữa cuối cùng còn triệt để bạo phát, không tiếc linh hồn bị dập tắt mà sử dụng hồn tế, dù Thác Lan tiếp tục sống sót từ vụ nổ cũng tuyệt đối không sống được lâu nữa đâu.
“Thực sự đáng tiếc…”
Lôi Lâm thở dài, trên mặt lại không thấy vẻ uể oải gì, đối với hắn mà nói, mục đích của nhiệm vụ lần này đã hoàn thành, tuy rằng kết cục có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn nằm trong khống chế.
Hắn hạ xuống mặt đất, chân đạp lên một khối nham thạch bị đốt thành màu đen.
“Đạt Mạn, đi ra!”
“Đại nhân, xin hỏi có gì phân phó?” Mặt đất khẽ động, thân ảnh Đạt Mạn từ lòng đất chui ra.
Vừa nãy khi vụ nổ xảy ra, hắn may nằm đứng ngoài rìa, bản thân lại là phù thủy, bởi vậy mới có thể tiếp tục sống sót, nhưng trên người cũng bị thương nghiêm trọng.
Từ góc độ của Lôi Lâm đến xem, y phục trên người Đạt Mạn đã rách nát, trên da lộ ở cũng tràn đầy vết bỏng, nhìn có chút khủng bố.
“Chuyện lần này, ngươi viết thành báo cáo đưa lên đi! Ta còn có việc, trước tiên sẽ không trở về tổng bộ.” Lôi Lâm phân phó nói.
Nếu như đã hoàn thành nhiệm vụ, vậy khẳng định là cần người chứng minh.
“Tuân mệnh, đại nhân!” Những chuyện này là việc của đầu lĩnh tình báo, Đạt Mạn đồng ý cực kỳ nhanh.
“Còn có, nữ phù thuỷ kia xử trí như thế nào?”
“Con kiến nhỏ kia? Phát cái truy nã đi!” Lôi Lâm nghĩ đến học đồ của Thác Lan, cũng không quá chú ý.
Một phù thủy cấp thấp muốn tạo thành uy hiếp cho hắn, ít nhất cần năm trăm năm! Không nói đến lúc đó Lôi Lâm đã lên cấp càng kinh khủng hơn, chính là đối phương có thể sống đến vào lúc ấy hay không cũng là rất khó nói.
“Được rồi…”
Tuy rằng Đạt Mạn rất muốn nói ra lời muốn nương nhờ nhưng khi đối mặt với Lôi Lâm thì không biết làm sao, cả người hắn lại có chút run rẩy, dự định vốn có cũng không nói ra được.
Hiện tại Lôi Lâm mang theo áp lực khổng lồ đánh giết Thác Lan, cho dù là phù thủy cấp ba bình thường nhìn thấy hắn đều sẽ cảm thấy có chút không thoải mái.
Đồng thời, thương thế trên người tuy rằng không nặng, nhưng cũng là phiền phức, nhất định phải mau chóng giải quyết.
“Nơi này giao cho anh đến khắc phục hậu quả!”
Lôi Lâm lạnh nhạt nghĩ, thân hình biến mất ở tại chỗ, chỉ để lại Đạt Mạn với vẻ mặt không cam lòng cùng hối hận…