Chương 815: Giao dịch (1)
Lôi Lâm chú ý tới, sau khi hai tên phù thủy rời đi, hai phù thủy khác trong động đá cũng có mấy kẻ lén lút đi theo, hiển nhiên là dưới ích lợi thật lớn thì đám phù thủy cũng không ngại tình cờ làm giặc cướp.
“Đáng tiếc, so với Áo Khắc gia tộc, thủ đoạn của đám người này vẫn quá thấp kém a…”
Lôi Lâm thở dài, lần thứ hai nhìn lên trên đài cao.
Sau khi phù thủy kia rời đi, một chùm sáng màu đen khác lập tức hóa thành lưu quang, chiếm lấy vị trí, từ bên trong lộ ra một giọng đàn ông: “Chư vị các hạ, ta muốn đưa ra đồ vật chính là…”
Lôi Lâm vẫn thờ ơ lạnh nhạt, đồ vật ở đây đưa ra ở đây thường cao cấp hơn so với buổi đấu giá, thậm chí còn có rất nhiều trân phẩm, là các vật trước đó nghe đồn đã tuyệt tích.
Đồng thời, những vật này đều khá rẻ, rất nhiều phù thủy cũng muốn cầu lấy vật đổi vật, thậm chí đồng ý đổi lấy một số tài liệu quý giá có giá trị thấp hơn 1 cấp.
Có rất ít phù thủy chấp nhận dùng vật phẩm trao đổi gì cũng nhận, thậm chí ngay cả ma thạch đều muốn như phù thủy lúc trước, đại đa số đều là chỉ định một loại tài nguyên đặc biệt nào đó.
Mà không có vật phẩm chỉ định thì dù có ra giá bao nhiêu ma thạch cũng sẽ không đổi, cuối cùng chỉ có thể tiếc nuối rời đi.
Nhưng phải nói là vật phẩm trong lần hội trao đổi này tuy rằng đều là tinh phẩm, nhưng xác suất mỗi lần thành giao suất cũng không cao lắm.
Đến giữa buổi, rốt cục đến lượt Lôi Lâm.
Hắn trầm ngâm đi tới đài cao, trong lòng đã sớm nghĩ kỹ vật phẩm chuẩn bị biểu diễn.
Một vương miện cổ điển màu đen hình thức cho nữ, còn có mấy ống thuốc sặc sỡ, trôi nổi từ trên tay hắn.
“Ma khí —— Vương miện Hắc Ám Tinh Linh, có hiệu quả ẩn nấp quần thể kinh người, còn có thuốc nhiên huyết, thuốc thần thánh!”
Lôi Lâm đẩy tay một cái, những vật này đều lơ lửng giữa không trung, dập dờn tỏa ra ánh sáng lộng lẫy mê người.
“Tất cả những thứ này. Ta hi vọng đổi lấy một phần tinh giới chi thạch, hoặc là có thể được manh mối về tinh giới chi thạch…”
Hắn lấy ra những thứ này là đã trải qua đắn đo suy nghĩ. Trong này, mấy loại như thuốc nhiên huyết đều là thuốc đỉnh cấp. Với trình độ dược tề tông sư của hắn, chỉ cần thu thập đủ tài nguyên, lại luyện chế ra cũng không phải việc khó.
Mà Hắc Ám Tinh Linh vương miện, tác dụng của ma khí này đối với hắn rất nhỏ, năng lực của bản thân cũng không phù hợp, lại là đồ vật ở Ám Cực Vực, phù thủy ở trung bộ đại lục tuyệt đối không nhận ra lai lịch, rất thích hợp ra tay.
Còn các trân phẩm huyết mạch khác hay huyết mạch tinh luyện kia có dấu vết thực sự quá rõ ràng, cũng rất dễ dàng bại lộ, không phải vạn bất đắc dĩ, Lôi Lâm cũng không muốn lộ ra những thứ này.
Không thể không nói, đồ vật mà Lôi Lâm lấy ra có tính thực dụng rất mạnh, vương miện hắc ám Tinh Linh dù thế nào cũng là một ma khí, có giá trị rất cao.
Nhưng những thứ này gộp lại, muốn đổi lấy tinh giới chi thạch thì có lẽ chỉ có thể đổi được một khối nhỏ như đầu ngón tay út, mà chỉ là đổi lấy tin tức thì lại có vẻ quá mức hào phóng.
Lôi Lâm tràn ngập chờ mong mà nhìn phù thủy bên dưới. Muốn dựng cánh cửa tinh giới, số lượng tinh giới chi thạch cần thiết e rằng bán hắn đi cũng không đủ, nhưng trước mắt hắn cũng không có hy vọng xa vời này, dù sao, xây dựng cánh cửa tinh giới là độc quyền của phù thủy Thần Tinh .
Bây giờ hắn chỉ hy vọng có thể thu được tài nguyên để tiến hành nghiên cứu trước, ở trình độ này, một chút tinh giới chi thạch là đủ rồi.
Thế nhưng độ khan hiếm của tinh giới chi thạch vẫn vượt ngoài dự liệu của Lôi Lâm. Vật phẩm hắn đưa ra tuy rằng khiến đám phù thủy ở dưới náo động, nhưng lại không có một phù thủy nào đồng ý đi ra trao đổi.
Mà chỉ dùng tin tức thì bọn họ lại cũng không có tư liệu chứng minh tính chân thật, không nên xem thường phù thủy, đối với khả năng phân biệt tình báo này, bọn hắn phi thường mẫn cảm, phù thủy ở bên dưới cũng không thể đưa ra tình báo giả để có thể đã lừa gạt Lôi Lâm.
“Ai…” Lôi Lâm thở dài trong lòng.
Mà đột nhiên, khóe mắt của hắn thoáng nhìn, dường như nhìn thấy một chùm sáng màu đen nào đó lấp lóe một hồi.
Trong lòng đại hỉ hắn, lập tức mệnh lệnh chip mở rộng phạm vi quét hình, thậm chí còn phát ra sóng gợn mê hoặc, dụ dỗ trên tinh tiết trùng người đối phương phối hợp.
Trong tầm nhìn của chíp, mơ hồ hiện ra thân ảnh một ông lão, mà dụ dỗ tinh tiết trùng trên người đối phương để thu thập được hình ảnh tuy rằng khá mơ hồ, nhưng Lôi Lâm vẫn có thể nhận ra đối phương, bởi vì ông lão này, trước đó Lôi Lâm đã từng thấy!
“Là Phàm Tư! Tộc trưởng của Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc?” Lôi Lâm giật mình, nhớ tới vẻ chần chờ của đối phương, sau đó xoay người đi xuống.
“Chư vị , ta muốn đưa ra vật là…”
Hắn vừa rời đi đài cao, một gã phù thủy khác lập tức vội vội vàng vàng đi lên đài, lấy ra vài phần tài liệu thân thể của sinh vật năng lượng cao, bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu…
Chờ các phù thủy ở đây đều đi lên giới thiệu một lượt xong, lúc này Lý Áo lại tuyên bố hội trao đổi tiến vào giai đoạn tự do trao đổi.
Gọi là tự do trao đổi, chính là phù thủy ở đây có thể nhận được một vị trí, bày vật mà mình muốn bán ra, rất giống quán vỉa hè.
Đây cũng là cơ hội cuối cùng cho các phù thủy lúc trước không thu hoạch được gì.