Chương 819: Hoắc Khả Thú (1)
” Ma hóa vật phẩm loại chứa đồ!”
Lôi Lâm nhanh chóng tìm trên thân thể của đối phương, sau đó ánh mắt sáng lên, kéo xuống khuyên tai đá quý màu đỏ trên lỗ tai đối phương.
Lực lượng tinh thần nhanh chóng đi vào trong tìm tòi, một khối tinh giới chi thạch nhỏ bằng móng tay xuất hiện trong mắt.
“Rất tốt!”
Quả nhiên, tình báo trước khi chết của Phàm Tư đều là giả dối, ông ta vẫn luôn mang tinh giới chi thạch trên người.
Không chỉ có như vậy, các tài liệu trong khuyên tai cũng có thể bỏ qua, nhưng có mấy phần tài liệu cũng khiến Lôi Lâm bất ngờ.
“Kim cương sứa. . .”
Nhìn một vật giống thủy tinh điêu khắc trong không gian này, trên mặt Lôi Lâm lộ ra nét mừng.
“Đây chân chính là tài liệu đỉnh cấp, đủ để tăng cường 35% xác suất phù thủy có lực lượng tinh thần hoá lỏng đột phá đến kết tinh, chẳng trách đối phương tự tin để lên cấp hóa tinh như vậy. . .”
Hắn không khỏi liếc mắt nhìn tình trạng của chính mình.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là thuật sĩ cấp ba (hoá lỏng) huyết mạch: Khoa Mạc Âm cự xà có sức mạnh: 30, nhanh nhẹn: 30; thể chất: 45. 5; tinh thần: 315. 6 pháp lực: 315(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định) ”
Hắn lên cấp hoá lỏng cũng đã một thời gian, đồng thời, lúc trước đều là thông qua sức mạnh huyết mạch tăng lên lực lượng tinh thần, không hề sử dụng một phần thuốc lực lượng tinh thần nào.
Trải qua một trăm năm lắng đọng, hiện nay lượng cặn thuốc trong thân thể hắn đều bị mài mòn gần hết rồi.
Chỉ cần sau khi trở về tiếp tục sử dụng thuốc, thì hắn có thể rất nhanh thỏa mãn yêu cầu lên cấp hóa tinh.
” Phàm Tư này dâng cho mình không ít thứ tốt!” Không chỉ như vậy, đối phương khổ cực chuẩn bị vật phẩm để đột phá hóa tinh, hơn một nửa cũng có thể bị Lôi Lâm trực tiếp sử dụng, cũng giúp hắn bớt đi bao nhiêu công sức tìm kiếm.
Lôi Lâm không khỏi cười to lên.
Vận mệnh kim tệ chỉ dẫn quả nhiên không sai, Phàm Tư này quả thực chính là ngôi sao may mắn của hắn, đương nhiên, bản thân Phàm Tư chắc chắn sẽ không nghĩ như thế.
“Tìm được rồi!”
Vào lúc này, kèm theo gợn sóng hóa tinh khủng bố, số năm cũng hạ xuống. Đứng ở trước mặt Lôi Lâm.
“Lý Áo không đến đây sao? Thực sự khiến ta thất vọng!” Lôi Lâm nhìn số năm, lắc lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
“Là ai cho mày lá gan, lại dám miệt thị uy nghiêm của một phù thủy hóa tinh? Cho dù mày vừa đánh giết một vị hoá lỏng đỉnh cao!”
Vẻ mặt số năm giống như được bao phủ một tầng sương lạnh, từng khí tức tinh thần nguy hiểm bắt đầu hội tụ trên người hắn.
“Có lẽ mày không biết, ta không chỉvừa đánh giết một tên cấp ba hoá lỏng, trước đây không lâu, ta còn đánh giết một tên phù thủy đột phá hóa tinh!”
Lôi Lâm nói ra lời nói khiến số năm hoàn toàn biến sắc: “Đúng dịp, hàng mẫu lúc trước vẫn còn có chút yếu, lại thêm một người cũng không tệ. . .”
Số năm nhìn Lôi Lâm hờ hững bật cười, đột nhiên cảm giác mình giống như đã nhận làm một chuyện ngu xuẩn.
Nhưng đã không kịp rồi, một điểm ánh sáng màu đen nguy hiểm tụ lại trên ngón tay Lôi Lâm. . .
. . .
“Áo Khắc gia tộc, các ngươi nhớ kỹ cho ta!”
Một nơi khác, một phù thủy mũi ưng đang nhanh chóng chạy trốn, trên người đầy vết thương khủng bố, còn có dấu vết do vu thuật tàn phá tạo thành.
Tuy rằng hắn đã đạt đến cảnh giới hóa tinh. Thậm chí khoảng cách để lực lượng tinh thần đạt đến hóa tinh đỉnh cao cũng chỉ cách xa một bước, nhưng bị ba tên phù thủy hóa tinh khác vây công, vẫn phải bại trận, thậm chí bị trọng thương.
Đặc biệt Lý Áo cầm đầu, hắn mang theo một con sinh vật năng lượng cao, có thể nói là ác mộng của vị phù thủy này, phần lớn thương thế trên người hắn đều là đến từ sinh vật năng lượng cao kia.
Càng khiến trong lòng hắn kinh nộ chính là dù hắn chạy trốn thế nào, hoặc là thay đổi khí tức, đều sẽ bị Lý Áo đuổi theo, điều này chứng tỏ trên người hắn khẳng định bị đối phương động tay chân.
Đáng tiếc dù hắn điều tra kiểu gì cũng không phát hiện được. Thậm chí ngay cả thông tin đều bị hạn chế, loại chênh lệch này làm hắn phát rồ.
“Áo Khắc gia tộc. Loại thủ đoạn buồn nôn này của bọn mày, ta nhất định phải tuyên bố ra ngoài!”
Mũi ưng nhìn ba người Lý Áo ép tới càng gần, điên cuồng hét lên.
“Mày không có cơ hội đó!”
Trên mặt Lý Áo đuổi ở phía sau lóe lên vẻ tàn nhẫn, sóng năng lượng khủng bố hội tụ ở trên người.
Mà bóng mờ một con quái thú từ sau lưng của ông ta hiện lên, dần dần ngưng tụ, che ở phía trước phù thủy mũi ưng.
“Cạc cạc!” Con quái thú kia gầm rú, phát ra âm thanh khó nghe.
Đây là một quái thú tương tự tổ hợp giữa lang và bạch tuộc, có đầu và thân của thanh lang, hạ thân lại là rất nhiều xúc tu mang theo giác hút, màu trắng bạch làm người tê cả da đầu.
Hai mắt quái thú như bóng đèn màu xanh lục nhìn chòng chọc vào phù thủy mũi ưng, từng tia khói màu xanh đen từ giác hút tản ra.
Từng làn khói lại ngưng tụ đến trên thân phù thủy, hình thành một tầng chất dày đặc bám vào, khiến tốc độ của mũi ưng chậm lại.
“Cạc cạc! ! !” Xúc tu dưới hạ thân quái thú nở rộ giống hoa tươi, bắn nhanh tới mũi ưng. . .
Lý Áo rất hưởng thụ địa nhìn con quái thú này cắn nuốt phù thủy mũi ưng đầy tuyệt vọng vào bụng, cái bụng nhô lên, liên tục nhúc nhích, giống như đang tiêu hóa như nhau.
Mỗi lần nhìn những phù thủy này chửi bới, kinh hoảng, hoảng sợ, cuối cùng đều tránh khỏi không được số phận phải chết khi bị ông ta đuổi giết, đều khiến Lý Áo cảm thấy vô cùng sung sướng.