Chương 840: Đánh đâu thắng đó không gì cản nổi (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 840: Đánh đâu thắng đó không gì cản nổi (1)

“Vây quanh bọn chúng! Trận hình số hai!”

Có Phù Nhị chỉ huy, đoàn thuật sĩ Huyết Xà lập tức vây quanh ba tên hóa tinh khác trong vu trận.

Vưu Lợi An có thực lực hóa tinh và am hiểu đánh lén trợ giúp, ba tên phù thủy hóa tinh trong trận lập tức rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

“Hiện tại đến phiên bọn mày!”

Nhìn thấy ba phù thủy kia đã không có hy vọng chạy thoát, Lôi Lâm nhìn tới Hi Nhĩ và Phí Ân, trên mặt lộ ra nụ cười xán lạn.

Chỉ có điều vào lúc này, nét cười của hắn trong mắt hai phù thủy hóa tinh đối diện e là còn kinh khủng hơn nụ cười của ma quỷ.

“Hắc Nhĩ Chi Thứ!”

Sau khi nhìn thấy nụ cười của Lôi Lâm, biết đối phương tuyệt đối sẽ không bỏ qua nên hai người bọn hắn lập tức động thủ.

Hầu như chỉ trong nháy mắt, vo số gai nhọn màu đen lập tức nổi lên, dùng tốc độ như thuấn phát để bắn ra.

Xèo! Xèo! Xèo!

Vô số gai nhọn màu đen giống mưa xối xả bắn đến.

“Vô dụng!” Trên người Lôi Lâm bốc lên một tầng vảy màu đen, trên người vang rền một trận, còn có từng đốm lửa không ngừng hình thành.

Gai nhọn màu đen đâm lên trên người hắn lập tức gãy lìa, ngoại trừ khiến lớp vảy màu đen xuất hiện mấy điểm trắng thì hầu như không có bất cứ hiệu quả nào.

Bản thân Lôi Lâm có thể chất kinh người đến cực điểm, hầu như có thể mạnh mẽ chống đỡ vu thuật cấp 1 cấp hai, hơn nữa phòng ngự của Khoa Mạc Âm chi lân từng sau khi cường hóa, dù là phù thủy cấp ba hóa tinh, nếu như không phải vu thuật chuẩn bị thời gian dài, thì sẽ hầu như không có bất kỳ tác dụng gì đối với hắn.

Trong cơn màu đen mưa xối xả, Lôi Lâm dường như đã hóa thân thành một cự thú man hoang, một đường bắn ra từng đốm lửa nhỏ đi tới.

Loại tư thái hung mãnh này nhất thời khiến hai phù thủy đối diện khiếp sợ.

“Làm sao bây giờ? Nhanh nghĩ cách đi!” Hi Nhĩ quay sang quát Phí Ân, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng chảy xuống.

Hắn phi thường rõ ràng vu thuật của mình có hiệu quả khủng bố thế nào, nhưng đối với phương chỉ dựa vào một tầng vảy đã ngăn được. Thân thể của đối phương rốt cuộc đã đạt đến trình độ nào?

E là cũng chỉ có những phù thủy Thần Tinh trong truyền thuyết kia, trải qua lực lượng linh hồn cải tạo thân thể mới có thể so sánh được đi?

“Đại địa lao tù!” Một mặt khác Phí Ân cũng không nhàn rỗi, từng tinh thể màu vàng đất hiện lên quanh thân thể hắn, từng âm tiết khó đọc không ngừng từ trong miệng hắn phun ra.

Chờ đến hắn ngâm xong, đại địa run rẩy, bùn đất vỡ ra, lộ ra kết cấu óng ánh ngọc thạch ở trong.

Giống lao tù bằng bảo thạch đầy hào quang óng ánh, đột nhiên bao trùm xuống, nhốt Lôi Lâm ở trong.

“Bùn đất Tinh Linh! Nghe ta dặn dò, triệt để vùi lấp hắn dưới thâm uyên. . .”

Trên mặt Phí Ân chợt lóe lên vui mừng, lại lập tức sử dụng càng nhiều vu thuật, rất nhiều tia sáng màu vàng đất nhấp nhoáng. Lượng lớn thổ đất đá hình thành nham thạch càng lớn hơn, chôn chặt lao tù ở dưới, thậm chí mặt đất cũng nứt ra khe hở, giống như muốn chôn vui hoàn toàn lao tù kia.

“Làm rất khá! Phí Ân!” Hi Nhĩ đứng gần đó hưng phấn kêu lên, nhưng hắn lại lập tức liền nhìn thấy khuôn mặt tươi cười miễn cưỡng của đồng bạn.

“Cẩn thận! Hắn đang giãy dụa, ta sắp không khống chế được!”

Ầm! Ầm! Ầm!

Sau tiếng nổ tung làm người ta sợ hãi, đất đá lại nhô lên, hình thành từng vết rạn nứt.

Nhưng vết rạn nứt lại dung hợp cùng nhau, đá vụ không ngừng rơi xuống, dường như bên trong giam giữ một quái vật khủng bố đang sử dụng man lực của chính mình để phá tan cả lao tù kia.

Mỗi lần chấn động, sắc mặt Phí Ân lại trắng xám đi một phần, giống như bị người khác hung hăng đánh một quyền, đợi đến lúc cuối cùng, hắn phun ra từng ngụm máu tươi, sắc mặt giống một kẻ đã chết.

“Phong. . . Phong ấn!” Khóe miệng tràn ra từng ngụm máu tươi, Phí Ân miễn cưỡng há miệng nói một câu.

Ầm ầm ầm! Kèm theo đất rung núi chuyển, lao tù nham thạch to lớn rốt cục bị đưa vào khe hở trước khi hoàn toàn phá nát, mặt đất chậm rãi khép lại.

“Quá tốt rồi!” Hi Nhĩ hoan hô một tiếng. Trái tim vẫn luôn lơ lửng rốt cục cũng về vị trí cũ.

Ầm! Vào lúc này, hắn nhìn thấy Phí Ân giống như đã dùng hết toàn bộ tinh lực của chính mình, ngã xuống hôn mê đi.

“Yên tâm đi, đồng bọn. Ta sẽ mang cậu rời đi!”

Trong đôi mắt Hi Nhĩ lóe lên ánh sáng, nhìn mấy bóng người màu đen trong vòng vây của đoàn thuật sĩ Huyết Xà cách đó không xa, cắn cắn răng, muốn rời đi trước.

“Gia chủ đại nhân?”

Vưu Lợi An nhìn Lôi Lâm cách đó không xa bị vùi lấp vị trí, “Không đi giúp đỡ sao?”

“Yên tâm! Tên kia xưa nay sẽ không để chính mình rơi vào tuyệt lộ, khẳng định có hậu thủ!”

Phù Nhị nguýt một cái: “Sao cậu đột nhiên lại giúp hắn nói chuyện rồi, rõ ràng trước đó còn tán thành ta nhân nhượng cho yên chuyện!”

“Đó là vì không biết đối phương là tên biến thái!” Vưu Lợi An oán thầm trong lòng, trên mặt cũng không dám biểu thị ra.

“Lôi Lâm đại nhân nếu như đã lộ ra thiên phú, sau đó chỉ sợ sẽ là ngôi sao hi vọng trong tổ chức chúng ta, địa vị không thể so bì với lúc trước. . .”

Quyền lực cao nhất của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi nằm trên tay ba vị thuật sĩ Thần Tinh thuộc hội nguyên lão, tiếp sau đó chính là những huyết mạch hầu tước quý tộc, cùng phân chia quyền lợi.

Nhưng Vưu Lợi An biết, trong số những huyết mạch hầu tước này, kỳ thực còn có một quần thể đặc thù!

Đó là thuật sĩ đạt đến cấp ba hóa tinh, hạt giống có hi vọng lên cấp Thần Tinh ! Người như thế ở trong toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi cũng không có mấy người, địa vị chỉ kém mấy thuật sĩ cấp bốn, có tài nguyên tốt nhất cung dưỡng, chỉ lấy mục tiêu tối cao là nỗ lực đạt tới Thần Tinh .