Chương 849: Xiêng xích huyết mạch
Cách phòng tiệc rượu càng xa, không khí náo nhiệt lại càng ảm đạm.
Mà đến tầng dưới chót pháo đài, âm thanh bên trên đã không thể lan truyền được đến đây rồi.
Đèn đuốc mờ mờ soi sáng vách tường màu đen, rất nhiều hình chiếu hiện lên, giống như lợi trảo của đám quái thú, mang theo mùi vị làm người ta sợ hãi.
“Luôn có cảm giác khoảng cách tới chân tướng càng ngày càng gần!”
Lôi Lâm cau mày, đánh giá gian phòng và vách tường hai bên pháo đài.
Đa số tầng dưới chót của pháo đài phù thủy đều là phòng thí nghiệm hoặc là phòng chứa đồ, hắn vẫn không nhìn thấy vật gì có giá trị.
Mà có rất nhiều vu trận phòng ngự và đo lường, nhưng Lôi Lâm lại làm như không thấy, hắn một đường nghênh ngang đi tham quan cả pháo đài.
Còn người đang ở tiệc rượu kia tự nhiên là một hàng giả thế thân, dù sao đối phương cũng sẽ không ép Lôi Lâm động thủ, nếu như vậy, một con rối bóng tối cộng thêm chíp mô phỏng trí năng là có thể giải quyết phần lớn vấn đề.
Dựa vào thực lực hóa tinh hiện tại của Lôi Lâm, đi trong pháo đài này có thể nói là một đường thông suốt, thậm chí có thể khiến đa số vu trận giám sát mất đi hiệu lực, không thể phát hiện ra hắn.
“Tính tình La Tân biến hóa, có lẽ không phải chuyện đơn giản. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, “Đồng thời, nếu như liên hệ tất cả những chuyện này cùng tình huống bên ngoài thì càng thêm phiền phức. . .”
Đồng thời, La Tân vẫn là học trưởng của hắn, lúc trước phi thường chăm sóc Lôi Lâm, hiện tại Lôi Lâm, nếu như không tìm được chứng cứ rõ ràng, hắn cũng không tiện mạo muội động thủ.
Dù sao thái độ của đối phương rất đoan chính, nếu như Lôi Lâm vẫn không buông tha, vậy thanh danh của hắn cũng không khá hơn chút nào, chí ít sẽ không tránh được một cái mũ lấy oán báo ân.
“Chíp! Quét hình thế nào rồi?”
Thân ảnh Lôi Lâm ẩn núp trong bóng tối, nhìn vách tường hai bên, trong lòng yên lặng hỏi.
” Thành lập mô hình kết cấu chủ thể pháo đài, độ phân tích vu trận: 58%. Đang thôi diễn ngược. . .” Chíp báo cáo tiến độ.
Mà một bộ hình vẽ lập thể cũng bị chiếu ra trước mặt Lôi Lâm, kết cấu pháo đài không ngừng hiện ra.
Pháo đài cổ phù thủy của gia tộc La Tân không kém pháo đài cổ Huyết Xà của gia tộc Phù Nhị, vu trận bên trong đếm không hết cùng vô số phóng xạ tạo thành hiện tượng kỳ dị.
Mặc dù là La Tân cũng không nhất định có thể hoàn toàn biết được bí mật trong pháo đài.
Lúc đầu chip quét hình, tiến độ đương nhiên phi thường chậm, nhưng nếu như có cả Lôi Lâm tự thân dò xét, đi dạo nhiều như vậy thì cũng gần đủ rồi.
Còn những bộ phận chưa phân tích kia, e là năng lực thôi diễn hiện nay của chip còn chưa đủ để tính toán ra.
Đối với Lôi Lâm thì chỉ cần những kết cấu đã nổi lên này là đủ rồi.
Dưới hình chiếu lập thể khổng lồ, Lôi Lâm nhìn thấy kiến trúc trống rỗng, chôn thật sâu dưới đất, thậm chí chíp cũng chỉ phát hiện một tầng ngoài cùng.
Còn lại rất nhiều phòng trống đều bị dùng kiểu chữ đỏ như máu để đánh dấu là không thể nhòm ngó, khiến trong lòng Lôi Lâm cả kinh.
Toàn bộ bí mật của pháo đài cổ, xem ra đều tập trung ở đó.
Lôi Lâm dựa theo bản đồ, đi tới phía trước một bích hoạ lớn.
Đây là một bức tranh lịch sử hùng vĩ, vô số kỵ sĩ mặc áo giáp và phù thủy khoác áo bào tay rộng, trên người đầy dấu huyết hỏa, chặt đầu của một ác ma mọc ra sừng.
Cả bức bích hoạ đều phi thường tả thực, càng tràn ngập phong cách đặc biệt. Trên mặt của ác ma có mười tám đôi mắt trừng trừng, giống như còn đang sống sót.
“Phòng dưới đất này chỉ là mặt ngoài của gia tộc La Tân, bí mật chân chính e là giấu phía sau tấm bích hoạ này. . .”
Trong đôi mắt Lôi Lâm lóe lên tia sáng màu xanh lam, giơ tay chạm vào bích hoạ.
Tới gần hơn một chút, thậm chí còn có mùi máu tanh cùng hỏa diễm truyền ra, giống như đối diện thật sự là chiến trường, thậm chí huyết dịch đều chưa hoàn toàn khô cạn.
“Keng! Trải qua quét hình so sánh, xác định phía trước là xiềng xích huyết mạch cấp 1! Cần thần chú đặc biệt và huyết mạch mới có thể thông qua!”
Hiện nay cơ sở dữ liệu của chip đã đến mức độ vô cùng phong phú, chỉ vừa quét hình đã có thể truyền tin tức cụ thể vào ký ức khu của Lôi Lâm.
“Xiềng xích huyết mạch?”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, nếu như đối phương lựa chọn loại thuật thức phòng ngự này. Vậy khẳng định yêu cầu là huyết mạch của gia tộc La Tân, thậm chí hà khắc đến mức chỉ cho phép huyết mạch của La Tân mới có thể thông qua.
Đáng tiếc chính là sau khi thu được lượng lớn tư liệu thí nghiệm về huyết mạch của tổ chức Lưu Sa, đồng thời chuyên tâm nghiên cứu hơn một thế kỷ, Lôi Lâm có hiểu biết về huyết mạch còn vượt xa La Tân, khoảng cách khó có thể vượt qua đối với thuật sĩ phổ thông, những đối với Lôi Lâm thì chỉ có chút độ khó mà thôi.
“Keng! Bắt đầu thu thập số liệu, dò xét thuật thức giải phong!”
Chíp thu được mệnh lệnh lập tức toàn lực vận chuyển, vô số phù hiệu màu xanh lam từ trong mắt Lôi Lâm lóe lên, hóa thành từng điểm lít nha lít nhít chui vào bích hoạ.
Ong ong!
Cả bức bích hoạ bắn đầu rung lên, từng tầng tro bụi bay xuống, nhân vật ở bên trong càng thêm rõ ràng, giống như có thể sống lại vậy.
Đặc biệt đầu lâu ác ma ở trung tâm kia, trong mấy chục con mắt dường như đều bắn ra ánh sáng màu xanh lục.
” Huyết mạch hậu duệ càng gần, sẽ dần phản tố, hội tụ đến trên người bản nguyên. . .”
Lôi Lâm ngâm xướng một loại thần chú cổ điển cùng lúc đó, một sợi tóc màu đen từ trên tay hắn bay ra, còn mang theo một chút máu và da.
Đây là vật khi hắn đùa giỡn người thị nữ Ai Đạt kia đã lén lút giấu đi, vốn là chuẩn bị để dùng ở nơi như thế này.
Đối với các thuật sĩ, bởi vì bọn họ nghiên cứu về sức mạnh huyết mạch sâu nhất, cũng tự tin nhất, vì thế khi bố trí cạm bẫy hoặc là phòng ngự, cũng sẽ ưu tiên cân nhắc tới phương diện này.
Bởi vậy Lôi Lâm đã sớm thu thập được huyết mạch hậu duệ trong gia tộc La Tân, chính là muốn dùng ở những nơi như chỗ này.
Tê tê. . .
Dưới thần chú của Lôi Lâm, một tia sáng màu đỏ ngòm bao lấy sợi tóc dài màu đen kia.
Chờ đến khi tia sáng màu đỏ ngòm lóe lên, sợi tóc đã biến mất không còn tăm hơi, tại chỗ cũ chỉ còn lại một giọt chất lỏng màu đỏ, mang theo khí tức độc nhất của Khoa Mạc Âm cự xà.
“Còn chưa đủ!” Lôi Lâm lắc đầu, từ trong tay ném ra mấy tảng đá đỏ như màu máu.
Mấy tảng đá đỏ như máu này ở giữa không trung đã biến thành bột phấn, dần hội tụ đến giọt máu màu đỏ tím kia.
Bụi đá hóa thành chất lỏng màu bạc, sau khi hòa vào giọt máu, khiến giọt máu màu đỏ tím tăng mạnh, đã biến thành một bãi máu nhỏ, ngay cả màu sắc cũng biến thành màu đỏ nhạt.
Sau khi thấy cảnh này, trong đôi mắt Lôi Lâm nhấp nhoáng tia sáng.
Thần chú trong miệng hắn càng ngày càng thê lương, mà bãi máu màu đỏ nhạt dần cô đọng thành một khối máu màu đỏ sậm, một luồng khí tức mạnh mẽ mà nguy hiểm từ phía trên lan ra.
Nếu như nói huyết mạch trước đó của Ai Đạt chỉ là của thuật sĩ cấp thấp, hiện tại quả cầu máu đã có nội tình hóa tinh, thậm chí khí tức rất gần La Tân.
Nếu La Tân bố trí xiềng xích huyết mạch, thì chìa khoá chắc chắn sẽ không đơn giản là huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà nếu không thì tùy ý một thuật sĩ nào lại đây cũng có thể phát hiện được bí mật nơi này.
Hắn khẳng định chỉ có thể lấy gien dòng máu của mình để làm thành chìa khoá.
Mà hiện tại Lôi Lâm chính là thông qua huyết mạch Ai Đạt có quan hệ khá là thân cận với La Tân để chế ra khí tức huyết mạch tương tự La Tân.
Tuy rằng không thể mô phỏng ra tầng gien sâu nhất, nhưng Lôi Lâm tin tưởng dựa vào kỹ thuật của chíp, vu thuật nơi này tuyệt đối không có năng lực có thể đo lường ra.
“Keng! Thôi diễn xong thuật thức giải phong!”
Chíp truyền tới một đoạn tin tức, trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ vui mừng, cao giọng đọc thần chú.
“Keng! Huyết mạch khí tức không hợp, bắt đầu tự động phối hợp!”, sau đó khí tức trên khối máu màu đỏ sậm thoáng biến ảo một hồi, hình thành khí tức một thuật sĩ khác.
“Đây là. . .” Trên mặt Lôi Lâm lóe lên một tia kinh ngạc.
Hắn lắc lắc đầu, trực tiếp đưa khối máu vào bích hoạ.
Trên bức bích hoạ lập tức dập dờn ra một tầng máu đỏ, nhìn có chút khủng bố.
Đặc biệt nhân vật trên bích hoạ kia, dưới ánh sáng màu đỏ ngòm cũng sinh ra biến hóa khủng bố.
Từng lớp vảy và màng thịt từ trên người bọn họ nổi lên, có kỵ sĩ trực tiếp mọc ra sừng trên đầu, trên lưng nổi lên hai cánh thịt lớn, biến thành các loại quái thú.
Trên đầu lâu ác ma bị chém xuống ở giữa lại mang theo nụ cười quái dị , khiến Lôi Lâm sởn cả tóc gáy lên.
“Luôn cảm thấy tấm bích hoạ này không đơn giản, giống như đang báo trước cái gì. . .”
Lôi Lâm trầm ngâm, vừa nhìn về phía đầu lâu ác ma trong bích hoạ.
“Chíp, quét hình hình vẽ! Tìm kiếm hàng mẫu tương tự trong kho tài liệu!” Lôi Lâm ra lệnh.
“Keng! Nhiệm vụ thành lập, bắt đầu ghi chép! So sánh trong kho tài liệu. . .” Chíp chấp hành nhiệm vụ rất nhanh, đồng thời tiến hành so sánh với tư liệu trong kho tài liệu.
“Keng! Phát hiện đồ án tương tự!” Chíp đưa hình chiếu một bức tranh sơn dầu đến trước mắt Lôi Lâm.
Trong bức tranh sơn dầu kia chính là hình vẽ một ác ma, có sừng và mắt tương tự ác ma trên bích hoạ.
“Đây là cái gì?” Lôi Lâm lập tức điều ra nội dung trong bộ phận tài liệu kia.
” Năm 2315 thánh lịch, ám nha hót vang, phân thân của bạo thực nguyên dục Bối Lỗ Tắc Ba Bố giáng lâm thành Lục Diệp, tạo thành lượng lớn thương vong, sau đó bị một vị phù thủy Hi Nhật không biết tên tiêu diệt. . .”
Tư liệu của chip vô cùng đơn giản, chỉ có mấy câu nói và một bộ hình vẽ.
Đây là nọi dung thu được trong lần quét hình một cuốn sách cổ.
“Bạo thực nguyên dục Bối Lỗ Tắc Ba Bố?”
Lôi Lâm che miệng lại, “Cho dù là một phân thân, cũng là cường giả khủng cần Hi Nhật phù thủy mới có thể tiêu diệt bố!”
Tuy rằng trên sách cổ không viết ra cụ thể quá trình, nhưng ở thời kỳ thượng cổ là thời đại phù thủy Thần Tinh có khắp nơi, ở thành Lục Diệp khẳng định cũng có.
Mà dù là như vậy vẫn bị phân thân của bạo thực nguyên dục tàn phá, thậm chí tạo thành vô số thương vong, cuối cùng ghê gớm đến mức độ phù thủy Hi Nhật ra tay mới có thể tiêu diệt!
“Trong những thương vong kia, có bao nhiêu là phù thủy Thần Tinh , thậm chí Huy Nguyệt đây. . .”
Lôi Lâm than thở.
Mà vào lúc này, chú văn cùng huyết mạch kích phát khiến toàn bộ bích hoạ nứt ra từ giữa, lộ ra một đường hẫm dẫn xuống phía dưới.
Xiềng xích huyết mạch bị phá, trong tình huống không kinh động chủ nhân cũ, đã ầm ầm mở ra cho người ngoài.