Chương 856: Truy sát và xuất hiện
Lôi Lâm vô cùng tức giận vì việc bị mai phục trước đó.
Mà Lý Áo lại là tộc trưởng của Áo Khắc gia tộc, nếu như đánh giết đối phương ở đây, có lẽ sẽ là một lần trọng kích đối với với Lam Sơn Vương.
Trước đó hắn cãi cọ và truy đuổi cùng Lý Áo cũng không phải đang đùa, mà là cho chíp thời gian thu thập số liệu, đồng thời thành lập mô hình thôi diễn.
Đến lúc này, các hạng số liệu đã thu thập xong, rất nhiều phương án được chíp thôi diễn ra, lại không ngừng loại bỏ, lưu lại phương án có tính khả thi cao nhất kia.
“Hoàn thành xây dựng mô hình, tỷ lệ thắng khi mô phỏng thực chiến: 67. 9%!” Chíp trung thực báo cáo.
“Bắt đầu hình thức phụ trợ!” Trong giọng nói của Lôi Lâm kèm theo một tia sát khí.
“Mục tiêu số một bắt đầu ngưng tụ hạt năng lượng căn bản, phán đoán là vu thuật cấp ba —— cực quang phun ra! Đề nghị lập tức tránh về bên phải 3. 7 mét!”
Trong bản đồ mô phỏng, theo chíp thôi diễn, Lý Áo được định vị là mục tiêu số một đang nhân cơ hội kích phát một chuỗi dây chuyền bảo thạch màu sắc rực rỡ trên tay, cực quang tạo thành dòng lũ, nhất thời nuốt chửng khu vực quanh vị trí Lôi Lâm.
Lôi Lâm lập tức thoáng dịch về bên phải một chút, mà vào thời khắc này, kẻ địch cũng có động tác.
“Cực quang phun ra!” Lý Áo khởi động thủ một ma hóa vật phẩm cao đẳng trên người, dòng lũ năm màu trong nháy mắt nhấn chìm nham thạch mà khi nãy Lôi Lâm vừa đứng, sau đó chỉ còn dư lại một lỗ sâu lớn.
“Mục tiêu số ba mở ra hình thức biến thân! Dự đoán là hậu duệ của người ban nô, đã kích hoạt huyết mạch biến hình thành cực địa bạo hùng!”
“Gào gào…” Chíp vừa nói xong, một kẻ đi theo bên cạnh Lý Áo lập tức lớn tiếng gầm thét, xé rách ra y phục của chính mình, rồi biến thành một con bạo hùng mọc đầy lông màu trắng.
Trên lớp lông của bạo hùng, từng vòng băng óng ánh chiếu ra, hàn khí không ngừng tản mát ra, chung quanh bạo hùng xuất từng tia sương mù màu trắng.
“Giết!”
Hai mắt Lôi Lâm tỏa ra tia sáng màu xanh lam, dưới chân bước bộ pháp linh hoạt màu trắng né tránh công kích từ hùng chưởng, không ngừng xông tới trước mặt bạo hùng màu trắng.
Trường kiếm Vẫn Lạc chém ra một đường vòng cung duyên dáng. Xẹt qua ngoài thân thể của cực địa bạo hùng.
“Phốc!” Da lông màu trắng bị cắt ra, lộ ra hoa văn bắp thịt đỏ tươi và đường viền nội tạng mơ hồ bên trong, máu tươi không ngừng trào ra.
Con bạo hùng to lớn màu trắng giống như không dám tin tưởng mà gầm thét lên, âm thanh càng ngày càng thấp, cuối cùng hoàn toàn biến mất không thấy nữa.
Ầm ầm! ! !
Thi thể bạch hùng chẳng khác nào một tòa núi nhỏ ngã trên mặt đất, làm tro bụi bắn lên, lông của con bạch hùng này đã thu lại, lại biến về dáng vẻ tên phù thủy lúc trước vây công Lôi Lâm.
“Số bốn!” Số một cùng số hai nhìn thấy thi thể số bốn ngã trên mặt đất thì cả kinh kêu thành tiếng.
Thực lực của số bốn ra sao, bọn hắn biết rất rõ. Mà sau khi đối phương biến thân thì có thể dựa vào thân thể mạnh mẽ để chống đỡ vu thuật cấp ba cũng không rơi xuống hạ phong, lần này sao lại chết nhanh như vậy?
Con mắt số một chuyển đến thập tự kiếm đen kịt trên tay Lôi Lâm, con ngươi không khỏi co rụt lại.
“Cẩn thận trường kiếm của đối phương! Kiếm kia có gì đó quái lạ!”
Trường kiếm Vẫn Lạc vốn là ma hóa vật phẩm cao đẳng, sau khi trải qua Lôi Lâm nhiều lần tối ưu hóa, chất liệu càng có thể so sánh với ma khí, hơn nữa còn một phần sức mạnh từ gan kịch độc ngấm vào, hiện tại trường kiếm Vẫn Lạc có khả năng tạo thành uy hiếp đối với phù thủy hóa tinh!
Mà đối mặt với một dã thú như cực địa bạo hùng chỉ có man lực nhưng không có đầu óc chính là chuyện mà Lôi Lâm thích nhất.
“Hoắc Khả thú!”
Một chỗ khác, sau khi nhìn thấy Lôi Lâm bạo phát như thế, sắc mặt Lý Áo hết trắng lại đỏ, cuối cùng lại gọi ra lá bài tẩy của chính mình.
“Gào gào! ! !”
Một quái vật có thân trên là lang, còn thân dưới là bạch tuộc, từ giữa hư không nhảy ra ngoài, rơi vào phía trước Lôi Lâm, vô số xúc tu mang theo bốn giác hút màu trắng giống hoa tươi nở rộ óng ánh rực rỡ.
“Vô dụng!” Âm thanh Lôi Lâm trầm thấp, thân ảnh lóe lên, tránh thoát đám xúc tu vây công, xông tới trước mặt Hoắc Khả thú.
“Đa Tí lực lượng!” Hư ảnh tộc Đa Tí lại hiện lên sau lưng Lôi Lâm, sức mạnh khổng lồ không ngừng tràn vào thân thể Lôi Lâm.
“Keng! Lực lượng Đa Tí vận chuyển, sức mạnh của chủ thể tạm thời được cường hóa!” Chíp nhanh nhẹn thông báo.
“Hây!” Hai tay hắn cầm kiếm, nhắm thẳng vào đầu Hoắc Khả thú rồi hung hăng chém xuống!
Răng rắc! Giống tiếng pha lê vỡ nát, từng vết rạn nứt từ trên người Hoắc Khả thú hiện lên, cuối cùng từng mảng huyết nhục rớt xuống.
Ầm ầm. Đến cuối cùng, toàn bộ thân thể cự thú đều hóa thành từng mảng từng mảng mà sụp đổ, hóa thành bột phấn.
“Đáng chết, làm sao… Làm sao lại mạnh như vậy!”
Sau khi Lôi Lâm chém nát Hoắc Khả thú thì quay đầu lại nhìn Lý Áo một chút, sát ý trong mắt lập tức khiến Lý Áo thấy da đầu tê dại.
“Tiếp theo sẽ đến lượt mày!”
Lúc ẩn lúc hiện, Lý Áo dường như có thể thông qua khẩu hình của Lôi Lâm mà đọc hiểu ý của hắn, còn có vẻ trêu tức trong mắt.
Loại trải nghiệm chưa bao giờ có này lập tức khiến lòng tự ái của hắn bị tổn hại rất lớn.
“Số một, số hai, theo ta lên!” Lý Áo đột nhiên rít lên.
“Bão táp bích chướng!”
Một cơn gió xoáy màu xanh nhạt từ đoản trượng màu đen trên tay hắn bắn ra.
Gió xoáy lập tức hình thành màn chắn khủng bố, đao gió bao phủ, cuồn cuộn đánh tới Lôi Lâm.
“Nguyên tố thủy tán!” Số một cùng số hai gật đầu, đồng thời ra tay.
Một bóng nước màu xanh lam rất lớn đột nhiên hiện lên trên chiến trường.
Mà số hai lại triệu hoán lượng lớn hàn khí, bám vào bóng nước.
“Hàn tức chi phong!”
Gió lạnh đụng vào bóng nước lập tức tạo ra phản ứng kịch liệt, nhiệt năng bị hấp thu, hình thành quả cầu băng màu trắng khủng bố.
“Tổ hợp vu thuật —— băng sơn giáng lâm!”
Núi băng khổng lồ giống thiên thạch đổ ập về phía Lôi Lâm.
“Tổ hợp vu thuật không tệ!”
Ánh sáng màu xanh lam trong đôi mắt Lôi Lâm lóe lên, tuy rằng trên người bao trùm một tầng sương lạnh, trường kiếm Vẫn Lạc trong tay giống như vĩnh viễn không ngừng lại, đón lấy quả cầu băng, chém ra một con đường.
Nhiệt độ lạnh lẽo đủ để đông chết phù thủy cấp ba, ở trên người hắn cũng chỉ thoáng trì trệ thôi.
“Bóng đen tật hỏa!”
Từng ngọn lửa màu đen bắn ra, va chạm với cơn lốc của Lý Áo.
“So với tổ hợp vu thuật kia, kẻ hỉ có thể dựa vào ma khí thì hoàn toàn không đáng để lo!”
Lôi Lâm xé rách cơn lốc, đi tới trước mặt Lý Áo, hàn quang trong đôi mắt khiến Lý Áo dựng cả tóc gáy.
“Ngón Tay Tử Vong!”
Ánh sáng tử vong màu đen chém phá trời cao, trong nháy mắt đi tới trước mặt Lý Áo.
Mà thập tự giá bằng gỗ màu đen trên cổ hắn ta lập tức bắn ra, hình thành một phù hiệu vu thuật đại diện cho thức tỉnh và tân sinh.
Răng rắc! Ánh sáng vỡ vụn, ánh sáng tử vong bị ký hiệu này trung hoà mất phần lớn, cuối cùng chếch đi quỹ tích lúc đầu, chỉ khiến trên người Lý Áo bị thủng một lỗ to bằng ngón cái, máu chảy ồ ạt.
“Sao… Tại sao lại như vậy?” Lý Áo nhìn chằm chằm vào vị trí trước đó của Lôi Lâm, trong đôi mắt rõ ràng hiện ra vẻ hoảng sợ.
Hắn ta gào lên quay đầu bỏ chạy, mà số một cùng số hai lại giống thị vệ trung tâm nhất lập tức chặn trên đường.
“Mới gặp chút khó khăn như thế đã bị hù ngã, không hổ là huyết duệ của gia tộc lớn đi ra!” Lôi Lâm nhìn vẻ mặt của Lý Áo, không khỏi lắc đầu bật cười lên.
Số một cùng số hai nhìn trên người Lôi Lâm dính đầy bọt máu, cũng có chút hoảng sợ.
Bọn hắn đi theo Lý Áo, đã cướp giết đủ loại phù thủy, nhưng hung mãnh cường hãn như Lôi Lâm thì đây là lần thứ nhất nhìn thấy.
Lúc này trong lòng bọn hắn đang mắng Lý Áo vì dám đến trêu chọc Lôi Lâm vô số lần, nhưng bọn hắn có điểm yếu trên tay đối phương, nên không thể không làm người cản đường này.
“Tránh ra, bằng không sẽ chết!” Lôi Lâm vung trường kiếm, số một cùng số hai liếc mắt nhìn nhau, đều có thể nhìn thấy từ trong con ngươi đối phương vẻ kiên định chống cự, lắc lắc đầu.
“Đáng tiếc!” Đối với loại tử sĩ được gia tộc lớn bồi dưỡng này, Lôi Lâm cũng sẽ không có lòng thông cảm gì, mà số một và số hai có điểm yếu rơi vào trên tay Áo Khắc gia tộc nên cũng không dám phản kháng, chỉ có thể mang theo niềm tin quyết tử, che ở trước mặt Lôi Lâm.
...
“Đáng chết! Đáng chết! Tại sao lại như vậy?”
Lý Áo vừa lao nhanh, trong lòng lại điên cuống tự hỏi.
Lần này hắn ta mang theo một quyển sách công kích cấp bốn, còn có rất nhiều thuốc, ma khí, thậm chí còn có bốn tên phù thủy hóa tinh là số một đến số bốn đi theo.
Lực lượng này muốn đối phó với một phù thủy chỉ mới lên cấp hóa tinh vốn nên vô cùng đơn giản mới đúng, nhưng không ngờ thực lực của đối phương lại khủng bố như vậy, làm hắn ta hầu như bị diệt toàn quân.
Răng rắc! Răng rắc!
Vừa lúc đó, hai tiếng thủy tinh vỡ vụn từ trong lồng ngực Lý Áo truyền ra.
“Số một, số hai cũng chết trận sao? Đúng là rác rưởi!”
Sau khi nghe được âm thanh này, sắc mặt Lý Áo hoàn toàn thay đổi, tốc độ chạy lại càng thêm nhanh thêm mấy phần.
Sau đó hắn khẽ cắn răng, lấy ra một máy truyền tin đập vụn, một tín hiệu bí ẩn từ trong tay Lý Áo truyền ra ngoài.
“Ta còn có cơ hội! Ta là tộc trưởng Áo Khắc gia tộc, chỉ cần đi về, tổ phụ đại nhân tuyệt đối sẽ không ngồi yên…”
Lý Áo vừa chật vật chạy trốn, vừa tự cổ vũ cho mình.
“Đuổi kịp mày rồi!”
Mà lúc này, từ phía sau truyền đến một âm thanh khiến thân thể Lý Áo hơi ngưng lại, hắn ta quay đầu lại, nhìn thấy Lôi Lâm đang bắn nhanh đến, tốc độ cực nhanh, hầu như chỉ sau mười mấy giây đã có thể chạy tới phía sau hắn ta.
Đặc biệt bọt máu trên người đối phương lại nhiều một tầng, rất hiển nhiên, đây là máu của số một và số hai.
“Không! Mày không thể giết ta! Ta là tộc trưởng Áo Khắc gia tộc! Chỉ cần mày thả ta, muốn cái gì ta cũng có thể cho…”
Lý Áo vừa lao nhanh, vừa hô lên điều kiện.
“Ta chỉ muốn mạng của mày!” Lôi Lâm đương nhiên biết lời hứa vào thời điểm này không đáng tin thế nào, bởi vậy mặt hắn không chút cảm xúc, sát ý trong lòng càng tăng lên, tốc độ tăng vọt ba phần, hầu như đuổi tới sát Lý Áo, có thể nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo của hắn ta.
“Chết đi cho ta!” Lôi Lâm đã rút ra trường kiếm Vẫn Lạc màu đen.
“Dừng tay!” Một âm thanh cực kỳ uy nghiêm, vang lên trong đầu Lôi Lâm.