Chương 870: Chuẩn bị chiến tranh
Chiến loạn xảy ra ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi giống như một cục đá, rơi vào mặt hồ bình tĩnh là trung bộ đại lục, tạo ra từng cơn sóng gợn.
Bởi phù thủy Thần Tinh khắc chế lẫn nhau, nên chiến tranh phạm vi lớn thế này đã rất ít khi xuất hiện.
Mà chuyện xảy ra ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi đã lập tức lan truyền ra toàn bộ trung bộ đại lục, đông đảo mật thám, điều tra viên của các thế lực, thậm chí là phù thủy du đãng cũng đổ về đầm lầy Lân Hỏa .
Bọn hắn muốn muốn biết tất cả nguyên nhân và kết quả của chuyện này, mà những người này muốn dựa vào đây để giao tin tức cho thế lực phía sau mình.
“Mưa gió nổi lên rồi!”
Đầm lầy Lân Hỏa, tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, Phù Nhị mặc trang phục bó sát người, đứng trôi nổi trên đài cao, nhìn thành thị thuật sĩ bên dưới.
“Một thành thị giàu có mà bình tĩnh như thế sắp gặp phải chiến hỏa sao?”
Nhìn chân trời âm u phía xa, trên mặt Phù Nhị cũng không khỏi hiện ra vài tia mây đen.
Mà mây đen trên mặt cô khi đang nhìn thấy Vưu Lợi An và mấy ông lão lại đây lại càng thêm trầm trọng.
“Bố trí người thế nào rồi?”
Không để ý đến mấy ông lão phía sau, Phù Nhị trực tiếp hỏi Vưu Lợi An .
“Đã phân phó xuống hết rồi, chỉ là. . .”
Trên mặt Vưu Lợi An có chần chờ.
“Để ta nói đi! Lần trước bởi ngài tùy tiện sai khiến đoàn thuật sĩ Huyết Xà , khiến gia tộc chúng ta bị tổn thất thật lớn, mà hiện tại còn nhận lấy cả khu phòng ngự phía Tây mà Lôi Lâm phụ trách khiến cho gia tộc chúng ta gánh chịu gánh nặng cực kỳ trầm trọng!”
Một ông lão có lông mày đỏ như máu mở miệng, âm thanh lạnh lẽo, trên mặt càng có bất mãn, không chỉ là ông ta, mấy ông lão khác đều có vẻ mặt như thế.
“Phải biết rằng thực lực của gia tộc chúng ta vốn phòng thủ phòng khu của chính mình đã phi thường miễn cưỡng, hiện tại còn phảu gánh thêm một khu, ắt sẽ rơi vào tình trạng nhân thủ bạc nhược. Một khi xảy ra vấn đề, sợ là gia tộc chúng ta đều sẽ phải gánh chịu tai ương ngập đầu!”
Một bà lão khác mở miệng.
“Cô. . . Những chuyện này ta đều này biết. Nhưng. . .” Những ông lão, bà lão này đều là trưởng lão trong gia tộc Phù Nhị, rất nhiều người còn từng nhìn cô lớn lên, cho dù Phù Nhị đã lên cấp hóa tinh, rất nhiều chuyện vẫn không tiện mở miệng.
“Ta biết ngài coi trọng tên tiểu tử kia, đúng không?”
Một trưởng lão trên mặt có bướu thịt đột nhiên cười lạnh hỏi.
“Đúng thế thì sao? I Van Nặc Phu thúc thúc!” Phù Nhị hít sâu một hỏi, hai mắt nhìn chằm chằm vào I Van Nặc Phu, khí tràng nguy hiểm lập tức bùng ra.
Bướu thịt trên mặt I Van Nặc Phu run lên, cả người lùi lại mấy bước, ngoài miệng vẫn không tha như cũ: “Ngài đối xử người ta như thế, nhưng Lôi Lâm kia là một tên ăn chơi, không chỉ có có một chân với học tỷ của chính mình, thậm chí ngay cả dâm phụ Mê Lan Tháp kia đều. . .”
“Đủ rồi!” Sắc mặt Phù Nhị đỏ lên, đột nhiên quát bảo ngưng lại, mà mấy trưởng lão khác cũng nhíu mày.
Kỳ thực quan hệ nam nữ giữa các thuật sĩ phi thường hỗn loạn. Khi bọn hắn trẻ tuổi cũng là như thế, vì thế cũng không cảm thấy Lôi Lâm phóng đãng là chuyện lớn gì.
Nhưng I Van Nặc Phu trắng trợn nói ra như thế lại có chút bỉ ổi.
Chẳng qua tỉ mỉ nghĩ lại thì I Van Nặc Phu nói cũng có chút đạo lý, nếu như Lôi Lâm kia thật sự có ý với Phù Nhị thì hai người không phải đã sớm ở cùng nhau rồi? Hiện tại chỉ sợ là chỉ có tộc trưởng nhà mình đơn phương thôi!
Nghĩ tới đây, cô của Phù Nhị có chút lo âu mở miệng: “Tiểu Phù Nhị, ngài. . .”
“Lộ Tây hầu tước đến!” Vào lúc này, một âm thanh khác vang lên, chư vị trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, lập tức câm miệng.
Những chuyện này đều là chuyện xấu trong nhà, bọn họ cũng không muốn lộ ra cho người ngoài biết.
“Vậy chúng ta cáo từ trước. Ngài lại suy nghĩ thật kỹ. . .” Bà lão kia từ ái địa nhìn Phù Nhị một chút, mới mang theo trưởng lão còn lại rời đi.
Chờ đến sau khi bọn họ đều rời đi. Phù Nhị mới thở phào nhẹ nhõm, nghênh đón Lộ Tây.
“Ha ha. . . Rất khổ não sao?” Lộ Tây cười nói. Mà ở phía sau hắn còn theo hai gã phù thủykhác.
“Một chút phiền toái nhỏ mà thôi!” Phù Nhị vén tóc dài ra sau tai rồi nhìn hai phù thủy phía sau Lộ Tây mặt sau, cô nàng hết sức quen thuộc với một người trong đó, là thủ hạ Phái Khắc của Lôi Lâm, còn có một nữ phù thủy khác che mặt thì cô nàng không quen biết, nhưng trên người đối phương lại tỏa ra gợn sóng hóa tinh khủng bố.
Thực lực như vậy, không nên không có tiếng tăm gì mới đúng, cho dù ở trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, cũng không có bao nhiêu phù thủy hóa tinh, lần trước có mười mấy người đã đủ để tạo thành cơ cấu quyền lực cao nhất, quản lý tất cả.
“Ta đến giới thiệu cho cô, vị Phái Khắc này, khẳng định là cô đã sớm nhận thức!” Lộ Tây ha ha cười, để Phái Khắc hành lễ với Phù Nhị, sau đó lại chỉ vào vị nữ phù thuỷ kia rồi giới thiệu:
“Vị này chính là “Bóng đen”, phù thủy hóa tinh mà Lôi Lâm thu phục ở bên ngoài, bởi thân phận khá mẫn cảm, không thể lộ mặt, mà ý đồ bọn họ tới nơi này thì để Phái Khắc nói đi!”
” Phù Nhị hầu tước đại nhân tôn kính!” Phái Khắc cung kính khom mình hành lễ.
“Chủ nhân nhà ta biết ngài không đủ nhân lực, đặc biệt ra lệnh cho ta cùng Bóng Đen mang theo phong thần đoàn đến đây nghe ngài dặn dò!”
“Vậy thì quá tốt rồi!” Trên mặt Phù Nhị tươi cười, trong lòng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lúc trước tuy rằng đồng ý nhận lấy phòng ngự tây thành, nhưng trên tay cô nàng thật sự không có nhiều thuật sĩ như vậy, mà một khi có thêm đám người Phái Khắc này, vấn đề không đủ nhân lực cũng có thể được giải quyết một phần.
Đặc biệt. . . Phù Nhị nhìn Tháp Na Toa đeo khăn che mặt màu đen, ánh mắt dường như muốn xuyên qua màng che để nhìn rõ tướng mạo của Tháp Na Toa.
Lôi Lâm lại cất giấu một lá bài tẩy như thế?
Một phù thủy cấp ba hóa tinh, không phải tồn tại dễ dàng thu phục như thế, xem ra, nếu như lúc trước chính mình không đồng ý, dựa vào vị nữ phù thuỷ này và đoàn phong thần của Lôi Lâm, cũng gần như có thể phòng thủ được Tây khu.
Có lẽ chính mình lúc trước hành động như thế có chút dư thừa. . . Chẳng qua, nếu đối phương đã phái người qua giúp đỡ, hiển nhiên. . .
Khóe miệng Phù Nhị lộ ra một nụ cười, chợt lắc lắc đầu, ném suy nghĩ khi nãy của chính mình đi.
Tình huống hiện nay đã xấu thành như vậy, toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi có thể tồn tại ở trung bộ đại lục tới sang năm hay không còn không xác định được, chính mình lại nghĩ những chuyện này cũng quá mức này dư thừa.
Nhìn Phái Khắc cùng Tháp Na Toa rời đi, Phù Nhị mới xoay người: “Lộ Tây hầu tước, hôm nay ngài tới đây, cũng không chỉ là đưa bọn họ tới chỗ của ta chứ?”
“Đúng! Còn có một số chuyện!”
Lộ Tây gật gật đầu.
“Biết ngay là ngài tới sẽ không việc tốt mà!” Phù Nhị lườm một cái: “Nói đi!”
“Dựa vào Tát Nhĩ đề nghị, ta đến đây thu lại quyền hạn tháp linh tổng bộ mà gia tộc của các ngươi ở lại!” Lộ Tây trầm thấp nói.
“Cũng là lúc nên làm như vậy!” Phù Nhị gật gù, đưa một chiếc nhẫn màu vàng óng ra.“Cầm đi, hi vọng tháp phù thủy liên hợp phòng ngự, có thể khiến ta sáng mắt!”
“Cô sẽ không thất vọng!” Nhìn thấy nhiệm vụ viên mãn hoàn thành, Lộ Tây cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Không giao còn có thể thế nào đây?” Phù Nhị lại cười khổ.
Là tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, kiến trúc tháp phù thủy nơi này là nhiều nhất, từ góc độ của Phù Nhị thì hầu như đều là đỉnh tháp.
Những tháp phù thủy này đều là do những thuật sĩ cao cấp kia kiến tạo, trong đó còn có tổng bộ giúp đỡ.
Tổng bộ đương nhiên sẽ không tốt bụng như vậy, thậm chí còn viết thuật thức liên hợp phòng ngự lên mỗi trận linh hạt nhân, một khi gặp thời khắc nguy cơ như hiện này, lập tức có thể điều động tháp phù thủy của thuật sĩ khác tiến hành liên hợp phòng ngự.
Lộ Tây gọi là đến đây tiếp quản quyền hạn cũng chỉ là cho Phù Nhị thể diện mà thôi.
Một khi Tát Nhĩ không nể mặt mũi, hắn lập tức là có thể bỏ qua quyền hạn của tháp phù thủy, mạnh mẽ điều động năng lượng trong tháp phù thủy tiến hành phòng ngự.
Lôi Lâm chính là biết điểm này mới không muốn xây dựng tháp phù thủy ở tổng bộ.
Mà gia tộc Phù Nhị nhà to nghiệp lớn, không chỉ có tháp phù thủy ở lãnh địa, dù ở tổng bộ cũng có một toà tháp phù thủy bố trí cực kỳ cao cấp làm phòng thí nghiệm.
Hiện tại Lộ Tây tới hỏi, đây là quyền hạn của tòa tháp phù thủy này.
“Cô có thể rõ ràng là tốt rồi!” Lộ Tây gật đầu, trên mặt hiện ra một tia âm trầm: “Cho dù đến lúc như thế này, vẫn còn có mấy người không muốn giao ra quyền khống chế, xuất lực vì Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi chúng ta, thật là đáng chết!”
“May là chỉ có mấy người mà thôi!”
Phù Nhị gật gù, trong lòng biết những thuật sĩ kia không phải đáng chết, chỉ sợ là thật sự đã chết rồi mới đúng.
Hai người lại hàn huyên một hồi, Lộ Tây mới cáo từ rời đi, nhìn dáng vẻ khá là vội vàng của hắn trước khi đi kia, hẳn là có việc quan trọng phải làm.
Đại chiến tới gần, bất kỳ huyết mạch thuật sĩ nào đều không thể nghỉ ngơi, mà những phù thủy hóa tinh bọn họ là hạt nhân lãnh đạo thì lại càng như vậy.
Nghĩ tới đây, Phù Nhị không khỏi nhìn về một hướng khác: “So với chúng ta bận bịu sắp chết thì cậu đúng là nhàn nhã đấy! Nếu như đến lúc đó không thể cho ta một lời giải thích hợp lý, ta sẽ. . .”
. . .
Mà Phù Nhị không biết chính là, sau khi vị kia I Van Nặc Phu trưởng lão kia rới đi, lại lập tức đi về trong phòng bắt đầu nổi nóng.
“Con mụ điên kia! Đúng là phát bệnh ra! Lại muốn mang lợi ích của gia tộc bán cho người ngoài!”
I Van Nặc Phu gầm thét, âm thanh lại bị kết giới cách âm trên vách tường ngăn cản lại, một tia cũng không có lộ ra bên ngoài.
“Còn có lão Ngãi Mả Sa kia cũng là lão hồ đồ! Lại còn nói Phù Nhị vẫn còn con nít, để cô ta một chút thời gian. . . Ta nhổ vào! Lại cho một chút thời gian, gia tộc chúng ta đều sắp diệt vong!”
I Van Nặc Phu đỏ bừng mặt, thậm chí ngay cả bướu thịt đều rung lên.
Ông ta chắp tay sau lưng, chuyển vòng tròn tại chỗ cũ.
“Không được! Ta không thể ngồi im nhìn tâm huyết gia tộc tổ tiên tiêu hao hết trên tay Phù Nhị!”
Sau vài vòng, ông ta cắn cắn răng, xắn ống tay áo.
Trên cánh tay của ông ta lại khắc lạc dấu ấn thực vật phi thường kỳ dị.
Lực lượng tinh thần truyền vào, dấu ấn nhất thời sáng lên.
“Sàn sạt. . .” Sau khi tạp âm qua đi, từ đối diện truyền đến một giọng đàn ông khàn khàn: “Ông rốt cục vẫn liên hệ với chúng ta!”