Chương 873: Kẻ phản bội

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 873: Kẻ phản bội

Ầm ầm ầm!

Tiếng nổ mạnh không ngừng, mà nhìn đống sắt vụn kia, tình cờ còn có mấy tay kim loại cụt và đài hoa dây leo đang giãy dụa chiến trường, các thuật sĩ đều rơi vào trầm mặc.

“Quân đoàn thực vật của đối phương rõ ràng có đặc tính tái sinh, mà con rối sắt thép của chúng ta không chỉ có cấu tạo phiền phức, mỗi lần điều động còn nhất định phải tiêu hao lượng lớn nguồn năng lượng dự trữ trong tháp phù thủy, so sánh như thế thì chúng ta thiệt thòi lớn rồi…”

Lộ Tây cười khổ, tiếng nói khàn khàn khô khốc.

Một mảnh biển hoa ngoài thành bắt đầu mọc ra chồi non ngay trên đống phế tích , chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, quân đoàn hoa ăn thịt người lại lần nữa thành hình.

Không chỉ như vậy, các trận phù thủy khác, thậm chí đoàn kỵ sĩ Lam Vũ cùng đoàn phù thủy ma quỷ cũng vây quanh tổng bộ.

“Mọi người chuyên tâm phòng thủ từng khu đi! Tuy rằng có tháp phù thủy liên hợp phòng ngự, nhưng nhất định phải có thuật sĩ hóa tinh tọa trấn ta mới yên tâm!”

Tát Nhĩ cười gượng một tiếng.

Đùng! Đùng! Đùng!

Rấ nhiều hình ảnh nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi, hiện trường chỉ còn lại Tát Nhĩ cùng vài tên thuật sĩ khác.

Vừa nãy những người ở đây thương nghị đều là các phù thủy hóa tinh mượn mạng lưới tháp phù thủy để hình thành hình chiếu, chỉ là bởi kỹ thuật tiên tiến, đã không khác gì chân nhân cả.

Lưu lại Tát Nhĩ vẻ mặt âm trầm, không biết đang suy nghĩ gì.

“Đại nhân! Lời nói trước đó của ta với ngài, ngài có thể suy tính một chút sao?”

Mà vào lúc này, một đám khói mù từ trong góc xông ra, biến thành một bóng người màu đen.

Đối với sự xuất hiện của người này, Tát Nhĩ chỉ nhíu nhíu mày chứ không nói gì.

Dù sao ở đây đều là người của hắn, cũng không sợ lộ bí mật.

“Ngươi tới làm cái gì?”

“Hê hê! Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi sắp bị diệt tới nơi! Nói không chừng trong số những đồng liêu mà ngài vừa gặp ở đây cũng có rất nhiều nội gian, đại nhân không muốn suy nghĩ lại vì tương lai của mình và gia tộc sao?”

Bóng người màu đen từ tốn không chút hoang mang. Giọng nói đầy tự tin, đây là chênh lệch do thực lực tuyệt đối tạo thành.

Thủ hạ của Tát Nhĩ lập tức đổi sắc mặt, mà trên mặt của hắn cũng là hiện ra vẻ giãy dụa đấu tranh, một lúc sau mới phất phất tay.

“Ta… Còn muốn suy nghĩ thêm một hồi!”

“Ta hi vọng ngài có thể nhanh chóng cho ta câu trả lời chắc chắn, nếu không đợi đến lúc thành phá thì thỏa thuận trước đó sẽ không có bất cứ hiệu quả nào!”

Vị sứ giả này chậm rãi nói, rồi thân ảnh chợt tiêu tan, giống một u linh.

“Ai…” Sau khi hắn biến mất, Tát Nhĩ thở dài, trong đầu không biết đang suy nghĩ gì.

...

Ở Tây khu, Phù Nhị nhìn kẻ địch chậm rãi áp sát, trên mặt lộ ra nụ cười khổ: “Không ngờ vận may của mình lại kém như vậy, lại đụng tới những phù thủy ma quỷ này…”

Lựa chọn tiến hành đột phá từ nơi này chính là lực lượng tinh nhuệ của thành Tội Ác ——Đoàn phù thủy ma quỷ!

Phàm là phù thủy ở trong đoàn phù thủy ma quỷ, tất nhiên đều có thực lực cấp hai trở lên! Đồng thời, bởi bọn chúng còn ký khế ước với ma quỷ không biết tên, khiến đa số bọn chúng đều có năng lực phi thường quỷ dị, thậm chí là lá bài tẩy bảo mệnh.

Hơn nữa phù thủy ở thành Tội Ác vốn là tội phạm truy nã ở toàn bộ đại lục, mất hết danh tiếng, lại hung ác khát máu, quả thực chính là một đám người điên còn kinh khủng hơn thuật sĩ ở trong trạng thái tâm tình hóa!

Phải trực diện với bọn chúng, Phù Nhị có thể có vẻ mặt tốt mới là lạ.

“Hê hê! Không ngờ đối thủ của ta lại là một vị đại mỹ nữ!”

Ở dưới tường thành, thủ lĩnh phù thủy ma quỷ là một kẻ trên đầu có mọc ra sừng. Cánh tay phải đầy xích sắt, tay trái sờ sờ cằm, trên mặt né qua một nụ cười dâm.

Ở chung quanh hắn, rất nhiều phù thủy ma quỷ đều kính nể tránh ra một mảnh đất trống, nhiều người lại thỉnh thoảng liếc qua tay phải của hắn, trong mắt lóe lên vẻ kiêng dè không thôi.

Giống như dưới đống xích sắt kia ẩn giấu một ma vật khủng bố vậy.

Mà tên thủ lĩnh này không để ý đến nỗi sợ của đám thủ hạ chút nào, trái lại vung tay lên: “Tiến công!”

Đám phù thủy gào thét, trên người phát sinh biến hóa quỷ dị, có kẻ trực tiếp xòe ra một đôi cánh thịt màu đen. Phóng lên trời, phóng tới tường thành.

“Chuẩn bị chiến đấu!” Vẻ mặt Phù Nhị không hề cảm xúc ra lệnh. Mà đông đảo thuật sĩ không khỏi thân thể căng thẳng.

Sau đó, những vu thuật công kích của đám phù thủy ma quỷ kia đều bắn lên màng ánh sáng phòng ngự, khiến cả màng ánh sáng lúc xuống , khiến cho đông đảo thuật sĩ vô cùng sợ hãi.

“Không thể để cho bọn chúng tiêu hao năng lượng của phòng ngự trận, nhất định phải chủ động xuất kích!” Phù Nhị cắn răng, một tầng vảy màu đen bao trùm cả người, con mắt đã biến thành thụ đồng màu hổ phách.

Bạch! Cô đột nhiên biến mất trên đầu tường, đến khi xuất hiện lại đã nắm lấy một tên phù thủy ma quỷ, xé rách cả người hắn ra, huyết nhục lẫn nội tạng biến thành mưa máu đầy trời.

“Hoá đá chi đồng!” Phàm là phù thủy bị ánh mắt của cô nhìn chằm chằm, từ cấp ba trở xuống trực tiếp biến thành tượng đá, cho dù là phù thủy ma quỷ cấp ba trở lên cũng xuất hiện tư duy đình trệ trong chốc lát, tùy ý bị xâu xé.

“Giết!” Đông đảo huyết xà thuật sĩ nhìn gia chủ đã ra bên ngoài chém giết, cũng đều đỏ mắt vọt ra, chém giết cùng đám phù thủy ma quỷ.

Dựa vào vu trận phòng ngự, bọn họ thường thường không cần quá để ý tới mình, bởi vậy thu được chiến công phong phú, đông đảo phù thủy ma quỷ ngã xuống.

“Đối thủ của mày là ta!”

Ầm! Công kích của Phù Nhị bị một bàn tay lớn quấn quanh xích sắt ngăn cản, thủ lĩnh của phù thủy ma quỷ ngăn cản trước mặt cô.

” Dòng máu của thuật sĩ bị Khoa Mạc Âm ô nhiễm, không nên tồn tại trên thế giới!”

Sắc mặt tên thủ lĩnh này lãnh đạm, một luồng khí tức quái dị từ trên tay phải không ngừng tản mát ra.

“Đám giòi bọ dơ bẩn giao dịch cùng ma quỷ không có tư cách nói câu này!” Phù Nhị hơi nhướng mày, khí tức trên người đối phương làm cô rất không thoải mái, càng mơ hồ có một loại cảm giác kiêng kỵ hiện lên ở trong lòng, nhưng nếu như là kẻ địch thì không cần lưu thủ.

“Nhìn lịch sử đại lục, mấy chi nhánh phù thủy như dấu ấn kiếm sĩ, nguyên tố ca giả, sắt thép kỵ sĩ kia đều đã dần dần dập tắt, bọn mày nhất định không theo kịp trào lưu của thời đại, chi nhánh huyết mạch thuật sĩ này cũng nhất định sẽ bị tiêu diệt!”

Tên thủ lĩnh phù thủy ma quỷ gầm lên, cả người hóa thành một tia sáng màu đen lao tới chiến đấu với Phù Nhị đánh vào nhau…

Tình cảnh này hầu như xảy ra ở tất cả các khu vực phòng thủ trong tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi.

Lượng lớn vu thuật tỏa ra ánh sáng lung linh, hầu như nhấn chìm toàn bộ thành thị.

Mà có tháp phù thủy liên hợp phòng ngự, vô số công kích chỉ lưu lại trên màng ánh sáng nửa trong suốt kia từng điểm trắng rồi rất nhanh biến mất không còn tăm hơi, không có bất kỳ chỗ nào không chống đỡ nổi.

“Nhìn tình huống này thì năng lượng dự trữ trong tháp phù thủy ở tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi rất sung túc nhỉ!”

Phù thủy có mái tóc màu xanh lục nhìn cảnh này, cau mày.

“Thế này có là gì? Thông báo cho đám thủ hạ, dùng đến những kế hoạch kia đi!” Nữ phù thuỷ có mái tóc màu đỏ lắc thân hình như rắn nước đi vào, liếc nam phù thủy kia một cái.

“Ừm!” Tên phù thủy này gật gù.

“Còn có đồ vật kia cũng có thể thả ra!”

“Hiện tại anh muốn vận dụng vật kia ?” Nữ phù thuỷ có mái tóc màu đỏ đưa tay che miệng, trong mắt rõ ràng hiện ra vẻ khiếp sợ.

“Không dùng tới không được, ta đã bảo đảm cùng chư vị đại nhân là trong ba ngày sẽ chiếm lấy tổng bộ của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi!”

Phù thủy có mái tóc màu xanh lục nở nụ cười, thông qua máy truyền tin nói vài câu.

Mà nhìn động tác lần này của hắn, trong đôi mắt của nữ phù thuỷ có thêm ý cười không rõ ý vị, lại quấn tới…

...

“Đại nhân!” Cho dù là thời khắc chiến hỏa đang bay tán loạn, một số địa điểm quan trọng vẫn có thủ vệ trông coi.

Mà hai tinh nhuệ thuộc đoàn thuật sĩ thuộc Huyết Xà cung kính hành lễ với I Van Nặc Phu.

“Rất tốt!” I Van Nặc Phu gật gù,trong đôi mắt đột nhiên lóe lên! Răng rắc! Răng rắc!

Hai thanh chủy thủ màu đen giống tia chớp từ ống tay của ông ta bắn ra, cắm vào lồng ngực hai người thủ vệ kia.

Phốc! Giống trang giấy bị chọc thủng, Khoa Mạc Âm chi lân phòng ngự trong nháy mắt hiện lên, lại chẳng khác nào tờ giấy bị chủy thủ dễ dàng chém rách, ánh sáng trong mắt hai tên thủ vệ lập tức trở nên ảm đạm, ngã trên mặt đất.

“Hừ! Hai thằng ngu, cho dù là thiên phú phòng ngự, cũng có thuật thức chuyên môn nhằm vào để phá giải! Làm vũ lực tinh nhuệ của gia tộc chúng ta, làm sao không thể đề phòng đối với chiêu này của các ngươi?”

I Van Nặc Phu cười lạnh, đẩy ra cửa gỗ mà hai tên thủ vệ canh gác.

Phía sau cửa gỗ là một gian phòng loại nhỏ phong kín, lượng lớn vu thuật và phù văn trải rộng, năng lượng mạnh mẽ tràn ngập, đâu đâu cũng có ánh sáng lung linh tỏa ra, rõ ràng đang ở trạng thái toàn lực vận chuyển.

“Nơi này chính là một trong mấy tiết điểm năng lượng quan trọng nhất, chỉ cần hủy diệt nơi này, phòng ngự ở tổng bộ ít nhất phải yếu đi 20%!”

Trên mặt I Van Nặc Phu mang theo nụ cười đắc ý, hạ lệnh cho trận linh: “Huỷ bỏ hình thức phòng ngự cùng báo động!”

“Xin mời nhập khẩu lệnh!” Âm thanh bất nam bất nữ từ trận linh vang lên, phi thường máy móc, giống nhưu không có bất luận cảm tình gì.

“Huyết mạch vạn tuế!” Đây là khẩu lệnh mà I Van Nặc Phu là trưởng lão mới âm thầm hỏi thăm được, nghĩ tới đây, hắn không khỏi lại nghĩ đến Phù Nhị.

“Hừ! Cứ để đám ngu si này đi chết là được rồi, chỉ cần ta sống sót, chính là cả gia tộc kéo dài…”

Nhưng một giây sau âm thanh của trận linh lại làm cho vẻ mặt của I Van Nặc Phu đại biến.

“Khẩu lệnh sai lầm! Xác nhận là kẻ xâm lấn! Khởi động trình tự tiêu diệt!”

“Làm sao có thể? Làm sao có thể?” I Van Nặc Phu lẩm bẩm, trong nháy mắt này, trong đầu ông ta hiện lên hinh ảnh cô gái luôn ngoan ngoãn ở trước mặt mìnhthật giống cô gái.

“Lẽ nào, trước đó ả luôn ngụy trang sao?”

Nhưng ông ta đã không thể tiếp tục suy nghĩ cái gì, rất nhiều chớp giật huyết xà nổi lên, nhấn chìm cả người ông ta.

Răng rắc!

Hào quang màu đỏ như máu lóe lên, mà cả người I Van Nặc Phu đều chậm rãi hòa tan trong ánh sáng.

Chờ đến khi chớp giật qua đi, trong phòng vặn vẹo một trận, tại chỗ cũ lại xuất hiện một bóng người màu đỏ.

“Đã xác định một tên kẻ phản bội: Huyết xà gia tộc, I Van Nặc Phu!”

Âm thanh lạnh lẽo vô cùng.