Chương 882: Thế giới mép biên (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 882: Thế giới mép biên (1)

Con đường của thuật sĩ tức là con đường huyết mạch.

Nhưng ở ba cấp trước, ảnh hưởng của thượng cổ huyết mạch chỉ là bản thân thuật sĩ, ảnh hưởng tới linh hồn còn chưa đủ, tuy rằng cũng có liên hệ nhất định, nhưng hai bên vẫn phân biệt rõ ràng.

Mà sau khi lên cấp Thần Tinh, chân linh của thuật sĩ Thần Tinh đã hoàn toàn dung hợp cùng sức mạnh huyết mạch, cũng không phân biệt gì nữa.

“Ta có linh cảm, lần này sở dĩ lên cấp thuận lợi như vậy, ngoại trừ chuẩn bị đầy đủ ra, trợ giúp từ Khoa Mạc Âm huyết mạch cũng không thể lơ là!”

Lôi Lâm vuốt cằm, đang trầm tư.

“Thượng cổ Khoa Mạc Âm cự xà vốn là sinh vật đến thời kỳ thành niên là có thể đạt đến cấp bốn, huyết mạch của ta lại cực kỳ thuần túy, sau khi hoàn toàn dung hợp cùng chân linh, bản thể hoàn toàn có thể coi là Khoa Mạc Âm cự xà thượng cổ thuần huyết, mà huyết mạch của ta lại được khớp xương xà nữ phóng xạ thúc đẩy thành thục, cũng là trợ giúp then chốt để lần này mình thuận lợi lên cấp Thần Tinh!”

Lôi Lâm có thể cảm giác được rõ ràng hiện tại chân linh của hắn mang theo một tia thê lương, khí tức thượng cổ xa xưa, bên ngoài là ánh sáng màu đỏ ngòm.

” Sau khi lên cấp Thần Tinh, bệnh huyết mạch của thuật sĩ đã không thể quấy nhiễu mình nữa rồi, bởi vì chúng đã biến thành tâm tình của mình, mà không phải ảnh hưởng bởi huyết mạch…”

Lôi Lâm cười khổ, giao một số tư liệu vụn vặt về luyện ngục thậm chí thế giới bóng tối đoạn trong trí nhớ cho chíp, tuy rằng trong này có thể có rất nhiều vật có giá trị, nhưng cũng sẽ gợi ra tâm tình bạo ngược ở nơi sâu xa nhất trong đáy lòng hắn.

So với bệnh huyết mạch thuật sĩ thì loại tâm tình bản thân này càng khó có thể kìm chế.

Bởi huyết mạch thuần túy sau khi lên cấp bốn, Lôi Lâm cũng thu được một phần truyền thừa từ huyết mạch của mình, từ đó biết rất nhiều thứ.

” Con đường thuật sĩ Khoa Mạc Âm đã đến phần cuối sao?”

Lôi Lâm đứng lên đến, cảm thụ sức mạnh to lớn sôi trào mãnh liệt trong cơ thể. Không khỏi có chút phiền muộn.

Bây giờ hắn đã lên đến đỉnh cao mà tất cả thuật sĩ Khoa Mạc Âm đều mong đạt tới, những thuật sĩ như Cát Nhĩ Bá Đặc lớn tuổi hơn so với hắn kia, cũng chỉ là nhiều hơn một chút thời gian tích lũy, về bản chất không có bất kỳ phân biệt nào.

Bởi huyết mạch hạn chế, thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà cao nhất cũng chỉ tới cấp bốn! Đây là huyết mạch ràng buộc, cũng là lời nguyền rủa mà tất cả thuật sĩ Khoa Mạc Âm không trốn thoát!

Hiện tại Lôi Lâm đã rõ cảm giác mê man vì con đường phía trước đứt rời.

Nỗi khổ này còn làm hắn khổ sở hơn so với linh hồn thống khổ, dù là huyết mạch của hắn hay chíp, đều nói cho hắn biết trạng thái bây giờ của hắn, cấp bốn Thần Tinh chính là cực hạn!

Đối với Lôi Lâm đã lập chí muốn leo tới đỉnh cao thì đây là chuyện không thể chịu đựng nhất!

“Tinh giới mênh mông vô bờ. Đông đảo thế giới giống ngôi sao vậy, ở thế giới khác, rồi sẽ tìm được biện pháp giải quyết, thực sự không được còn có thể thông qua thế giới Hàn Băng ở Ám Cực Vực để tìm kiếm tọa độ về vạn xà chi mẫu…”

Lôi Lâm tự an ủi chính mình, bây giờ tầm mắt của hắn đã rộng hơn rất nhiều, càng có năng lực độc lập tiến hành thám hiểm cánh cửa tinh giới!

Lên cấp phù thủy Thần Tinh có thể trực tiếp xuyên đến dị thế giới, thu hoạch tri thức và tài nguyên. Cũng không phải loại hạt giống lực lượng tinh thần như trước có thể so sánh.

“Cứ làm như thế, trước tiên im lặng một thời gian, đợi cảnh giới Thần Tinh vững chắc thậm chí đạt đến đỉnh cao thì lập tức thám hiểm dị vị diện…”

Hai mắt Lôi Lâm thăm thẳm, hạ quyết tâm.

Ầm ầm ầm! ! !

Mà vào lúc này, chấn động như đất rung núi chuyển cũng xuyên qua tầng tầng phòng ngự truyền đến nơi này.

“Dù đã bố trí phòng ngự trận rồi mà dư âm truyền tới còn mạnh như vậy?” Sắc mặt Lôi Lâm trở nên nặng nề: “Thế cục bên ngoài e là đã xấu tới cực điểm, thậm chí bị kẻ địch đánh vào nội thành rồi!”

“Nên đi ra rồi!” Hắn vẫy tay, phù thủy bào màu đen hào hoa phú quý tự động khoác lên người, giống như bóng đen biến mất trong mật thất.

Đối với Lôi Lâm, nếu như lần này không lên cấp Thần Tinh. Vậy hắn cũng chỉ có thể chạy trốn khi thành phá, còn phải chịu Lam Sơn Vương truy sát. Thậm chí không nhất định có thể thành công chạy trốn.

Mà hiện tại hắn đã thành công lên cấp độ phù thủy tầng cao nhất ở trung bộ đại lục, vậy hắn cũng có sức lực thử cứu lại Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi!

...

Nhìn trên người Lôi Lâm thật sự phát ra Thần Tinh lĩnh vực, thậm chí có thể trung hoà trường lực lĩnh vực của chính mình, sắc mặt Cam Lợi Nhĩ khó coi đến cực hạn, giống như một người chết vậy.

Thần Tinh! ! ! Ở toàn bộ trung bộ đại lục thì đấy là tồn tại chí cao! Một phù thủy tổ chức có Thần Tinh che chở, thường thường là có thể được gọi là tổ chức cỡ lớn, thậm chí có thể kéo dài hơn một nghìn năm!

Mà liên quân lần này cũng chính là vì thấy ba vị thuật sĩ Thần Tinh của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi mất tích mới dám đột nhiên phát tác, đừng nhìn hiện tại uy thế của phe mình như chẻ tre, một khi thuật sĩ Thần Tinh của đối phương phát chiêu, tuyệt đối có thể khiến các quân đoàn tử thương quá nửa trong nháy mắt, đây cũng là lý do tại sao lúc trước liên quân hành động phi thường cẩn thận, thậm chí có thể nói là nhát gan!

Hiện tại, Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi xuất hiện thuật sĩ mới lên cấp Thần Tinh, ắt sẽ khiến lần hành động này thất bại!

“Hắn… Hắn nói cái gì? Thần Tinh? Hắn là Thần Tinh?”

Ở trên chiến trường diện, vẻ mặt Vưu Lợi An dại ra, nhìn bóng lưng Lôi Lâm cao lớn như dãy núi, cả người hắn đều choáng váng, hắn không thể ngờ được Lôi Lâm hầu tước trước đó mới chỉ vừa lên cấp hóa tinh, ở thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này lại trực tiếp lên cấp thuật sĩ Thần Tinh!

“Là lão sư! Lão sư lên cấp bốn!” Một chỗ khác, cả người đẫm máu Sử Lư Bi vô cùng kích động ôm lấy Phái Khắc hoan hô, Tháp Na Toa mỉm cười đứng một bên nhìn, tuy rằng cô ta cũng phi thường xem trọng tương lai Lôi Lâm, nhưng chưa từng ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy.