Chương 884: Thần Tinh đại chiến (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 884: Thần Tinh đại chiến (1)

“Tuy rằng đã sớm từng thấy miêu tả tương quan trong tài liệu, nhưng vẻ đẹp của biên giới thế giới thì những hình ảnh cùng chữ viết kia không thể miêu tả rõ rang được…”

Lôi Lâm khẽ thở dài, lúc này hắn trong một không gian kỳ dị, chung quanh là hắc ám, dòng chảy không gian màu bạc xẹt qua, xa xa còn có một chút ánh sáng tương tự tinh vân và hằng tinh, mênh mông tráng lệ như đại vũ trụ kiếp trước.

Mà đối diện với hắn, vẻ mặt Cam Lợi Nhĩ âm trầm, không gian loạn lưu nhỏ bé va chạm trên người hắn, lại bị một tầng lực lượng linh hồn ngăn cản , không có một chút tổn hại nào.

Phù thủy Thần Tinh vốn có năng lực có thể sinh tồn trong vết nứt không, đây cũng là lý đo để bọn họ có thể xuyên qua thế giới!

Đương nhiên, cũng nhất định phải là xem vết nứt không gian đẳng cấp nào.

Nơi Lôi Lâm lựa chọn này chính là biên giới của phù thủy thế giới, không gian bão táp khá ổn định, một số không gian loạn lưu nhỏ bé cũng có thể dùng lực lượng linh hồn của bản thân để phòng ngự.

Mà nếu là không gian loạn lưu như thời điểm thượng cổ đại chiến, hoặc là kẽ hở giữa hai thế giới thì không gian bão táp vô cùng cuồng loạn, đừng nói là phù thủy Thần Tinh, dù là phù thủy Huy Nguyệt rơi vào cũng chỉ có thể biến thành một đống cặn, như bò cạp nam ở thế giới Hàn Băng kia, chính là ngã xuống như thế.

Bởi Thần Tinh sát chiêu có lực phá hoại quá rộng khắp, hai vị Phù thủy Thần Tinh đại chiến với nhau càng có thể đánh vỡ toàn bộ đại lục, bởi vậy dù là giữa các phù thủy Thần Tinh có thù oán gì cần giải quyết, cũng sẽ chọn đi vào loại vết nứt không gian này để giải quyết.

Mặc kệ phá hoại thế nào đều sẽ không ảnh hưởng tới sự ổn định của thế giới chủ.

Địa điểm lần đại chiến này là đầm lầy Lân Hỏa, tổng bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, nếu như thật sự đánh ở nơi đó, mặc kệ cuối cùng có thể thắng được hay không, nhưng đám Phù Nhị Phái Khắc nhất định sẽ chết sạch, thậm chí ngay cả toàn bộ đầm lầy Lân Hỏa còn tồn tại hay không cũng là vấn đề.

Đương nhiên Lôi Lâm không thể làm như thế. Bởi vậy chủ động kéo đối phương đến nơi này.

“Mày rất tốt!”

Cam Lợi Nhĩ dựng thẳng lông mày lên, từng tia điện lưu màu xanh lam không ngừng lưu chuyển giữa hai hàng lông mày, hiển nhiên là đang phi thường phẫn nộ.

Bị một hậu bối ám hại, chính là một sỉ nhục lớn lối với hắn, tuy rằng hắn cũng không dám mạo hiểm bị đông đảo Thần Tinh khiển trách mà khai chiến ở chủ thế giới, nhưng hắn muốn tự mình lựa chọn chiến trường chứ không phải bị đối phương mạnh mẽ lôi vào đay.

“Cam Lợi Nhĩ! Chuyện lần trước ở vùng đất bị lãng quên, ngày hôm nay cùng giải quyết luôn!”

Giọng nói Lôi Lâm rất nhẹ, nhưng kiên định lạ thường, lúc trước suýt nữa bị đối phương vồ một cái mà chết, thậm chí bị bức phải trốn ở tổng bộ hơn một thế kỷ, hắn vẫn luôn không quên đâu.

Lúc trước không nói chuyện trả thù là vì thực lực không đủ. Nói ra cũng là trò cười, nhưng hiện tại chính là thời điểm có thù báo thù.

“Mày còn dám nới tới chuyện này? ? ?”

Cam Lợi Nhĩ vô cùng phẫn nộ, nếu không phải bọn họ ngang ngược nhúng một tay, vùng đất bị lãng quên, còn có tất cả tài nguyên trong bí cảnh Lưu Sa đều là của hắn, sao có thể bị đối phương tranh giành?

Càng không cần phải nói tới chuyện hắn còn bị ba vị thuật sĩ Thần Tinh đồng thời chèn ép, khiến suýt chút nữa lên trời không đường xuống đất không cửa.

“Món nợ của lão sư mày, lần này nhất định phải do mày trả lại!”

Trong con ngươi màu bạc của Cam Lợi Nhĩ lóe lên tia sáng lạnh sắc bén, một trường mâu màu đen trong nháy mắt xuất hiện trên tay.

Ở đầu mũi nhọn trường mâu, mơ hồ còn có tiếng ma quỷ khóc, nhiếp hồn đoạt phách, phi thường khủng bố.

“Mày chỉ mới vừa lên cấp bốn, có thể có hiểu gì về Thần Tinh chiến đấu? Chấp nhận vận mệnh thất bại đi!”

Cam Lợi Nhĩ quát khẽ: “Cấp bốn vu thuật —— ma quỷ khóc lóc!”

Hắn đột nhiên ném trường mâu trên tay ra. Ầm! Giống thời đại Thái cổ một lần nữa giáng lâm, cảnh tượng người khổng lồ A Nhĩ Cam trong truyền thuyết ném mạnh thương A Cơ Nỗ Tư để dập tắt Thái Dương, đánh giết con trai Thái Dương!

Sức mạnh điên cuồng mãnh liệt giáng lâm, trường mâu màu đen giống như hóa thành một tia chớp màu đen, ngay cả hư không loạn lưu đều bị bắn ra, trong nháy mắt đi tới trước mặt Lôi Lâm.

Dùng lực lượng linh hồn của phù thủy Thần Tinh, thúc đẩy mẫu vu thuật cấp bốn, hiệu quả tạo thành chính là uy lực như trời long đất lở!

“Liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ, quả nhiên không phải chỉ là hư danh!”

Lôi Lâm than thở, “Đáng tiếc ta cũng không yếu như mày tưởng tượng!”

Hắn chuẩn bị để lên cấp Thần Tinh không phải là chuyện một sớm một chiều, trong thời gian dài dằng dặc như thế, hắn đã sớm chiếm được mấy mẫu vu thuật cấp bốn không trọn vẹn, thông qua chíp bổ sung và mô phỏng thôi diễn, hắn đã nắm giữ được, sử dụng cũng vô cùng thông thạo.

Đồng thời, hắn được rất nhiều ký ức từ huyết mạch truyền thừa, bàn về kinh nghiệm chiến đấu cấp bậc Thần Tinh thì chỉ chỉ nhiều chứ không ít hơn so với Cam Lợi Nhĩ.

“Tê tê…”

Phía sau Lôi Lâm hiện ra hư ảnh Khoa Mạc Âm cự xà với hai mắt lớn màu hổ phách, lớp vảy trôi chảy, răng nanh sắc bén đột nhiên nổi lên.

“Tuân theo cổ xưa khế ước, sức mạnh huyết mạch làm việc cho ta, hóa thành kiên thuẫn…”

Lôi Lâm mở miệng, âm điệu tinh tế mà sắc nhọn, giống cự xà gào thét, ngâm xướng ra thượng cổ thần chú khó đọc.

Tuy rằng mỗi một âm tiết đều có thể nghe được rõ rõ ràng ràng, nhưng Lôi Lâm lại niệm xong chú văn trước khi trường mâu đâm đến, hoàn thành chuẩn bị vu thuật, khiến cho người ta có cảm giác thời gian thác loạn quỷ dị.