Chương 888: Sau trận chiến (1)
Ầm! Chủy thủ rút ra, nữ phù thuỷ có mái tóc màu đỏ với gương mặt xinh đẹp không có chút cảm xúc nhận lấy dây chuyền đá quý màu xanh lục từ tay nam phù thủy kia.
“Khẩu lệnh: gklm…”
Sau mấy tiếng chú, ánh sáng trên dây chuyền bảo thạch lóe lên, ở giữa mơ hồ hiện ra dáng vẻ một con chiến tranh cự thú loại nhỏ.
“Nhanh chóng rơi xa nơi này, bắt đầu trình tự tự hủy!”
Sau khi lạnh lùng ra lệnh, dây chuyền trên tay nữ phù thuỷ lập tức hóa thành tro tàn, sau đó cả người cô ta bước vào một tầng ngọn lửa màu xanh biếc, biến mất không còn tăm hơi…
Bộ tổng chỉ huy liên quân rơi vào hỗn loạn, khiến liên quân nhất thời đại loạn, thậm chí có quân đoàn đã bắt đầu lựa chọn lui lại.
“Rất tốt! Rất tốt! “Ám xà bộ” của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi thật khá, thậm chí ngay cả tổng chỉ huy của chúng ta đều có thể thâm nhập vào!”
Ý chí ở giữa nghiến răng nghiến lợi.
“Ta làm sao biết?” Lôi Lâm thầm trợn trắng mắt trong lòng, trước đó địa vị của hắn ở Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi còn không tiếp xúc được tới những chuyện này, nhưng cũng không trở ngại hắn phát huy ngay tại trường thi.
“Chiến tranh là nơi có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, hiện tại, đến phiên các vị lựa chọn, với tình hình hiện tại của liên quân, e là không cần chúng ta tiến công cũng sẽ lập tức rơi vào hỗn loạn…”
Lôi Lâm nói với vẻ đã định liệu trước, giống như nữ gián điệp kia chính là do hắn phái ra đi vậy.
Mà chiến tranh cự thú Khoa Gia Tư lại ục ục kêu, bỏ qua diệt thế song xà, đột nhiên hướng chạy trốn ra ngoài, gây ra từng đợt địa chấn, liên quân chắn đường của nó đều biến thành thịt nát.
Trong lúc chạy, từng bắp thịt từ trên người nó lại không ngừng rớt xuống, đây là mệnh lệnh khởi động trình tự tự hủy trước đó.
Nhìn tình cảnh này, đông đảo ý chí trở nên trầm mặc, sau đó lập tức trao đổi với nhau.
Lôi Lâm lại tự tin mỉm cười đối mặt.
Bây giờ đối phương rõ ràng tốn công mà không thu được kết quả tốt, đang do dự, mà vừa nãy Lam Sơn Vương ngoan cố nhất lại bị hắn thuyết phục, từ người phản đối đã biến thành người ủng hộ. Cứ thế ít nhất có hai phiếu đồng ý, đối với tình huống thế lực ngang nhau bỏ phiếu cũng là một thẻ đánh bạc lớn.
Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, ý chí lớn nhất bắn ra sóng linh hồn to lớn, liên lạc với quân đoàn liên quân.
Sau khi nhận được mệnh lệnh, đoàn kỵ sĩ Lam Vũ và các liên quân phù thủy khác nhanh chóng lui lại.
Chỉ có đoàn phù thủy ma quỷ, và một số tổ chức loại nhỏ tương tự bàn tay Bàn Tay Báo Thù là còn dừng lại chỗ cũ, vẻ mặt mờ mịt luống cuống.
“Lần này là ngươi thắng!” Ý chí to lớn đối diện phát ra âm thanh.
“Đa tạ chư vị! Ta chỉ cần giữ được khu vực trung tâm ở đầm lầy Lân Hỏa này , còn chiến tranh lần này nhất định phải do thành Tội Ác cùng Bàn Tay Báo Thù gánh chịu…”
Lôi Lâm thấy tốt thì thôi, chỉ hơi khom người nói.
Hắn nói như vậy chính là giữ lại thế cục hiện nay, chắp tay nhường toàn bộ địa vực mà đối phương đã xâm chiếm, đồng thời còn không truy cứu trách nhiệm thế lực khác.
Lôi Lâm nghĩ rất rõ ràng, lúc trước Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi bởi vì có ba thuật sĩ chống đỡ, mới có thể duy trì lãnh thổ lớn như thế, mà hiện tại chỉ còn một mình hắn, có thể duy trì khu vực hiện nay đã là vô cùng tốt.
Đồng thời với thực lực đơn bạc hiện tại của hắn, đồng thời đối địch cùng nhiều thế lực Thần Tinh như vậy cũng không hiện thực, chỉ có thể tìm vài kẻ thế mạng để giải quyết.
Mấy tổ chức nhỏ như Bàn Tay Báo Thù vốn là lựa chọn tốt. Hơn nữa một thành Tội Ác đã mất đi Thần Tinh che chở, cũng đầy đủ rồi.
“Rất tốt! Cậu lựa chọn rất chính xác!” Giọng nói của ý chí lớn nhất xuất hiện một tia nhu hòa hiếm thấy.
“Tin tưởng trong thời gian sau này, chúng ta sẽ trở thành bạn tốt…”
Trong phạm vi giao du của Thần Tinh chính là đơn giản như vậy, một khi phát hiện không thể hoàn toàn tiêu diệt đối phương, vậy giao hảo với nhau cũng là chuyện bình thường.
Có lẽ hai người có thực lực mạnh đang giao chiến với nhau nhưng tới ngày thứ hai đã có thể bắt tay giảng hòa, tất cả những chuyện này đều có thể xảy ra với phù thủy Thần Tinh.
Lần này nếu không phải Lôi Lâm đột nhiên xuất hiện, những tên sói đói này nào có thề dễ nói chuyện như vậy? E là toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi sẽ bị cắn nuốt đến mức một mảnh vụn cũng không còn sót lại.
Phù!
Những ý chí kia dần rời đi, mà vào lúc này, Lôi Lâm mới chậm rãi thở phào một hơi.
Hắn biết nguy cơ của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi đã tạm thời vượt qua.
“Lôi Lâm đại nhân!” “Lôi Lâm đại nhân!” “Lôi Lâm đại nhân!”
Mà ở phía dưới trong tổng bộ, trên người rất nhiều huyết mạch thuật sĩ mang theo vết thương, nhìn liên quân bỏ chạy đều không khỏi lớn tiếng hoan hô. Đặc biệt ánh mắt nhìn Lôi Lâm như đang nhìn thấy thần linh của chính mình.
Tát Nhĩ nhìn tình cảnh này, cũng chỉ có thể âm thầm cười khổ.
Hắn biết từ nay về sau, chỉ sợ toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm sẽ rơi vào tay thuật sĩ Thần Tinh kia khống chế.
...
“Ây… Ta… Đây là ở đâu?”
Phù Nhị kêu một tiếng rồi tỉnh lại, nhìn trần nhà quen thuộc, trong đôi mắt còn có chút thất thần.
Rất nhanh, đại chiến thảm liệt, máu thịt tung toé, phù thủy Thần Tinh xuất hiện, cùng với một đôi mắt ôn hòa xuất hiện lúc cuối cùng đều hiện lên trong đầu cô.
“Tộc trưởng đại nhân tỉnh rồi!” Bên cạnh có hai hầu gái xinh đẹp nhìn thấy Phù Nhị tỉnh lại, lập tức hoan hô rồi nhanh chóng đi ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau, Phù Nhị một lần nữa chình trang lại, khôi phục vẻ khôn khéo già giặn dĩ vãng, đang ngồi bên giường, lắng nghe đông đảo trưởng lão và Vưu Lợi An vội vã chạy tới nói chuyện, miệng nhỏ chậm rãi há ra.