Chương 892: Lễ mừng (1)
Dựa theo truyền thống ở trung bộ đại lục, phương pháp minh tưởng cao cấp ít nhất là có bốn tầng, khiến cho phù thủy có thể nhòm ngó đến cảnh giới Thần Tinh, mà phương pháp minh tưởng đỉnh cấp là phải có sáu tầng trở lên, có thể khiến phù thủy sáng tỏ con đường Hi Nhật.
Khoa Mạc Âm chi đồng chỉ có bốn tầng, trong số các phương pháp minh tưởng cao cấp chỉ trong như lót đáy, Lôi Lâm tự nhiên hi vọng chíp có thể thôi diễn bổ ra cấp độ còn lại.
Phiền phức do huyết mạch ràng buộc, từ khi Lôi Lâm lên cấp Thần Tinh vẫn đang thử nghiệm giải quyết.
Mà thôi diễn phương pháp minh tưởng cũng là một phần phi thường quan trọng, Đôi Cánh Thái Dương cũng tương tự là phương pháp minh tưởng cho huyết mạch thuật sĩ, còn có tới sáu tầng hoàn chỉnh, có lẽ có thể có tác dụng hoàn thiện đối với Khoa Mạc Âm chi đồng.
Còn có huyết mạch của con trai Thái Dương cũng có thể thử nghiệm tinh luyện ra, tuy rằng Áo Khắc gia tộc đã xác định hoạt tính huyết mạch đã đánh mất toàn bộ, nhưng Lôi Lâm vẫn có lòng tin nhất định có thể phục hồi ra như cũ.
Con trai thái dương Thượng cổ- sinh vật tới kỳ thành niên là có thể đạt đến cấp sáu, thậm chí chính là huyết mạch cao nhất mà hiện nay Lôi Lâm thu hoạch được trong đông đảo tiểu thế giới.
“Sau khi có nó, những thí nghiệm huyết mạch kia cũng có thể khởi động. . .”
Sau khi lên cấp Thần Tinh, rất nhiều thí nghiệm huyết mạch thượng cổ và cánh cửa tinh giới cũng có thể độc lập hoàn thành, khiến Lôi Lâm hận không thể dùng tất cả thời gian vào những chuyện này.
Nhưng tới ngày thứ hai, hắn vẫn rút ra một chút thời gian để gặp mặt sứ giả từ Linh Năng Viên Hoàn cùng Phong Lang Sào Huyệt.
Ở miền trung đại lục, huyết mạch thuật sĩ cũng không chỉ có mỗi Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, còn có các tổ chức hoặc là gia tộc khác tuân theo huyết mạch thượng cổ, hình thành một đồng minh khổng lồ.
Nhưng lần trước, ba vị thuật sĩ Thần Tinh của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi đều mất tích, giá trị giảm nhiều, tự nhiên không có được các tổ chức này trợ giúp.
Lôi Lâm cũng hiểu được điểm ấy, dù sao dù muốn cứu viện minh hữu. Cũng phải xác định đối phương có đủ thực lực hay không, bằng không chỉ có thể kéo chính mình vào vũng bùn.
Lại nói, trong vòng các tổ chức huyết mạch thuật sĩ cũng không phải luôn hoà hợp êm thấm, mà vẫn có tranh chấp, một minh ước thuật sĩ đồng minh căn bản không có hiệu quả ràng buộc.
Đương nhiên, sau khi Lôi Lâm lên cấp, tất cả những chuyện này lại cũng khác nhau, đặc biệt sau khi hắn biểu hiện ra thực lực mạnh mẽ, những tổ chức đã từng là minh hữu này lại vội vàng chạy đến để duy trì quan hệ.
Mà Linh Năng Viên Hoàn cùng Phong Lang Sào Huyệt, chính là hai trong số các tổ chức huyết mạch thuật sĩ lớn nhất giao hảo với Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi.
“Ha ha. . . Lôi Lâm các hạ trẻ tuổi như vậy, thực sự nằm ngoài dự liệu của ta!”
Vừa thấy mặt, hai thuật sĩ đã bị khí tức mạnh mẽ và sinh khí dồi dào trên người Lôi Lâm làm cho chấn kinh.
Phù thủy đương nhiên không phải xem bề ngoài để xác định tuổi. Đa số bọn hắn có có phương thức cảm ứng đặc biệt của chính mình.
Nhưng mặc kệ nhìn từ góc độ gì thì hiện tại Lôi Lâm đều phi thường trẻ tuổi, không giống những phù thủy đại nạn sắp tới kia, tuy rằng bề ngoài vẫn tuổi trẻ đẹp trai như cũ, trên người lại mang theo khí tức mục nát.
“Ha ha. . . Mời hai vị!”
Hiện tại Lôi Lâm mặc ngoại bào ma khí màu bạch kim, dáng vẻ càng thêm ung dung, đặc biệt khí độ lãnh đạo trên người hắn vì đã từng thống ngự Ám Cực Vực mà bồi dưỡng ra được, khi đối nhân xử thế khiến người ta cảm thấy khí tràng đặc biệt như gió xuân ấm áp, càng làm người nể phục.
Cùng lúc đó, khi hai vị sứ giả này bị độ tuổi của Lôi Lâm dọa cho khiếp sợ, trong lòng Lôi Lâm cũng âm thầm giật mình.
Bởi vì từ trên người hai vị sứ giả này, hắn cảm nhận được gợn sóng đồng tương tự, rất hiển nhiên. Hai vị này rõ ràng đều là thuật sĩ cấp bậc Thần Tinh!
“Xem ra, hai tổ chức này rất để ý lần hành động này!”
Trong lòng nghĩ như thế, nụ cười trên mặt Lôi Lâm càng thêm nhiệt tình, mời hai thuật sĩ ngồi vào phòng của mình, Phù Nhị mang ba ly cà phê đi vào, hào phóng hành lễ với ba người rồi rất nhanh đã lui xuống.
“Đúng rồi, còn chưa hỏi tục danh của hai vị!” Lôi Lâm cười nói.
“Ồ! Cậu xem tôi này! Trước đó bị chấn kinh nên quên chưa tự giới thiệu. Thực là thất lễ!” Một phù thủy trên mặt mọc ra vô số xúc tu, giống một bạch tuộc lớn dùng một xúc tu vỗ vỗ trán của chính mình. Nói rằng: “Ta là Bảo La! Đến từ Linh Năng Viên Hoàn!”
“Bảo La các hạ!” Lôi Lâm gật đầu ra hiệu, vẻ mặt thận trọng.
Truyền thừa huyết mạch của Linh Năng Viên Hoàn là một loại sinh vật phi thường kỳ dị—— Huyết mạch Linh Hấp Quái! Nghe đồn ở loại sinh vật này không chỉ có hệ thống năng lực tinh thần đặc biệt, còn là yêu thích hút óc của sinh vật có trí khôn, có năng lực quỷ dị nhòm ngó tâm linh con người.
Khiến đông đảo huyết mạch thuật sĩ cào nát đầu chính là loại linh hấp quái này căn bản là không phải sinh vật huyết mạch! Nhưng khi đó vị thuật sĩ thuỷ tổ linh hấp quái kia vẫn có thể dung hợp năng lực của linh hấp quái vào huyết mạch của chính mình, đồng thời di truyền lại, hình thành một chi nhánh huyết mạch thuật sĩ kỳ dị.
Chi nhánh này được gọi là “Tâm linh thuật sĩ”, có hệ thống sức mạnh đặc biệt của chính mình, càng thêm thiên hướng công kích về phương diện tinh thần, khiến người ta khó mà phòng bị.
Nghĩ tới đây, Lôi Lâm không khỏi nhìn ánh mắt của đối phương.
Trên đầu cá khổng lồ, là một đôi mắt mờ mịt, không có con ngươi, giống mắt cá chết vậy.
Nhưng tầm mắt vừa giao tiếp, Lôi Lâm lập tức có cảm giác nội tâm của chính mình lộ hết sạch, giống như toàn thân bị xé ra áo khoác, bại lộ trước mặt đối phương.