Chương 897: Tỏ thái độ (2)
. .”
“Tuân mệnh! Công tước đại nhân!” Trên mặt Sa Đặc lóe lên một tia xấu hổ, cung kính cúi đầu.
Vốn dĩ trước đó ông ta khẳng định chỉ cần năm ngày là có thể tìm tới tọa độ thế giới, nhưng hiện tại thời gian gấp mấy lần đều đã mà ông ta vẫn không xác định được rốt cuộc ba người Cát Nhĩ Bá Đặc bị vây ở thế giới nào.
Mỗi khi ông ta sắp tìm được tọa độ, đều sẽ bị không gian loạn lưu cuồng bạo giữa hư không ngăn cản, chính là không thể xác định vị trí cụ thể.
Mà tin tức tọa độ như thế này một khi có sai khác, cuối cùng địa điểm truyền tống đều có khả năng sẽ cách biệt mười triệu dặm, thậm chí biến thành hai thế giới!
Trong tình huống nội ưu ngoại hoạn như hiện tại, các thuật sĩ đương nhiên không thể để Lôi Lâm đi mạo hiểm.
Càng không cần phải nói Lôi Lâm có nghe lời bọn hắn hay không còn không chắc đâu.
Trên thực tế, cho dù là hiện tại đã có thể xác định thế giới mà mấy người Cát Nhĩ Bá Đặc bị giam, chắc chắn Lôi Lâm cũng sẽ không đi cứu viện.
Nếu như đã xác định thế giới đối diện là một cái bẫy, thậm chí còn là một vị phù thủy Huy Nguyệt bố trí mà còn cắm đầu nhảy vào, có thể sao?
Dù sao Lôi Lâm cũng không có tinh thần đại công vô tư đi mạo hiểm này.
” Nhóm thuật sĩ này, cũng có thể tìm cơ hội thu thập một hồi!” Lôi Lâm sờ sờ cằm, trong đôi mắt lập loè ánh sáng nguy hiểm.
Luôn âm thầm giựt giây hắn đi giải cứu mấy vị nguyên lão, tự nhiên không phải người khác, mà là thế lực dòng chính của ba vị thuật sĩ Thần Tinh kia, đa số là học sinh cùng tộc nhân của bọn họ, những người này đương nhiên không dám công khai yêu cầu Lôi Lâm làm cái gì, nhưng lén lút tạo dư luận, chỉ cần không bị bắt được chứng cứ, tự nhiên vẫn có can đảm làm.
Trong này, chi nhánh Cát Nhĩ Bá Đặc bởi Lôi Lâm cũng là người của bọn hắn nên lời oán hận là nhỏ nhất, mà chi nhánh Ái Ma có Phù Nhị làm người trung gian, cũng không tính là nóng lòng, chỉ có học sinh và tộc nhân của một vị thuật sĩ Thần Tinh khác là yêu cầu cấp bách nhất, Lôi Lâm cũng chuẩn bị khai đao với bọn hắn trước.
Hắn không phải thánh nhân, đương nhiên sẽ không nhọc nhằn khổ sở mà cứu người khác, lại chắp tay nhường quyền lực của chính mình.
Chẳng qua Cát Nhĩ Bá Đặc tốt xấu gì cũng là giáo viên của hắn, lúc trước cũng dạy hắn không ít thứ, đúng là nhất định phải cứu viện một lần, thế nhưng không phải hiện tại!
Lôi Lâm nắm chắc, trải qua một thời gian nữa là có thể triệt để tạo dựng quyền uy của chính mình, để sức ảnh hưởng của bản thân lan rộng, đợi được ba vị Thần Tinh trở về, cũng không dao động được địa vị của hắn!
Bởi vậy, hắn nhất định phải vì chính mình mà tranh thủ thời gian này, tuy rằng có thể dựa vào sức mạnh mạnh mẽ trấn áp tất cả, nhưng cuối cùng Lôi Lâm cũng không muốn thu được một Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi chia năm xẻ bảy.
Mà báo cáo của Sa Đặc vừa vặn hợp ý của hắn, lần này cũng không phải hắn không nỗ lực cứu viện, mà là điều kiện không đủ, thực sự không có cách nào.
Kỳ thực Lôi Lâm đã âm thầm sớm xác định được tọa độ, nhưng vẫn giữ bí mật không nói, cũng là vì điểm ấy.
An ủi Sa Đặc cùng các thành viên khác của bộ kỹ thuật xong, Lôi Lâm trở lại pháo đài của chính mình, ở nơi đó, còn có hai vị quý khách cần hắn tiếp đón.
“Bảo La các hạ! Phỉ Lợi các hạ! Đợi lâu!”
Lôi Lâm thoáng biểu thị áy náy với hai vị thuật sĩ Thần Tinh, không biết bởi nguyên nhân gì mà hai sứ giả này vẫn mặt dày mày dạn lưu lại sau khi những khác thế lực đều đã rời đi, bởi vì bọn họ cũng là hai vị Thần Tinh, ở đây tọa trấn cũng có lợi với Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, bởi vậy Lôi Lâm không những không thể oán giận, còn nhất định phải nhiệt tình chiêu đãi đối phương.
“Chúng ta cũng chỉ vừa tới, hiện tại chắc Lôi Lâm công tước cũng đang điều tra chứ?”
Bảo La mỉm cười, con ngươi trên đầu bạch tuộc giống như có thể nhìn thấu tâm linh trực tiếp nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm.
“Đúng! Chu Tí Đặc chi lôi! Bọn họ khinh người quá đáng!” Lôi Lâm mạnh mẽ siết nắm tay, sắc mặt đỏ lên, biểu đạt sự phẫn nộ của chính mình.
Thông qua ám xà bộ truy tra, còn có Lam Sơn Vương nói rõ, hắn đã có thể xác định chuyện lần này chính là do Tí Đặc chi lôi ở phía sau giở trò.
Nếu là như vậy, vậy hắn đương nhiên không thể cự tuyệt hảo ý của hai vị thuật sĩ Thần Tinh này.
“Không nói dối cậu, phù thủy Huy Nguyệt như Chu Tí Đặc kia vẫn luôn không hợp hợp mắt huyết mạch thuật sĩ chúng ta, đã nổi lên rất nhiều lần phân tranh cùng liên minh chúng ta, ngay cả tổ chức chúng ta, hiện cũng đang ở trạng thái chiến tranh lạnh cùng đối phương. . .”
Vị đại hán người sói Phỉ Lợi cười khổ nói.
Lôi Lâm có chút hiểu rõ ý của bọn họ, hóa ra phù thủy Linh Năng Viên Hoàn cùng Phong Lang Sào Huyệt tới nơi này, còn có ý tứ tìm kiến ngoại viện.
Nhưng hắn đương nhiên sẽ không từ chối, phù thủy Huy Nguyệt là tồn tại mà hiện tại hắn không đối phó được, nếu như có thể lôi kéo đối phương đồng thời chống lại, vậy áp lực cũng có thể giảm nhỏ hơn một chút.
Bởi vậy, Lôi Lâm hầu như không cần suy nghĩ đã nói: “Có nhu cầu gì xin cứ mở miệng. . .”
Nói thì nói như thế, nhưng muốn không cho chỗ tốt gì mà muốn để hắn vọt tới phía trước, Lôi Lâm cũng không ngu như vậy.
Bảo La cùng Phỉ Lợi liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ vui mừng từ trong đôi mắt đối phương, bất kể nói thế nào, lần này Lôi Lâm tỏ thái độ, đã xem như để bọn họ không uổng chuyến này.