Chương 900: Tháp phù thủy Thần Tinh (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 900: Tháp phù thủy Thần Tinh (1)

Từng tia ánh sáng màu vàng óng từ thi thể Thị Huyết Thu đã tử vong tản ra, lại bị các Thị Huyết Thu khác trước đó không tranh được huyết dịch nuốt xuống, sau đó đợt Thị Huyết Thu lại tử vong, quá trình này không ngừng lặp lại.

Vẻ mặt Lôi Lâm không hề cảm xúc quan sát quá trình này, mãi đến sau khi trải qua ba vòng, Thị Huyết Thu lần thứ hai hút huyết mạch đã có thể chống đỡ một khoảng thời gian, sẽ không lập tức tử vong, đồng thời, huyết mạch màu vàng óng càng thêm nội liễm, giản dị tự nhiên.

“Xem ra có thể tiếp tục. . .” Trên mặt Lôi Lâm đột nhiên hiện ra vẻ vui mừng.

Chỉ cần bước đầu thành công, vậy việc một lần nữa kích hoạt huyết mạch con trai Thái Dương sẽ có hi vọng.

“Duy trì quá trình này, mỗi ngày bồi dưỡng không quá hai mươi con Thị Huyết Thu!” Lôi Lâm ra lệnh cho trận linh trong phòng thí nghiệm.

Tiếp tục quan sát một lúc, Lôi Lâm biết quá trình này sẽ kéo dài rất lâu nên rời đi phòng thí nghiệm, trở lại pháo đài của mình.

Bây giờ mỗi ngày hắn đều có rất nhiều việc cần phê duyệt chỉ thị, mặc dù có chút phiền phức, nhưng đây là thủ đoạn tốt nhất để hắn xây dựng quyền uy.

Tuy rằng những học sinh và tộc nhân của mấy vị thuật sĩ Thần Tinh kia đều hi vọng Lôi Lâm lập tức lên đường, giải cứu giáo viên cùng tộc trưởng của bọn họ ra, nhưng mặt ngoài cũng tuyệt đối không dám lộ ra.

Không chỉ có như vậy, đối với yêu cầu của Lôi Lâm, bọn họ cũng không dám có bất kỳ vi phạm nào, tất cả đều tận tâm tận lực làm việc, ngay cả Lôi Lâm chuyển hết tinh giới chi thạch tồn kho đi cũng không ai nói gì.

Không thể không nói, những thuật sĩ này đều vô cùng thức thời.

Đã như vậy, Lôi Lâm cũng là chẳng muốn tính toán những việc nhỏ với bọn hắn, lại nói, với thực lực hiện tại của hắn, còn chưa thể đấu lại Chu Tí Đặc chi lôi cùng Huy Nguyệt phù thủy, bởi vậy vẫn nhất định phải giải cứu mấy vị nguyên lão công tước trở về để tăng cường thực lực bên này

Chỉ là thời gian ra tay nhất định phải do hắn đến quyết định.

Hắn không chỉ muốn thu được toàn bộ quyền to của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, còn muốn thoát khỏi cái bẫy của kẻ đứng sau kia! Nếu như đã có thể giam giữ ba vị Thuật sĩ Thần Tinh, vậy lại thêm một Lôi Lâm cũng không có vấn đề lớn lao gì.

Lôi Lâm hiểu rõ điểm ấy. Vì thế trong tình huống không chắc thì không dám mạo hiểm động thủ.

“Công tước đại nhân, có một vị tự xưng là nữ phù thuỷ thành Lam Sơn đến đây bái kiến. Đồng thời. . .”

Tát Nhĩ khom người, trên mặt hoàn toàn không còn vẻ hăng hái lúc trước, chỉ còn vẻ khiêm tốn, từ sau ngày Lôi Lâm xuất quan, hắ vẫn duy trì tư thế này, thậm chí là người đầu tiên chấp nhận khom lưng, khiến Lôi Lâm không thể không nể trong nhiều hơn.

“Đồng thời cái gì?” Nhìn vẻ mặt Tát Nhĩ vô cùng nghi hoặc dáng vẻ, Lôi Lâm không khỏi có chút buồn cười.

“Đồng thời cô ta còn nói. . . Là đến vì giúp đại nhân xây dựng tháp phù thủy. . .” Thành Lam Sơn vốn đang là kẻ địch của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi. Hiện tại lại gửi người tới lấy lòng Lôi Lâm, dù Tát Nhĩ đã sống quá sáu trăm năm, chuyện như vậy cũng rất ít khi nhìn thấy, làm hắn không thể không suy nghĩ.

“Nếu như vậy, ta cũng không cần gặp cô ta, anh lựa cho ta một vị trí tốt ở tổng bộ, tháp phù thủy của ta sẽ xây dựng ở nơi đó!”

Đây là thỏa thuận với Lam Sơn Vương, hiện tại chẳng qua là lúc thực hiện mà thôi, Lôi Lâm cũng không để ý, phất tay một cái muốn đuổi Tát Nhĩ đi.

Trước đó không xây dựng tháp phù thủy tại tổng bộ chính là sợ bị nhìn ra điểm khác biệt, nhưng hiện tại đã khác rồi, chỉ có hắn bắt lỗi người khác chứ không có người khác tới mạo phạm hắn. Lúc này Lôi Lâm đương nhiên phải xây tháp phù thủy ở tổng bộ.

“Làm sao thế?” Nhìn Tát Nhĩ vẫn đứng ở chỗ cũ, sắc mặt không ngừng biến ảo, Lôi Lâm lạnh nhạt hỏi.

Tuy rằng chỉ là một câu hỏi đơn giản nhưng lại khiến Tát Nhĩ toát mồ hôi, hiện tại Lôi Lâm đã không phải hầu tước lúc trước bị hắn mơ hồ quản lý mà là nguyên lão cao nhất! Là thống lĩnh tối cao của toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi! Thuật sĩ Thần Tinh!

Mỗi một thân phận đều như ngọn núi lớn đè trong lòng Tát Nhĩ, mà khi ba thân phận này đều tập trung trên thân một người thì hắn lại càng phải ngước nhìn.

“Là như vậy. Công tước đại nhân, kỳ thực gia tộc chúng ta cùng với Đa Trạch gia tộc, Áo Nhĩ Khả gia tộc … Cũng có thể bỏ vốn ra để cống hiến xây dựng tháp phù thủy của đại nhân. . .”

Tát Nhĩ cắn cắn răng, trầm giọng nói rằng.

Theo hắn nghĩ, Lôi Lâm thu biếu tặng của người ngoài, thực sự là một tín hiệu rất nguy hiểm, điều này đại biểu hắn mất đi tín nhiệm đối với những huyết mạch quý tộc lâu năm như bọn hắn, đây là chuyện bọn hắn tuyệt đối không thể tiếp thu.

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi có chút oán giận mấy minh hữu của mình, tuy rằng cứu viện mấy vị trưởng lão đúng là phi thường quan trọng, nhưng cũng không thể như thế vội vã động thủ, hiện tại quả nhiên gây ra hậu quả xấu.

Tát Nhĩ không khỏi ước ao nghĩ tới gia tộc Huyết Xà, chỉ cần Phù Nhị vẫn còn, quan hệ giữa Lôi Lâm và bọn hắn chính là không gì phá nổi, gần đây còn có lời đồn rằng Lôi Lâm sẽ để một đứa con của mình đi kế thừa tước vị hầu tước Huyết Xà, chuyện này nhất thời khiến rất nhiều huyết mạch gia tộc đỏ mắt .

Huyết mạch của thuật sĩ Thần Tinh! Đồng thời Lôi Lâm còn có thiên phú hơn người như thế, huyết mạch tất nhiên vô cùng tinh khiết, đây là chuyện rất nhiều huyết mạch gia tộc không dám nghĩ tới, nhưng gia tộc Huyết Xà lại dễ dàng chiếm được như vậy.