Chương 903: Dị tượng tại trấn nhỏ (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 903: Dị tượng tại trấn nhỏ (2)

Mà hiện nay Lôi Lâm cũng là đang nỗ lực theo phương hướng này.

Thế nào cũng phải mà nói tới thể chất nhân loại ở trung bộ đại lục mạnh mẽ hơn so với Nam Hải bờ cùng Ám Cực Vực quá nhiều, hơn nữa năng lượng hạt căn bản dồi dào, xác suất linh hồn chết rồi chuyển hóa thành linh thể càng cao hơn, lại nhiễm phóng xạ từ rất nhiều phù thủy cao cấp khiến nơi này là một hoàn cảnh linh hồn phi thường nguyên thủy mà phức tạp.

Mỗi khi hoàn cảnh này xuất hiện, Lôi Lâm đều sẽ cố gắng chạy tới, thu thập số liệu để phân tích.

“Mỗi khi quạ kêu đêm lạnh, ánh trăng mông lung, nửa đêm sẽ xuất hiện hiện tượng linh triều!”

Lôi Lâm thầm nhắc lại lời này, đây chính là nguyên nhân khiến hắn đến trấn nhỏ này này.

Mà vào lúc này, hắn cũng nhạy bén cảm giác được rất nhiều ánh mắt lơ đãng nhòm ngó, không khỏi tự giễu nở nụ cười.

Hắn chỉ có một người lại gọi ra một bàn mỹ thực như thế đã nửa ngày mà chưa động đũa, đúng là rất đáng chú ý.

Nghĩ tới đây, Lôi Lâm không khỏi cầm lấy dao nĩa.

Trình độ sinh hoạt bình quân ở trung bộ đại lục vẫn cao hơn so với những nơi khác, cho dù là khách sạn trong một trấn nhỏ, thực phẩm bưng ra cũng coi như phong phú.

Không chỉ có rượu mật ong, thậm chí còn có bánh bao trắng cùng bò bít tết.

Bò bít tết dùng nguyên liệu tươi mới , chất thịt càng thêm non mềm, phối hợp với rượu mật ong lại càng có một loại hương vị nồng nặc.

Nhìn thấy Lôi Lâm đã bắt đầu ăn uống, những tửu quỷ kia vẫn liếc mắt nhìn một cái, hoặc là chửi thầm một câu rồi cũng không để ý nữa.

Mà dưới đáy mắt Lôi Lâm lại có ánh sáng loé lên.

Cho dù ở trong quán trọ nhỏ này cũng có phù thủy tồn tại! Xem ra hẳn là bị hiện tượng linh triều hấp dẫn.

Linh hồn lực lượng của hắn quét qua, mấy bóng đen trong góc lập tức bị phát hiện, còn có một đôi ông cháu ngồi bên cạnh quầy hàng, cũng thu hút sự chú ý của hắn.

“Ừm! Mấy phù thủy cấp hai, còn có một tên hoá khí cấp ba, cũng được!”

Là Phù thủy Thần Tinh, hiện tại Lôi Lâm hoàn toàn có tư cách nhìn xuống những phù thủy này, mà bởi toàn bộ sóng năng lượng trên người hắn đã thu liễm đến chất nên những phù thủy kia nhìn hắn chỉ nghĩ hắn là một quý tộc bình thường trải qua kỵ sĩ huấn luyện mà thôi, không hề phát hiện ra dị thường.

Hấp dẫn Lôi Lâm quan tâm nhất vẫn là một đôi ông cháu kia, dù sao một vị phù thủy cấp ba hoá khí, còn mang theo cháu của chính mình đến đây, e là có chuyện quan trọng gì đó.

Mà nếu như là có liên quan cùng linh triều thì càng hấp dẫn hứng thú từ Lôi Lâm.

Người cháu mà ông lão phù thủy mang theo kia mới chỉ tầm mười ba mười bốn tuổi, hai mắt màu đỏ rượu phối hợp với mái tóc màu vàng óng, lộ ra vẻ phi thường đáng yêu.

Đặc biệt trên mặt hắn còn có chút tàn nhang, ánh mắt của trẻ con hoạt bát hiếu động thỉnh thoảng đánh giá chung quanh, hiển nhiên là bình thường rất ít đi ra.

“Những phù thủy này chắc cũng không phải vì quan qát linh triều mà đến chứ?”

Lôi Lâm sờ sờ cằm, tuy rằng linh triều khá là đồ sộ, nhưng cũng không có ích lợi gì, ngoại trừ Lôi Lâm vốn nhàn rỗi muốn chuyên môn đến thu thập tư liệu ra, những phù thủy muốn tới tìm tòi hư thực đã rất ít rồi, phù thủy cao cấp như ông lão kia lại càng hiếm thấy.

“Hắc hắc… Linh triều cũng sắp bắt đầu rồi, lần này lão tử sẽ kiếm một bút!”

“Ừm! Không sai, ta sẽ chờ lần này!”

Mấy người mặc giáp da cũ nát, còn đang không ngừng uống rượu lớn tiếng ồn ào, đây là một số người mạo hiểm, lính đánh thuê ở gần, chuyên môn lại đây để thử vận may.

Tuy rằng linh triều không có tác dụng lớn đối với phù thủy, nhưng đối với người bình thường thì lại là một mỏ vàng thật to.

Mỗi lần theo linh triều đến là lượng lớn rác rưởi cùng tàn dư, bên trong thường thường cũng sẽ có mấy thứ tốt, nếu như tìm được thì sẽ phát tài.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao cái trấn nhỏ này còn có thể tồn tại.

Nếu không thì cho dù linh triều không có nguy hại lớn, người bình thường cũng rất khó chấp nhận một đống linh thể làm hàng xóm, ngoại trừ phù thủy ra, e là không có kẻ nào có lá gan lớn như vậy.

“Coong! Coong! Coong…”

Tiếng chuông đồng nặng nề mà rộng rãi vang lên, khiến cho đông đảo lữ khách chấn động tinh thần, cho dù là những sâu rượu đang say, ánh mắt mông lung kia cũng bị đồng bạn gọi tỉnh lại.

“Nửa đêm chuông vang!” “Nửa đêm chuông vang!”

Rất nhiều người mạo hiểm kinh ngạc thốt lên, đa số đều câm lấy vũ khí của chính mình, những thứ đồ này không có hiệu quả gì đối với linh thể, cũng không phải dùng để đối phó với bọn chúng.

Trước tài bảo to lớn, e là những người vốn là đồng bạn này mới càng cần cảnh giác!

“Đi thôi!” Ông lão phù thủy cầm lấy một tấm khăn ăn xoa xoa tay, động tác nhàn nhã mà tao nhã, hiển nhiên trải qua huấn luyện hài lòng, mà đứa cháu đối diện lại có vẻ hơi cứng nhắc.

Lôi Lâm cũng theo dòng người đi ra bên ngoài quán trọ.

Lúc này trăng tròn treo cao trên bầu trời, chung quanh dường như có một tầng khói mù mỏng manh, khiến cho ánh trăng bị tán ra.

Gió lạnh gào thét, nơi này đã xem như bắc bộ đại lục, nhiệt độ buổi tối phi thường lạnh, có thể nhìn thấy hơi lạnh màu trắng từ mũi miệng những người mạo hiểm thở ra.

Ầm! Ầm!

Rất nhiều cửa phòng trên tiểu trấn mở ra, càng nhiều người đi ra.

Những người này đa số đều cường tráng, còn có một số ông lão, trên lưng cõng sọt hoặc ba lô, trong tay còn có vũ khí, toàn bộ vũ trang đến tận răng.