Chương 912: Thuật sĩ hội tụ (2)
Sau khi nhìn thấy tình cảnh này, Bảo La cùng Phỉ Lợi liếc mắt nhìn nhau, đều lộ ra một nụ cười ngầm hiểu ý.
Vị đại hán này kế thừa huyết mạch của thượng cổ thủy tinh huyễn hạt, năng lực ảo thuật mạnh đến khủng bố, cho dù là phù thủy Huy Nguyệt cũng đã từng bị ảo thuật của hắn tập kích.
Đồng thời, bây giờ hắn vẫn chưa hoàn toàn phát động sức mạnh, chỉ là phóng xạ ảo giác tự động bình thường, dù có bị Lôi Lâm phát hiện cũng có cớ.
Dựa vào ảo thuật thao túng một vị thuật sĩ Thần Tinh là chuyện không thể, nhưng nếu như có thể bất tri bất giác địa ám chỉ tinh thần với đối phương, khiến đối phương không tự chủ mà nghiêng về phía mình thì vẫn là chuyện có thể.
Nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt Bảo La cùng Phỉ Lợi càng tăng lên.
Đối với thuật sĩ trẻ tuổi, đây cũng là một thử thách để tiến vào trung tâm, đồng thời còn có tác dụng đo lường sự trung thành, không thể không nói, bị phù thủy đả kích nên những thuật sĩ Thần Tinh này đều có chút cảnh giác quá mức.
“Ta là Lôi Lâm! Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, phi thường vinh hạnh được gặp các hạ!”
Trong lòng Lôi Lâm cười lạnh, nhưng vẻ mặt lại vô cùng chân thành làm một lễ nghi quý tộc.
“Ha ha! Mọi người đều là huynh đệ huyết mạch, cậu gọi ta là Á La Ân là được. . .”
Á La Ân thân thiết trò chuyện cùng Lôi Lâm, lén lút cho Bảo La một ánh mắt có thể yên tâm, sau khi nhận được ánh mắt này, Bảo La cùng Phỉ Lợi hoàn toàn yên lòng.
“Bọn ta tụ hội chỉ thiếu mấy người thôi! Mau tới nào!”
Á La Ân đứng cạnh cửa nói lời mời, mà Lôi Lâm và hai người Bảo La lập tức đi vào.
Ba! Giống như xuyên qua một màng nước, sau khi tiến vào pháo đài cổ, Lôi Lâm lập tức cảm giác huyết mạch trong cơ thể như đang hoan hô nhảy nhót, giống như đã đến một nơi phi thường thoải mái, thân thể không tự chủ được mà thanh tĩnh lại.
“Nơi này. . .” Trên mặt hắn lộ ra vẻ kỳ dị, nơi như thế này, quả thực là thiên đường của huyết mạch thuật sĩ.
“Rất kinh ngạc sao?” Á La Ân có chút tự hào giới thiệu: “Trong pháo đài cổ Máu Tươi , bất kỳ thuật sĩ huyết mạch nào cũngnhận được cộng hưởng cùng tăng cường, thậm chí tăng cường tốc độ trưởng thành của huyết mạch. . .”
Không cần nói nhiều, Lôi Lâm lập tức hiểu rõ nơi như thế này bồi dưỡng thuật sĩ cấp thấp có hiệu quả thế nào, quả thực chính là Thần khí có thể rút ngắn một nửa thời gian bọn họ lên cấp!
Pháo đài cổ Máu Tươi rất lớn, nhưng bên trong lại không có bất kỳ người hầu nào, có vẻ phi thường trống trải, nhiều nhất chỉ có mấy con rối và nô lệ bóng ma, khiến Lôi Lâm có chút kinh ngạc.
“Đến nào! Chúng ta cùng hoan nghênh đồng bạn mới! Lâm Pháp Lôi Nhĩ các hạ đến từ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi Lôi!”
Á La Ân dẫn theo ba người Lôi Lâm đi tới nơi sâu nhất trong pháo đài cổ, mở ra một cánh cửa màu vàng rất lớn rồi cao giọng giới thiệu với đông đảo thuật sĩ ở bên trong.
“Ừ! Hoan nghênh hoan nghênh!”
“Đến! Cụng ly!”
Phía sau cửa vàng là một phòng khiêu vũ rất lớn, chum đèn thủy tinh treo đầy trần nhà, đâu đâu cũng có trang sức bảo thạch xán lạn, tỏa ra ánh sáng năm màu mà xán lạn.
Mà trong phòng khiêu vũ, đông đảo bọn thuật sĩ chia làm mấy vòng nhỏ, đang thấp giọng trò chuyện, tình cờ còn có mấy vị trực tiếp đi ra nhảy múa.
Mấy nhạc khí đại sư đã chuyển hóa thành vong linh ngồi trong góc, thổi ra nhạc khúc tao nhã mà cao quý.
Chờ đến khi Á La Ân lên tiếng đánh gãy tất cả những hoạt động này, trong phòng khiêu vũ đầu tiên là yên tĩnh một thoáng ngắn ngủi, sau đó đông đảo thuật sĩ đồng thời nhìn tới, hoan hô, chúc mừng đồng bạn của bọn họ.
Lôi Lâm trong nháy mắt thấy da đầu tê dại, rồi mới từ từ bình tĩnh lại.
“Nhiều thuật sĩ Thần Tinh như vậy, hầu như vượt qua tổng số người mà trước đây ta nhìn thấy, xem ra đúng là phải có thực lực mới có thể đi vào vòng tròn. . .”
Lôi Lâm thỉnh thoảng đáp lễ, nhìn số lượng Thần Tinh đông đảo mà không khỏi âm thầm cảm khái.
Có thể lên cấp thuật sĩ Thần Tinh, đầu nguồn huyết mạch tất nhiên cũng là sinh vật thượng cổ vượt qua giới hạn Thần Tinh, thậm chí trên thân thuật sĩ hiển hoá ra ngoài.
Lôi Lâm cẩn thận nhận biết khí tức huyết mạch hỗn độn mà mạnh mẽ trong đại sảnh.
“Man Hoang tê giác, thủy hầu, thượng cổ kê long. . . Còn có rất nhiều sức mạnh huyết mạch hoàn toàn xa lạ, hẳn là sinh vật Thần Tinh từ dị thế giới!”
Lôi Lâm âm thầm hoảng sợ, đồng thời ánh mắt cũng lễ phép nhìn chung quanh một vòng.
Giống các thuật sĩ khác, đa số thuật sĩ lên cấp Thần Tinh này đều là tuấn nam mỹ nữ, thậm chí ngay cả khi trên người hiện ra đặc thù huyết mạch Thần Tinh, cũng không có ảnh hưởng tới vẻ ngoài của bọn hắn, trái lại càng tăng thêm mấy phần cảm giác mạnh mẽ thiên nhiên.
“Đến nào, Lôi Lâm, chúng ta đi tới bên kia ngồi! Liên quan đến Chu Tí Đặc chi lôi, chúng ta cần thảo luận một chút!”
Bảo La mang theo Lôi Lâm, sau khi chào hỏi từng vòng tròn xong thì lập tức lôi kéo Lôi Lâm đi tới một góc.
Á La Ân đã sớm cáo từ rời đi, mà ở đây, rất nhiều ghế sô pha làm thành một vòng, trên đó có mấy vị thuật sĩ trên người tỏa ra năng lượng cao cấp khủng bố đang ngồi.
Đặc điểm của những thuật sĩ này phi thường rõ ràng, có hai người có đầu bạch tuộ, rõ ràng cũng là thuật sĩ của Linh Năng Viên Hoàn.
Ngoài ra, còn có một ông lão gầy gò và thiếu nữ, trên người có đặc thù của thượng cổ Phong Lang.