Chương 924: Con đương mê mang
“Tại sao lại như vậy? Đã có người tiến vào con đường mê man, nơi đó nhưng cách khu vực trung tâm rất gần!”
Ông lão phù thủy mặc trang phục cổ điển trước kia, nhìn notebook màu vàng nhạt trên tay, lập tức gào lên một tiếng trầm thấp, trên mặt tràn ngập vẻ tức giận.
Trên một tờ của quyển notebook màu vàng nhạt, có một bộ hình vẽ đại khái dùng đường nét màu đen nhạt đánh dấu ra, mà ở chính giữa một con đường được đánh dấu là con đường Mê Mang, đang có một điểm đen nhỏ đang chầm chậm di động.
Trên bức bản đồ này, ngoại trừ điểm đen nhỏ này, còn có những người khác đang không ngừng đảo quanh ở bên ngoài kiến trúc.
Mà ông lão ở nơi này lại dùng một điểm sáng màu trắng để biểu thị ra, mặc dù so với mấy Thần Tinh bị mê cung bí tỏa ngăn cản ở bên ngoài kia thì nhanh hơn không ít, nhưng rõ ràng vẫn ở vị trí tầng chính giữa, khoảng cách tới khu vực trung tâm còn một đoạn xa.
Nhưng điểm đen đại diện cho Lôi Lâm lại cách điểm đỏ là vị trí trung tâm trên địa đồ chỉ vài bước chân!
“Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết! Tại sao lại có phù thủy có thể chạy trốn nhanh như vậy…”
Ông lão chửi bới, trên mặt là vẻ vội vã cùng không cam lòng: “Đáng tiếc ta chỉ có thuật thức chính xác tiến vào di tích, chưa thể điều khiển tất cả cơ quan bí pháp, nếu không…”
Tổ tiên của ông lão phù thủy tuy rằng cũng là một thành viên của Tinh Hồng Hồ Nguyệt, nhưng chỉ là thành viên phổ thông, tuy rằng cũng tham gia xây dựng di tích, nhưng không tiếp xúc tới trung tâm bí ẩn, bởi vậy có thể làm ra bản đồ này và khẩu lệnh tiến vào đã là cực hạn.
Lôi Lâm bất cách khiến di tích mở ra trước thời hạn khiến ông lão này phải chịu thiệt ngầm, dù ông ta cắm đầu chạy đi như thế, cho dù cẩn thận từng li từng tí không phát động cạm bẫy gì, nhưng cũng chậm chân hơn Lôi Lâm.
“Mặc kệ những kẻ này! Chỉ cần đến phòng điều khiển trung tâm. Ta còn có hi vọng trở mình!”
Ông lão căm hận dùng ngón tay lướt trên địa đồ, tìm một con đường khác, nhưng ngay khi ông ta hắn chuẩn bị chạy đi thì con ngươi lại bỗng nhiên co rút lại.
Ở mép địa đồ. Một điểm đen lớn hơn mấy điểm đen khác mấy lần, thậm chí chung quanh còn có một vòng sáng màu đỏ khổng lồ, trực tiếp xông vào vào.
Mấy cạm bẫy cùng thuật thức tầng ngoài vừa đối mặt với điểm đen kia đã trực tiếp bị phá hủy, tên cũng biến mất trên bản đồ, khiến ông lão kêu rên lên: “Lại nhanh thế này đã có phù thủy cấp năm chạy tới, còn có để cho người sống hay không…”
Tuy rằng oán thán không ngừng, nhưng bước chân của ông lão cũng không chậm lại. Trái lại còn dùng tốc độ nhanh hơn để chạy đi.
Nếu như chậm một bước, bị phù thủy cấp năm chiếm lĩnh nơi này, vậy thì thật không còn chuyện gì cho ông ta nữa, đồng thời, khu vực trung tâm có một là tình thế bắt buộc mà ông ta phải chiếm được, cũng là mục đích chủ yếu nhất của lần này.
“Hãy chờ ta! Chỉ cần chờ ta khống chế được phòng điều khiển trung tâm!”
Ông lão lại nhìn chằm chằm điểm đen nhỏ trên con đường Mê Mang, trên mặt là vẻ oán hận.
...
Lôi Lâm đương nhiên không biết mình đã bị người nào đó ghi nhớ, lúc này, hắn đang đi trên một đường nhỏ màu xám trắng.
Ở hai bên đường, sương mù màu trắng càng ngày càng đậm, che đậy tất cả cảnh vật.
Đạp đạp!
Trên đường tĩnh mịch mà kỳ ảo chỉ có tiếng bước chân của chính mình không ngừng vang lên. Cảnh sắc hai bên giống nhau như đúc cực kỳ dễ dàng làm người ta quên mất thời gian, cuối cùng hình thành cảm giác sợ hãi mãnh liệt.
Đặc biệt phối hợp sức mạnh đặc hữu trong sương mù, cho dù là phù thủy có ý chí cứng cỏi đều rất khó tránh khỏi.
Nếu là phù thủy cấp thấp khác, sợ là tinh thần sớm đã tan vỡ, khóc lóc hô vang muốn quay đầu hoặc là xin tha.
Nhưng vẻ mặt Lôi Lâm vẫn nghiêm nghị, bước chân liên tục, giống như những thứ này chỉ là việc nhỏ, trong tâm trí còn cứng rắn hơn sắt thép của hắn thì loại thử thách ý chí mà thượng cổ phù thủy chuyên môn bố trí chỉ là trò trẻ con mà thôi.
Mà theo Lôi Lâm không ngừng thâm nhập, sương mù chung quanh cũng càng ngày càng đậm, hầu như ngay cả con đường dưới chân đều thấy không rõ lắm. Mỗi một bước đều đang đi trên tầng mây.
Đạp!
Lôi Lâm bước ra một bước, cảnh sắc chung quanh đột nhiên biến đổi.
Một tấm ván gỗ màu vàng sẫm, lấm tấm vết nấm mốc, trong góc còn mơ hồ có tiếng chuột chít chít.
Cảnh tượng giống như một ngôi nhà bình dân nhất trên đại lục, trong nhà gỗ nhỏ không có gia cụ gì, nhưng quỷ dị chính là ở chính giữa phòng lại treo lơ lửng một lồng chim màu vàng, bên trên có một con cóc ghẻ ngậm thuốc lá.
“Này! Huynh đệ, cậu thay Mễ Quả gửi thơ tình cho ta sao? Nhờ cậu chuyển lời với cô ấy rằng ta rất bận, không thể đi tới điểm ước hẹn buổi tối ngày mai được!”
Trên đầu cóc ghẻ đội mũ dạ đen kịt, thần thái phi thường nhàn nhã, một vòng lại một vòng khói màu trắng từ trong tẩu thuốc của nó bay ra.
“...” Lôi Lâm không nói gì nhìn chằm chằm cóc ghẻ kia, có chút không rõ tình hình.
“Lẽ nào cậu không phải người đưa tin của Mễ Quả! À! Vậy thì nhất định là Y Lệ, cô nàng thực sự là cô gái xinh đẹp nhất mà ta từng thấy qua, làn da tràn ngập nhăn nheo, còn có con mắt lồi ra đến cực hạn… Nha! Cô ấy chính là thiên sứ của ta…”
Cóc ghẻ tự nhiên lải nhải, nhưng lời nói ra khiến đầu óc Lôi Lâm mơ hồ.
Đến cuối cùng, hắn vẫn không nhịn được mà hỏi: “Nơi này là nơi nào?”
“Khoa Khắc phòng nhỏ, số 232 phần cuối thế giới! Có vấn đề gì sao?”
Cóc ghẻ thả cái tẩu xuống, con mắt lớn như bóng đèn liếc Lôi Lâm một chút.
“Lẽ nào con đường Mê Mang là trang bị tương tự cánh cửa tinh giới, ta bị phòng ngự vu trận trong di tích thượng cổ Tinh Hồng Hồ Nguyệt trực tiếp truyền tống đến dị thế giới?”
Trong lòng Lôi Lâm đột nhiên hiện ra một ý nghĩ không biết nên khóc hay cười.
Trong rất nhiều hệ thống phòng ngự thượng cổ, một khi xuất hiện kẻ địch quá mức mạnh mẽ, dưới tình huống bất kỳ vu trận nào cũng không có hiệu quả, thường thường còn có một chiêu cuối cùng—— trục xuất dị thế giới!
Cũng chính là năng lực mô phỏng cánh cửa tinh giới, trực tiếp truyền tống phù thủy ra khoit phù thủy thế giới.
Bởi vì một lần cũng không có tọa độ cố định, loại phù thủy xui xẻo này thường thường sẽ bị trực tiếp truyền tống đến không gian loạn lưu xa xôi, thậm chí là trong bão táp lớn, có thể tìm tới bất kỳ dị thế giới có sinh mệnh tồn tại đều là vạn hạnh , còn trở lại phù thủy thế giới? Hầu như là chuyện đừng mơ tới nữa.
Tình huống bây giờ khiến Lôi Lâm không thể không hoài nghi lên.
Ầm! Ầm! Ầm!
Vừa lúc đó, mặt đất đột nhiên chấn động kịch liệt, hầu như cứ cách mấy giây đều sẽ xuất hiện địa chấn rất lớn.
“Đây là tình huống thế nào?” Lôi Lâm dùng lực lượng linh hồn quét qua, lại phát hiện lực lượng linh hồn ở đây bị ép đến cực hạn, thậm chí phạm vi đều ra không rời khỏi được nhà gỗ.
“Không có gì, một hàng xóm mới tới của ta, chuẩn bị dọn nhà…”
Cóc ghẻ thờ ơ nhảy xuống khỏi lồng, nhún nhảy một cái chạy ra ngoài, Lôi Lâm nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cũng đi theo sau.
Sau khi mở ra nhà gỗ, cả người hắn đều hơi ngưng lại, trong con ngươi lóe lên vẻ không thể tin tưởng.
Xuất hiện tại trước mắt hắn là một khu đất hoang lớn màu vàng đất, trên bầu trời đâu đâu cũng có hố đen cùng tinh vân vặn vẹo, mà một bóng xanh có bộ rễ trực tiếp cắm trong vũ trụ khổng lồ, đang không ngừng di chuyển thân thể.
Đây là một cây cổ thụ to lớn, cành lá màu xanh lục tỏa xuống tia sáng xanh tươi, trước đó Lôi Lâm từng thấy không ít cổ thụ, thậm chí còn có cây cối khổng lồ ở thành Khắc Ký Duy có thể kiến tạo phòng ốcv, nhưng cho dù là toàn bộ Thành Khắc Ký Duy, so với đại thụ này đều nhỏ như hạt cát vậy.
“Này! Bằng hữu mới tới, cần trợ giúp sao?”
Sau khi nhìn thấy cây đại thụ này, cóc ghẻ rất vui vẻ đi tới, nhảy đến một rễ cây thô to như núi cao của đối phương.
So sánh với đại thụ, bản thể cóc ghẻ nhỏ như một hạt tro, không! Còn nhỏ bé gấp một vạn lần tro bụi!
Lôi Lâm có chút không biết nói gì, sau đó mới phát hiện, hắn bước ra khỏi phòng kia đúng là một gian nhà gỗ nhỏ, nhưng chung quanh nhà gỗ nhỏ chính là vũ trụ trời sao không thấy đáy, lạ trực tiếp trôi nổi giữa trời sao. Trên biển số nhà màu đồng cổ còn viết một hàng chữ nhỏ “Phần cuối thế giới, số 232! Tất cả bản ốc thuộc về cóc ghẻ Khoa Khắc…”
Mà trên bộ rễ to lớn, nơi cóc ghẻ Khoa Khắc dừng lại cũng có một gian phòng nhỏ dựng thành, bên trên cũng có dãy số, nhưng lần này là số 233, tên chủ hộ cũng biến thành trí tuệ cổ thụ, cũng không biết thể hình đối phương lớn như vậy làm sao để tiến vào nhà gỗ này, Lôi Lâm nhìn nhà gỗ và con cóc treo trên rễ cây, thật sự không biết nói gì.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt của hắn lại biến đổi: “Trí tuệ cổ thụ? Vị trí giả ở phù thủy thế giới kia, tồn tại vĩ đại đã từng dẫn dắt đông đảo phù thủy thượng cổ, là kết tinh tất cả trí tuệ?”
Ầm ầm ầm!
Từ thân cây vắt ngang vũ trụ trời sao kia, bỗng nhiên mở ra vài khe hở khổng lồ, không gian bão táp mãnh liệt bị hút vào, phát ra sự nghẹn ngào không hề có một tiếng động.
Hai con mắt khổng lồ mà mờ nhạt mở ra, sau đó chính là đôi môi che kín hoa văn gỗ.
“Lâu… Vi…... , ta…... Lão… Bằng… Hữu…” Đại thụ phát ra âm thanh khổng lồ, chỉ là âm sóng đã hầu như thổi đổ tất cả, cóc ghẻ Khoa Khắc không khỏi gắt gao ôm lấy rễ cây đối phương, mới không bị cơn lốc mãnh liệt thổi chạy.
Âm thanh của trí tuệ cổ thụ phi thường chầm chậm, hầu như một phút mới có thể nói ra một âm tiết, giống như mỗi một lần chuyển động tư duy đều tiêu hao rất lớn thời gian.
“Còn… Có… Một… Vị… Bằng… Hữu… Mới… ” Oành! Thổ địa nổ tung, một bộ rễ lớn như sơn mạch bay lên, nhấc Lôi Lâm tới trước mặt trí tuệ cổ thụ, đối diện cùng đôi mắt như ngôi sao của hắn.
“Ta cảm nhận được trên thân của cậu mùi vị của ta…” Lời nói của trí tuệ cổ thụ rất gian nan tối nghĩa, nhưng Lôi Lâm lập tức hiểu rõ ý của nó.
“Là trí tuệ cổ thụ tinh hoa sao? Còn có cái này!” Lôi Lâm lấy từ trong lồng ngực ra một cái chén gỗ, chỉ là bên trong đã rỗng tuếch.
Trong này đã từng chứa đầy chất lỏng tinh hoa của trí tuệ cổ thụ, là trợ giúp mạnh mẽ để Lôi Lâm tấn thăng lên cấp ba, mà chén gỗ này nghe đồn cũng là dùng thân cây trí tuệ cổ thụ để chế tạo.