Chương 926: Đột phá sương mù (2)
. .”
Kết hợp với kiến thức trong dĩ vãng của chính mình, Lôi Lâm đưa ra một suy đoán nửa thật nửa giả.
Nhưng trong lòng hắn cảm thấy chuyện vừa rồi có lẽ đều là thật sự.
Thực lực của phù thủy thượng cổ muốn xây dựng ra một cảnh tượng như vậy cũng không phải là không thể được, nhưng càng thêm kinh khủng đó là vượt qua thời gian dài, để các cảnh tượng tụ hợp ở đây.
Nói cách khác tư duy của Lôi Lâm trong nháy mắt đã xuyên qua thời gian và không gian ngăn cách, đi tới một đoạn ngắn không gian nào đó ở thời đại thượng cổ, nhìn thấy trí tuệ cổ thụ thượng cổ chân chính.
“Haiz! Mặc kệ! Dù sao việc này cũng có lợi với mình! Không nghĩ ra thì trước hết không nghĩ, đợi sau này thực lực đủ, nói không chừng sẽ tự nhiên hiểu rõ ra. . .”
Lôi Lâm phi thường lạc quan thầm nghĩ.
Đối với hắn, hôm nay tới con đường Mê Mang này căn bản không có chỗ xấu, thậm chí còn bất ngờ có được một phương pháp giải quyết huyết mạch ràng buộc, cho dù chỉ là một ý tưởng, cũng đủ quý giá, thậm chí gộp tất cả thu hoạch lần này trong di tích Tinh Hồng Hồ Nguyệt, cũng có thể không sánh được!
“Chẳng qua, đi thông con đường Mê Mang, dường như cũng nên thu được một ít khen thưởng!” Lôi Lâm sờ sờ cằm, nhìn về kiến trúc lớn đã xuất hiện ở phía trước, trên mặt lộ ra một nụ cười.
Xuất hiện trước mặt Lôi Lâm rõ ràng là một toà biệt thự hai tầng, cửa sổ trên ban công còn mở ra, giống như chủ nhân chỉ mới ra ngoài chốc lát.
Tay nắm cửa màu đồng thau lóe ra ánh sáng cổ điển, hiển nhiên bị sử dụng thường xuyên.
Nhưng Lôi Lâm biết rõ kiến trúc nơi này đã bỏ hoang ít nhất hơn vạn năm, có thể tạo thành hiệu quả như thế này, tự nhiên là tác dụng vu thuật.
Răng rắc! Hơi dùng sức nắm lấy tay nắm cửa, cửa lớn dễ dàng bị đẩy ra, lộ ra một phòng khách lớn có cả lò sưởi, củi lửa bên trong còn đang đốt cháy, một tầng sóng nhiệt dần dần xuất hiện ở trong phòng.
” Vật quý giá nhất của phù thủy, ngoại trừ mang theo bên người, sẽ chỉ xuất hiện ở phòng ngủ, thư phòng, cùng phòng thí nghiệm. . .”
Lôi Lâm nhanh chóng nhìn quét một vòng, lập tức bỏ qua phòng khách, đi tới tầng hai.
Hắn tìm được thư phòng trước, nơi này hiển nhiên đã được dùng vu thuật không gian, sau khi Lôi Lâm mở ra cửa phòng, xuất hiện trước mặt chính là một không gian khổng lồ tương tự sân đá banh, bên trong đâu đâu cũng có giá sách cao tới mười mấy mét, nhưng trên giá sách đã rỗng tuếch, chỉ còn dư lại một đống tro tàn giữa các khe hở.
Lôi Lâm đảo quanh nhiều lần, vẫn chưa từ bỏ ý định dùng chíp nhiều lần điều tra, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ chấp nhận, rời đi thư phòng.
“Không nghĩ tới thậm chí ngay cả tất cả thư tịch và tư liệu nghiên cứu đều bị mang đi, vậy còn cái gì. . .”
Trong lòng Lôi Lâm có chút ủ rũ, nhưng vẫn phải đi quanh để tìm tòi, sau đó phát hiện phòng ngủ của chủ nhân cũ.
Nằm ngoài dự liệu của hắn chính là trong phòng ngủ này hắn lại có thu hoạch.
Trong một hộp đựng đồ trang sức, có một dây chuyền hình bán nguyệt đỏ như máu, đang lẳng lặng nằm ở nơi đó, mà khi Lôi Lâm xác nhận không phải cạm bẫy, nắm nó trên tay thì lập tức thì có một đoạn tin tức truyền tới.
” Dây chuyền màu đỏ tươi! Ma khí cao cấp! Tác phẩm của Phỉ Nhĩ! . . . A! Dùng để tăng cho nữ thần Vưu Na, người ta yêu. . .”
Từ hộp trang sức này có thể thấy, chủ nhân của nơi này dường như đang chuẩn bị mang theo dây chuyền nhưng tất cả lại đột nhiên ngừng lại.
Lôi Lâm mơ hồ đảo qua phòng ngủ một lần, nhưng cũng không có phát hiện chỗ khác khả nghi.
“Bố trí kỳ quái!” Lôi Lâm lầm bầm một tiếng, thu dây chuyền màu đỏ tươi cẩn thận, bên ngoài còn bỏ thêm rất nhiều phong ấn.
Cho dù là một cái bẫy, nhưng một ma khí cao cấp đã đáng giá để hắn mạo hiểm, đồng thời, Lôi Lâm có tự tin đối với phán đoán của chính mình và chíp quét hình.
Vào lúc rời đi, hắn theo bản năng liếc mắt nhìn khung kính trên bàn trang điểm.
Trong khung kính có một tấm gương hình bầu dục lớn màu bạc, từ phía trên phản chiếu ra thân ảnh của Lôi Lâm, chẳng qua quỷ dị chính là Lôi Lâm ở bên trong lại mang theo nụ cười quỷ bí , khiến trong lòng Lôi Lâm cả kinh.
Chờ đến hắn lần thứ hai phục hồi tinh thần lại, trong gương cũng đã khôi phục nguyên trạng, giống như vừa nãy đều chỉ ảo giác.
Chỉ là phù thủy Thần Tinh sẽ xuất hiện ảo giác sao? Đây chính là một chuyện cười!
Sắc mặt Lôi Lâm thay đổi mấy lần,sau đó hắn cắn cắn răng, nhanh chóng thu lấy cả tấm gương thu, rời khỏi phòng ngủ, một đường chạy vội ra biệt thự.
Trong nháy mắt khi hắn rời đi biệt thự, rầm! Cả biệt thự to lớn đã biến mất không còn tăm tích, tại chỗ cũ chỉ lưu lại một dấu vết như dã thú gặm nuốt.
Ầm!
Nắm đấm nện trên mặt bàn, bắn lên vô số tro bụi: “Đáng ghét! Đáng chết! Lại bị hắn lấy đi! Vậy chính là ma khí dễ tới tay nhất, còn là cao cấp!”
Trong mật thất cổ điển thủy tinh, ông lão phù thủy sắc mặt oán hận, tràn ngập vẻ không cam lòng.
“Không chỉ như vậy, hắn còn lấy cả “Cái kia” đi!”
Sắc mặt ông lão biến hóa mấy lần, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm.