Chương 930: Bất cẩn (1)
“Thượng cổ Thần Tinh sát chiêu —— hải dương rít gào!”
Một quái vật thân thể dài mấy ngàn mét, đầu người thân trâu, từ phần eo trở xuống là bạch tuộc gào thét, sóng năng lượng khủng bố từ trên người không ngừng tản ra.
Ở phía sau nó, bốn vầng sáng lớn không ngừng lấp loé giao hòa, lực lượng của chất ở trong trải qua tăng cường to lớn, cuối cùng tổ hợp thành một vu thuật khủng bố.
Giống Hải Thần nổi giận, nước biển hoá thành các loại thượng cổ mãnh thú như hải mã, hải yêu, hải long, nhấn chìm một tòa vu trận thật to đối diện.
Ở trước mặt Thần Tinh sát chiêu, vu trận to lớn tuy rằng cũng bùng nổ ra sức phòng ngự mạnh mẽ, nhưng cuối cùng vẫn bị phân chia rồi phá nát, nước biển khổng lồ mang theo áp lực kinh khủng trực tiếp rót vào.
“Nơi này dường như là một môi trường nuôi cấy địa!”
Khí tức trên người Tái Bối Nhĩ bất ổn, lại biến trở về hình dạng nhân loại ít tiêu hao năng lượng hơn, bắt đầu vọt vào vu trận ở trong tùy ý sưu tầm.
Tuy rằng bởi sát chiêu lan đến khiến cho căn cứ bừa bộn khắp nơi, giống như chưa phế tích sau ngày tận thế, nhưng thỉnh thoảng vẫn có mấy vật hoàn chỉnh nằm dưới lớp tro bụi toả ra ánh sáng, hấp dẫn ánh mắt của Tái Bối Nhĩ.
“Đây là trứng ngàn mục trùng, một viên lớn như vậy, hầu như có thể đổi lấy một phần tinh giới chi thạch chất lượng ngang nhau. . .”
“Còn có tinh kim nồng độ cao, nhiều như vậy. . .” Con mắt Tái Bối Nhĩ sáng lên, trên gò má thậm chí hiện ra hai vệt đỏ ửng.
Rất nhiều tài liệu quý giá nổi danh và không biết tên như rác rưởi tán loạn trên mặt đất, tuy rằng rất nhiều loại đều tàn tạ, nhưng cũng có giá trị rất cao.
Một lượng lớn của cải cứ thế bày ra ở trước mặt hắn, mặc cho hắn nhặt, trải nghiệm như thế này, trong cuộc đời trước đây của hắn đều phi thường hiếm thấy.
“Ha ha. . . Sớm biết thế thì ngay từ đầu đã làm như vậy rồi. Mặc dù sẽ ảnh hưởng đến một ít trân phẩm, nhưng lại có thể tiết kiệm thời gian, có thể tìm thêm ở mấy nơi. . .”
Hai mắt Tái Bối Nhĩ mơ hồ đỏ ngầu lên, nhanh chóng đảo qua mặt đất, nhặt lấy bất kỳ vật nào có giá trị rồi cất đi. Sau đó lập tức rời đi nơi này, đi tới địa điểm tiếp theo.
” Phòng thí nghiệm của đại sư luyện kim Nỗ Khắc! Người không phận sự chớ quấy rầy! Hậu quả tự chịu!”
Chung quanh phòng thí nghiệm khổng lồ lập loè ánh sáng lộng lẫy, giống tường thành che ở trước mặt Tái Bối Nhĩ, ở cửa còn có một tấm biển cảnh cáo.
“Lão già đã đã ngã xuống mấy vạn năm rồi, lừa gạt ai đó?”
Tái Bối Nhĩ vốn bị kiểu chữ đỏ như máu trên tấm biển dọa sợ, sau lưng chảy đầy mơ hồ lạnh, nhưng thu hoạch trước đó khiến hai mắt hắn đỏ ngầu lên.
“Chỉ cần lại tìm kiếm thêm ở nơi này xong là ta có thể đi thẳng tới khu trung tâm. Cất giấu ở nơi đó nhất định sẽ càng thêm phong phú. . .”
Sắc mặt Tái Bối Nhĩ thay đổi mấy lần, cuối cùng hạ quyết định, vầng sáng thiên phú vu thuật các cấp lần thứ hai sáng lên ở trên người.
Đương nhiên, hắn cũng tăng thêm vài tầng phòng ngự cho mình, thậm chí còn có vài món ma khí như vỏ sò tỏa ra ánh sáng bao phủ toàn thân.
“Hủy diệt đi! Thần Tinh sát chiêu —— hải dương rít gào! ! !”
Biển rộng xanh thẳm mà mênh mông vô bờ, còn có các loại hung vật hoá hình hải dương, lập tức nhấn chìm phòng thí nghiệm phía trước, các loại ánh sáng bùng lên, lại rất nhanh trở nên bình lặng.
Chờ đến sau khi Tái Bối Nhĩ thu tay lại, phòng thí nghiệm kia đã biến thành một đống phế tích lớn, tất cả vu trận phù văn đã dập tắt, không phải chỉ còn mảnh vụn thì chính là hoàn toàn biến mất không thấy.
“Ha ha. . . Quả nhiên! Ta suy đoán chính xác!”
Phản phệ trong đự đoán cũng không đến khiến trên mặt Tái Bối Nhĩ đột nhiên lóe ra vẻ vui mừng. Đầu tiên hắn cảnh giác phái ra mấy con rối tiến lên, sau khi xác định phía trước thật sự không có nguy hiểm thì lập tức vội vã không nhịn nổi nhào tới, trắng trợn tìm kiếm trong đống phế tích.
Cho dù là phù thủy Thần Tinh, cơ hội như thế cũng không nhiều.
Chỉ là ở nơi hắn không nhìn thấy, các loại phản ứng kịch liệt mà nguy hiểm đang nhanh chóng xảy ra.
“Xác nhận là chất phản ứng! Phán đoán khu dk-34 xuất hiện kẻ địch cấp bậc Thần Tinh, mở ra vu trận phản chế!”
Ở một chỗ bí ẩn giữa hư không, không gian không ngừng co lại, hình thành quả cầu thủy tinh thể quỷ dị. Ở bên trong là một thân thể mặc áo bào đen kỳ dị, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng màu đỏ ngòm.
Đi kèm mệnh lệnh trong phòng điều khiển này. Từng tia khí tức quái dị bắn ra, trên không phòng thí nghiệm, một vu trận bí mật bắt đầu vận chuyển.
“Lấy ra lực lượng chất! Phán đoán thuộc tính: Thủy! Mở ra vu trận phản chế! Bắt đầu!”
“Hả? Xảy ra chuyện gì?”
Tái Bối Nhĩ bỗng nhiên ngẩng đầu, ngay trong nháy mắt này, linh giác của phù thủy để hắn cảm nhận được uy hiếp khủng bố, giống như xuất hiện một tồn tại trí mạng, thậm chí khiến da đầu của hắn mơ hồ tê dại.
“Không được! Lập tức rời đi nơi này!”
Cả người Tái Bối Nhĩ biến thành một bóng người màu xanh lam, bắn nhanh về phía trước.
Nhưng tất cả đều đã quá trễ, đi kèm một tiếng nổ vang khủng bố mà chói tai, từ giữa hư không hiện ra một toà vu trận khổng lồ đỏ như màu máu.
Lượng lớn phù văn xiềng xích tạo thành lao tù, giam Tái Bối Nhĩ ở trong.
“Xác nhận mục tiêu! Bắt đầu tác chiến tiêu diệt!”
Âm thanh lạnh lẽo mà máy móc lập tức khiến Tái Bối Nhĩ có cảm giác đại họa lâm đầu, nhưng hắn dù sao cũng là phù thủy Thần Tinh, đương nhiên sẽ không ngồi chờ chết.