Chương 933: Thiết kế (2)
Trong tình huống này, dù là vị Đại phù thủy Huy Nguyệt cấp năm kia của Chu Tí Đặc chi lôi tự mình đến đây, chỉ sợ cũng nhận sai.
“Đại… Đại nhân?”
Ông lão trên đất nhìn Lôi Lâm hoàn toàn biến thành một người khác, không khỏi có chút lắp ba lắp bắp kêu lên.
Nhưng Lôi Lâm chợt xoay đầu lại nhìn ông ta, trong đôi mắt lóe qua một tia tàn ác…
Hừng hực!
Ngọn lửa màu vàng khổng lồ trực tiếp hòa tan hư không, càn quét ra một con đường dung nham.
Mà phù thủy trung niên có mái tóc màu vàng óng lúc trước chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi đến nơi này, ở sau lưng của hắn, bóng mờ sư tử lớn màu vàng óng như ẩn như hiện.
“Chính là chỗ này! Nơi gợn sóng Thần Tinh lúc đầu tồn tại, cũng nhất định có phòng điều khiển trung tâm tồn tại!”
Hắn cau mày quét mắt nhìn qua cảnh vật hai bên, nhìn nước biển khổng lồ con lưu lại, không khỏi cau mày.
“Lẽ nào đã tới chậm?”
Ầm! Cùng lúc đó, phòng điều khiển trung tâm cách đó không xa đột nhiên nổ tung, hỏa diễm hung mãnh nuốt chửng tất cả.
“Hừ!” Phù thủy trung niên có mái tóc màu vàng óng hừ lạnh một tiếng, lượng lớn hỏa diễm trực tiếp bị bóng mờ phía sau hấp thu, lực lượng linh hồn mạnh mẽ quét qua, lập tức phát hiện một bóng người màu xanh lam.
“Còn muốn đi?”
Hắn cười lạnh, một đạo lôi đình màu vàng óng lập tức từ bóng mờ khổng lồ phía sau phun ra, nhắm thẳng vào bóng người màu xanh lam laokia nhanh mà đi.
“Bí pháp —— vạn tầng sóng!”
Một tầng lĩnh vực đại dương màu xanh lam từ trên người đối phương lan ra, sau đó lượng lớn bọt nước màu trắng hình thành bức tường lớn chặn ở phía trước.
Răng rắc! Bọt nước bị xé ra trong nháy mắt, tia chớp màu vàng óng hào không ngừng lại bắn trúng đối phương, khiến thân thể của đối phương run lên, lộ ra chân thân.
Đây là một cự nhân thân cao mấy mét, da dẻ toàn thân màu xanh lam, trên người rõ ràng có khí tức dị tộc.
“Là cự nhân đại dương Tái Bối Nhĩ kia? Đúng thế, hắn là người đóng quân khu này, cũng là nhóm người đầu tiên tiến vào di tích…”
Phù thủy trung niên gật gù, nhưng chợt hắn nhìn thấy thân ảnh Tái Bối Nhĩ chỉ lung lay loáng một chút rồi lại dùng tốc độ cực nhanh chạy trốn đi.
“Mày chạy không thoát đâu!“Thuật sĩ Huy Nguyệt cấp năm: Vi Đức lập tức đuổi theo, đối phương là người thứ nhất đến phòng điều khiển trung tâm, khẳng định có rất nhiều thu hoạch, cho dù là một bộ bản đồ kết cấu di tích cũng đủ khiến hắn đỏ mắt.
“Giao ra tất cả mọi thứ, ta có thể thả chân linh của mày trở về tinh giới!”
Sắc mặt Vi Đức hờ hững, nhưng bóng mờ sư tử màu vàng sau lưng đã rục rịch ngóc đầu dậy rồi.
“Kẻ ngu mới không chạy!” Nửa người trên của Lôi Lâm bị cháy đen nghiêm trọng, thân hình nhanh chóng chạy trốn trong di tích, bởi vì có địa đồ chỉ dẫn, vì thế tuy rằng lúc này hắn rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không bị Vi Đức đuổi tới.
Lần này hắn vì giả dạng là Tái Bối Nhĩ, có thể nói là đã bỏ ra vốn lớn, không chỉ lợi dụng bí pháp huyết mạch hoàn toàn cải tạo khí tức của chính mình thành đối phương, đồng thời còn sử dụng chíp thả ra lĩnh vực gợn sóng lúc trước ghi chép, hình thành hiện tượng giả tạo.
Khí tức, lĩnh vực, thậm chí khuôn mặt đều đối được, cho dù hiện tại Lôi Lâm nói mình không phải Tái Bối Nhĩ, e là Vi Đức cũng sẽ không tin tưởng.
Càng không cần phải nói trước đó hắn còn tốn rất nhiều tinh lực, tiến hành che lấp sát chiêu, trong lúc vội vàng, đối phương tuyệt đối cũng không nhận ra được gì.
Mà phòng điều khiển trung tâm cùng ông lão kia đã bị Lôi Lâm hủy diệt.
Hắn đương nhiên sẽ không giữ lại một phù thủy biết bí mật của mình sống trên thế giới, nếu không chỉ cần ông lão vừa rơi vào trên tay người khác, tất cả ngụy trang của hắn đều sẽ lập tức lộ ra.
“Chỉ không ngờ đối phương lại đến liền nhanh như vậy, còn là thuật sĩ cấp năm am hiểu sấm sét!”
Lôi Lâm cười khổ, hắn muốn hoá trang thành Tái Bối Nhĩ, thậm chí ngay cả vu thuật đều học tập đối phương, đương nhiên không thể lộ ra sơ sót, biết rõ hệ sấm sét khắc chế hệ thủy, lại còn phải dùng vu thuật chống đỡ, tự nhiên làm mình bị thương không nhẹ.
Đồng thời, đối phương ra tay quá nhanh, hầu như khiến hắn có một cảm giác không kịp ứng phó.
Chẳng qua, tất cả những việc này đều là đáng giá.
Khóe miệng Lôi Lâm mang theo vẻ tươi cười, lợi dụng số lượng vu trận khổng lồ trong di tích tiêu hao kiên trì của Vi Đức, trong đôi mắt không ngừng lấp loé tia sáng màu xanh lam.
Rốt cục, nhìn thấy Thần Tinh phía trước láu cá như thế, thậm chí ngay cả dừng lại thăm dò cũng không làm khiến Vi Đức rất phẫn nộ.
“Hư không nuốt chửng!” Hai tay hắn vồ mạnh về phía trước, sư tử bóng mờ sau lưng mở ra miệng lớn, làm ra động tác nuốt chửng.
Vù!
Giữa hư không giống như xuất hiện một hắc động lớn, tất cả đều vặn vẹo, đi vào miệng lớn sư tử màu vàng óng.
“Chính là chờ chiêu này của mày!”
Trong con ngươi Lôi Lâm lóe lên tia sáng, trốn sau một tòa gác chuông thật to.
Răng rắc! Gác chuông bị sức hút phá tan, thậm chí ngay cả nền đất đều bị lôi kéo.
Vù! Năng lượng gợn sóng khổng lồ hiện lên, lộ ra địa một vu thuật trận pháp phức tạp.
“Hả? Đây là? Năng lượng đầu mối?” Vi Đức hơi nhướng mày, chợt bị một vu trận màu máu bỗng dưng nổi lên nhấn chìm.
“Phát hiện kẻ xâm lấn, phán đoán là Huy Nguyệt phù thủy cấp năm!” Âm thanh lạnh lẽo mà máy móc vang lên.